Thầm thì. . . Thầm thì. . . Thầm thì. . .
Chim nhẹ nhàng kêu to trên bầu trời.
Nhưng trên mặt đất, có một nam tử mặc hắc y trẻ tuổi.
Đại Sở có mười hai Vu Chính, tất cả đều không phải đại thần, mà được phân làm rất nhiều loại, khởi nguyên rất nhiều loại này gọi là “Vu”.
Nam tử trẻ tuổi này gọi là Tôn Đức, là con nuôi Công Tôn thị, sau khi bái làm môn hạ của một trong mười hai Vu Chính, trở thành đệ tử thân truyền của Dương Bạch Thủ.
Hoàng cung Đại Sở có đồn thổi, “Thú” trên người Nhiếp Chính Vương Đại Sở kỳ thật chính là “Linh”, nhờ Dương Bạch Thủ hiệp trợ mới có thể thu phục thành công.
Tiên Hoàng băng hà, hoàng tử nổi loạn, nguyên bản Công Tôn thị nắm giữ Ngự thú giám quá nhiều thế hệ đi theo Đại hoàng tử, kết quả trực tiếp bị Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở tiêu diệt, Công Tôn thị chỉ chừa một nữ tử chạy ra, sau đó ở núi rưng đụng phải Trịnh bá gia đang mang công chúa chạy trốn về nước.
Tôn Đức nguyên danh gọi là Công Tôn Đức, sau khi Công Tôn thị bị hủy diệt, sửa tên là Tôn Đức, bởi có Dương Bạc Thủ, hắn không bị liên lụy, ngược lại Nhiếp Chính Vương muốn xây dựng lại Ngự thú giám, hắn tạm thời làm người quản lý.
Nguyên bản Tôn Đức đi theo Nhiếp Chính Vương, nhưng hôm qua rời đi Dương thành truy tìm một đạo yêu khí, có điều sau khi đầu Yêu kia chạy mát, không thể bắt được, nhưng chờ khi trở về, lại phát hiện phía ngoài Dương thành xuất hiện từng tòa quân trại Yến nhân.
Kinh hãi, Tôn Đức lấy ra chim nuôi của hắn đi xem xét tình huống, hơn nữa bắt được liên hệ với trong thành, biết được hiện tại Nhiếp Chính Vương vẫn an toàn.
Giống lời Cẩu Mạc Ly nói, binh lực quá ít, không cách nào bao phủ rộng, hơn nữa kỵ binh cũng ít, diện tích che phủ không cách nào mở rộng, nếu không Tôn Đức căn bản không có cơ hội dùng biện pháp này tiến hành tra xét.
Ở chỗ đại quân Tĩnh Nam Vương, kỳ nhân dị sĩ kỳ thật không ít, nói miêu có miêu nói chuột có chuột, hai bên nói chung sẽ không thiếu người có thể gặp chiêu nào thì phá giải chiêu đó, nhưng Trịnh bá gia này mang theo một ít binh mã mạo hiểm thâm nhập vào, trên phối trí sẽ không được toàn năng.
Nhưng cũng may, bên người Trịnh bá gia không chỉ có Kiếm Thánh, còn có vài vị Ma Vương.
Khi xung phong liều chết trên chiến trận, Phiền Lực cũng gặp nguy hiểm, người mù chỉ có thể tránh né, A Minh nhiều nhất có thể giúp Trịnh bá gia chắn vài mũi tên, ngay cả Kiếm Thánh đối mặt với binh hải, cũng chỉ có thể chống đỡ thêm trong chốt lát.
Nhưng bên ngoài chiến trận.
Kinh nghiệm.
Kiến thức.
Thủ đoạn.
Chẳng sợ bởi nguyên nhân có Trịnh Phàm hạn chế cấp bậc, bọn họ thật ra đã có thể làm được rất nhiều chuyện.
So với Trịnh bá gia cẩn thận, nhóm Ma Vương này mới thật sự là điên cuồng.
Đặc biệt là thời điểm bọn họ cảm thấy nhàm chán.
Tôn Đức vẫn như cũ hô ứng với chim trên bầu trời, ngay sau đó, thân ảnh A Minh xuất hiện phía sau hắn.
Nhưng mà, đúng lúc này, một con rắn độc bắt đầu từ trong đất chui ra, trực tiếp cắn trúng cẳng chân của A Minh.
Tôn Đức đưa lưng về phía A Minh cười.
A Minh cũng cười.
Đức ngây ngẩn cả người, thân hình cả người nhảy về phía trước, nhưng móng tay A Minh vẫn đâm trúng phía sau.
Phanh!
Sau khi rơi xuống đất, Tôn Đức cảm giác sau lưng lạnh lẽo, máu tươi chảy ròng.
A Minh có chút kinh ngạc cúi đầu, nhìn móng tay, hơi hơi biến hình.
Người này giống Trịnh Phàm, trên người cũng mặc một bộ nhuyễn giáp.
Nhưng so với A Minh kinh ngạc, Tôn Đức mới thật sự bị khiếp sợ rồi.
Con rắn kia do chính hắn nuôi nấng, nọc độc của loại rắn này không ai so với hắn rõ ràng hơn, nó vô cùng khủng bố.
Hắn đã sớm phát hiện ra sự tồn tại của A Minh, cũng cảm giác ra A Minh đang đến gần, bởi con chim kia vẫn luôn ở trên trời, quan sát tất cả phía dưới.
Mà A Minh, cũng đã sớm nhận thấy được Tôn Đức nhận thấy được hắn tới gần.
A Minh khom lưng, giơ con rắn kia lên trước mặt.
Sau khi độc xà đã phun ra hết nọc độc, hơi thở cũng trở nên thoi thóp, không cần động nó, chờ đợi nó, cũng là tử vong.
A Minh tùy ý ném sang một bên, sau đó, hắn dùng móng tay cắt qua lòng bàn tay, chảy ra máu tươi màu đen.
Nọc độc rắn rót vào cơ thể, lại cùng máu tươi dung hợp, đem độc tố khuếch tán đi ra ngoài.
Mà năng lực A Minh, chính là khống chế máu.
Hắn không phải Lương Trình, không cách nào làm được bách độc bất xâm, nhưng loại nọc độc này, không thương tổn đến hắn được.
Máu đen chảy trong chốc lát, đình chỉ, thu hồi lòng bàn tay, miệng vết thương đã kết vảy.
A Minh từ trong túi, móc ra một cái khăn, xoa xoa lòng bàn tay.
Sau đó, hắn mìm cười nhìn về phía Tôn Đức.
Thân hình Tôn Đức bắt đầu đè thấp, một thanh đoản đao xuất hiện trong tay.
Binh khí ngắn, giao đấu gần người?
A Minh lắc đầu, thu hồi khăn lau vào ngực, cố ý để nửa ra bên ngoài.
Nguyên bản còn muốn tinh tế một chút, nhưng Tôn Đức đã nhào tới.
Tốc độ của đoản đao rất nhanh, thế công cũng rất trực tiếp.
A Minh không lùi mà tiến tới, cả người chủ động đâm hướng về phía Tôn Đức.
Phanh!
Thân hình hai bên va chạm cùng nhau, đoản đao của Tôn Đức trực tiếp đâm vào ngực của A Minh.
Răng rắc!
Đoản đao đâm vào cơ thể.
Trong mắt Tôn Đức tràn đầy khiếp sợ, từ khi hắn tu hành tới nay, hắn lần đầu tiên gặp phải người quỷ dị như vậy.
Móng tay A Minh thò ra, đâm vào ngực Tôn Đức từ phía trước.
Ngươi thử đâm ta một đao.
Ta sẽ không chết.
Ta đâm ngươi một lần, ngươi đại khái mất mạng.
Chiêu thức trên đời muôn vàn loại, nhưng chiêu thức mạnh nhất chỉ có một loại gọi là. . . Thích hợp.
Dùng phương thức thích hợp nhất, tận lực bảo toàn bản thân, đồng thời giết chết đối thủ của ngươi.
Phương thức chém giết của quỷ hút máu, đơn giản buồn tẻ nhạt nhẽo như vậy.
Đặc biệt đối với người đầu tiên chém giết với quỷ hút máu, tương đương với kinh nghiệm chém giết trước đây đã hoàn toàn bị điên đảo.
Phốc!
Mười móng tay dài đâm vào ngực Tôn Đức.
Nhưng, cảm xúc, tựa hồ có chút bất đồng.
Nhuyễn giáp phòng hộ, hẳn đã bị phá, nhưng bên trong trơn trượt, lại không giống như có máu tươi tràn ra, càng như có một thứ gì đó mềm mềm nhấp nháy bên trong.
Rầm. . .
Quần áo trước ngựa Tôn Đức vỡ ra, một sinh vật đen thoạt nhìn như bạch tuộc nhiều xúc tu đang dán trên ngực Tôn Đức.
Nhờ nó nên Tôn Đức mới thoát khỏi một kích này, nếu không có nó tồn tại, lúc này Tôn Đức, đã bị A Minh mổ bụng.
-Nga?
A Minh phát ra một âm thanh khan.
Không phải sợ hãi, không phải kinh nghi, mà như thấy một món đồ chơi mới lạ, cảm giác thú vị.
Xúc tu của bạch tuộc đâm vào thân thể Tôn Đức, không có máu tươi chảy ra, đồng thời, bạch tuộc bắt đầu nóng lên, thân thể Tôn Đức cũng bắt đầu trở nên đỏ lên.
Tôn Đức nắm chặt tay, trực tiếp đánh về phía A Minh.
Phanh!
Trước mặt lực lượng tuyệt đối, rất nhiều đồ vật đều không có ý nghĩa.
A Minh bị một quyền này đánh bay ra ngoài, bay thật sự xa, bởi hắn không hề ngăn cản, vì càng dễ tiêu trừ lực lượng trên cơ thể.
Khi rơi xuống đất, A Minh nằm xuống.
Ngay sau đó, lại đứng dậy, đứng lên rất tự nhiên.
Vị trí ngực trái vẫn kẹp đoản đao, ngực phải truyền đến âm thanh xương sườn đứt gãy cọ sát.
A Minh còn cố ý hơi hơi lắc lư thân thể một chút.
Một phương diện muốn kiểm tra bộ phận cơ thể này thế nào, về phương diện khác, hắn cảm thấy âm thanh này, rất dễ nghe.
-Ngươi rốt cuộc là thứ gì, thứ gì!
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long