Tôn Đức gần như rít gào hô to.
Từ rất lâu tới nay, vấn đề này đều là vấn đề người khác hỏi hắn.
Đây là lần đầu tiên, hắn lấy vấn đề này, hỏi người khác.
A Minh không trả lời, hắn còn đang tính toán xem bộ phận nào trên cơ thể hắn còn có thể sử dụng.
Đồng thời, A Minh cũng đã nhìn ra, Yêu thú trên người Tôn Đức kia, hẳn có tác dụng phụ đối với Tôn Đức.
Hắn chỉ cần chờ một lát, từ từ đợi Tôn Đức qua thời kỳ hưng phấn kia.
Nhưng Tôn Đức rất nhanh tỉnh ngộ, sau khi tỉnh ngộ, hắn không lựa chọn nhằm phía A Minh, mà lựa chọn, xoay người chạy.
A Minh có chút kinh ngạc.
Theo lý thuyết, thực lực của đối phương hẳn cao hơn hắn, , tuy nói hai bên chém giết, không phải xem phẩm cấp cao hơn có thể định ra thắng thua, ngay cả như hai nước giao chiến, không phải ai binh nhiều trực tiếp phán thắng, binh thiếu một phương không cần đánh cũng thua.
Có lẽ bởi vị kia cảm giác quá áp bách, nên cho dù cảm thấy bản thân có ưu thế, vẫn không dám dây dưa tiếp.
A Minh bắt đầu chạy vội rồi, hắn muốn đuổi theo.
Từ rằng khả năng lớn sẽ không đuổi kịp, nhưng vẫn muốn nếm thử một chút.
Nếu không, cứ như vậy không tay trở về, thật có lỗi với hình ảnh cố ý xây dựng ra trước khi rời khỏi quân trại.
Nhưng mà, A Minh đuổi theo đuổi theo, ngừng lại.
Không phải bởi truy đuổi thất bại, mà bởi hắn thấy phía trước, một thân ảnh thấp bé đã nghiêng người lao qua.
Tên người lùn nói muốn lẻn vào Dương thành, nhưng hắn không đi Dương thành, mà trộm tới đây, cướp đầu người.
Dùng ba chữ hình dung cách làm của người lùn kia.
Đại khái chính là. . . Người đầu chó!
Cho nên, A Minh không đuổi theo.
Hắn dừng lại, không theo sau, phía trước người kia, hẳn cũng sẽ bởi vậy thả lỏng cảnh giác, vừa lúc có thể sáng tạo cơ hội cho người lùn.
Nhưng A Minh vẫn hô:
-Mang máu trở về.
Đầu người có thể cướp.
Nhưng máu của hắn, phải để lại cho ta.
Tuy nói máu kia rất có thể sẽ có độc, hơn nữa bộ dáng đồ vật trên người kia cũng rất ghê tởm.
Nhưng A Minh vốn lấy huyết dùng như rượu.
Rượu này chẳng lẽ có nọc rắn hay thứ khác rối loạn làm bổ rượu sao?
Ngay sau đó, A Minh lại dùng tay nhéo nhéo xương sườn, sửa lại vị trí, sau đó bắt đầu trở về.
. . .
Mà lúc này, Trịnh bá gia đã tỉnh.
Một giấc ngủ trưa, ngủ tới trăng sáng sao thưa.
-Ngủ đến ngày đêm điên đảo.
Kiếm Thánh mở miệng nói.
Tứ Nương bưng cơm tối đã đi tới, đồ ăn là mì xào.
Thời điểm không cần thiết, Trịnh bá gia vẫn có thể chịu khổ.
Mì xào, thêm ít nước ấm, có thể no bụng.
-Chủ thượng, nửa đêm trước người trong thành đến, phụng lệnh của Nhiếp Chính Vương đưa một hộp mứt đến.
-Nga, anh vợ ta, thật thú vị.
-Hối hận sao?
Kiếm Thánh hỏi.
-Dù sao cũng phải có thứ tự trước sau.
Trịnh bá gia nhìn về phía Tứ Nương, chỉ chỉ bát mì xào, nói:
-Ta cũng phái người, mang mì xào cho anh vợ đi, đúng rồi, phải nhớ kỹ nói cho bên kia, đây là dùng lương thực Kinh thành nấu ra.
-Thuộc hạ đã biết.
Tứ Nương lập tức an bài người đi đưa mì xào.
-Hôm nay hẳn có thể an ổn hơn không ít, ngày mai hẳn cũng có thể xấp xỉ an ổn, trễ nhất đến cuối tuần này, ta phải đối mặt với Sở quân rồi.
-Ba ngày, viện quân Sở nhân mới có thể đến?
Kiếm Thánh hơi nghi hoặc.
Phải biết rằng, nơi này chính là kinh đô và vùng lân cận.
Đại Sở không phải Tấn Quốc ngày xưa, phạm vi thế lực Hoàng tộc Ngu thị chỉ còn sót lại tại khu vực kinh đô và vùng lân cận kia, hơn nữa chỉ lại khối khu vực ba nhà để lại.
Kinh đô và vùng phụ cận Yến Quốc là Thiên Thành quận, kinh đô và vùng lân cận Sở Quốc cũng là một quận, mà ngày xưa kinh đô và vùng ngoại ô Tấn Quốc kỳ thật chỉ còn dư lại Hoàng thành và khu vực trong vòng bốn năm dặm.
-Nếu Sở nhân không ngốc mà nói, sẽ không dùng chiến thuật du kích, chúng ta tốt xấu gì cũng có hơn một vạn binh mã ở chỗ này, hơn nữa, Sở nhân khả năng cũng không rõ ràng chúng ta rốt cuộc có chiến mã hay không?
Dựa theo suy tính của Sở nhân đối với chiến lực Trấn Bắc quân và Tĩnh Nam quân, có thể sớm phái kỵ binh quy mô nhỏ ra, nhưng rất dễ dàng bị chúng ta vây lại, ăn luôn.
Một khi bị chúng ta tiêu diệt từng bộ phận, bá tánh kinh đô và vùng phụ cận rất có thể sẽ cho rằng chủ lực Yến nhân đã thật sự đánh vào rồi.
Cục diện sẽ trong nháy mắt thối nát.
Cho nên, nếu người cầm đầu Sở quân bên kia thông minh một chút, sau khi xác nhận Dương thành không bị công phá hay gặp nguy hiểm gì, hắn sẽ trước tiên tụ tập binh mã, sau khi bảo đảm đủ thực lực, sẽ tiến lên vây quanh, đúng vậy, là vây quanh, mà không phải chỉ cầu đánh tan.
-Chúng ta thừa dịp khi Sở nhân vừa mới căng quân ra vây quanh, sẽ trực tiếp xông đi.
-Có vẻ chạy trối chết.
-Vì bảo tồn rất lực mà thôi, nhánh binh mã này của chúng ta, chỉ cần không bị toàn diệt, vẫn luôn có thể hấp dẫn đại lượng tinh lực của Sở nhân, hơn nữa, chiến trường chân chính vốn không ở chỗ chúng ta.
Trịnh bá gia đưa nốt phần mì xào còn lại vào miệng, còn liếm liếm phần lưu lại trên ngón tay, ngay sau đó nhặt một cành cây, vẽ một vòng tròn trên mặt đất.
-Trấn Nam quan vừa vỡ, dựa theo lẽ thường, Thượng Cốc quận, cơ hồ cũng đã bị Yến quân ta nhét vào trong túi, bởi có Vị hà tồn tại, nếu triều đình Đại Yến không muốn tiếp tục mở rộng chiến sự mà nói, rất có thể tiến hành thu thập lại.
Nhưng trăm năm trước, sau khi sơ đại Trấn Bắc Hầu đánh bại Cấm quân do Thái Tông Hoàng Đế Sở Quốc suất lĩnh, cũng bởi áp lực Man tộc hoang mạc bên kia mang đến quá lớn, Yến Quốc không có năng lực tiếp tục chia quân cho Ngân Lãng quận, cho nên không cách nào tiếp tục nam hạ tấn công Càn Quốc.
Nhưng mà, sơ đại Trấn Bắc hầu xác thật cắm cành liễu tại Thúy Liễu bảo, trên thực tế, hắn cũng từng dẫn binh mã đạp Tam Biên Càn Quốc, cướp đoạt lượng lớn dân cư và tiền tài về nước.
Cho nên, sau khi bắt được Trấn Nam quan, thu được Thượng Cốc quận, tính không mở rộng quy mô chiến tranh, sau khi đạt được mục đích cũng có thể kết thúc sớm.
Nhưng Thiết kỵ Đại Yến ta vẫn có thể tiến quân thần tốc, đi qua Vị hà, vào vùng tim gan, một đường giết đến nơi này, đánh tới vùng kinh đô và phụ cận Sở Quốc.
Muốn cứu chúng ta hoàn toàn không phải vấn đề.
-Chẳng qua đánh thắng rồi nhưng vẫn không thủ được thôi, đến lúc đó, vì sợ bị Sở nhân kiềm chế chỗ này, cũng tránh để áp lực lớn đối với hậu cần, quân ta khẳng định sẽ lui binh.
Kiếm Thánh hiểu rõ, gật gật đầu nói:
- Ta cảm thấy, Điền Vô Kính, khẳng định sẽ đến cứu ngươi.
Trịnh bá gia cười nói:
-Đây là điều đương nhiên.
-Nhưng nếu Điền Vô Kính biết, ngươi biết rõ bên trong thành có Hoàng Đế Sở Quốc lại không đánh, lại còn khoác lác chỗ này, hắn phỏng chừng sẽ một tát chụp chết ngươi.
“. . .” Trịnh Phàm.
-Ha ha.
Kiếm Thánh cười.
Đúng lúc này, Long Uyên kiếm bên người Kiếm Thánh, bỗng nhiên run lên nhè nhẹ, rất mỏng manh, nhưng dưới khoảng cách gần như vậy vẫn có thể thấy rõ.
-Có thích khách?
Trịnh bá gia lập tức cảnh giác.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long