Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1327: NÓI CHUYỆN

Tạo Kiếm Sư rốt cuộc mở bừng mắt, hắn không phát hiện Kiếm Thánh, nhưng hắn lại không hiển lộ vẻ đắc ý.

Hắn nâng tay lên, Mặc Hầu phát ra một tiếng run nhẹ.

Ngay sau đó, từ phía sau Tạo Kiếm Sư, xuất hiện một đám kỵ binh màu đen.

Yến nhân thích màu tối, Sở nhân ngược lại thích màu tươi sáng, cho nên tuy nói rất nhiều quý tộc Sở Quốc đều có tư binh, hình thức giáp trụ cũng không giống nhau, nhưng lại rất kiêng màu đen, bởi trong văn hóa Sở nhân, màu đen, ý nghĩa là đại trạch, mà đại trạch, ý nghĩa là điềm xấu.

Đặc biệt là ở Sở Quốc cực kỳ tinh quý kỵ binh, đây càng là bài mặt của mỗi nhà quý tộc, tự nhiên càng ít dùng giáp trụ màu đen võ trang bảo bối cục cưng này.

Những hắc giáp kỵ binh phía sau Tạo Kiếm Sư, trên người tản ra một loại sâm hàn.

Đây là đặc điểm đặc trưng của một nhánh tinh binh tinh nhuệ.

Chẳng qua số lượng bọn họ không nhiều, tính sơ sơ chỉ tầm hơn bốn trăm kỵ.

Đối với Yến quân động một chút có thể huy động hàng vạn Thiết kỵ mà nói, thật sự không đáng là cái gì, nhưng trong khu vực hạn hẹp này, bộ binh đối mặt với Thiết kỵ số lượng tương đương, thường thường mang ý nghĩa bị tàn sát.

Chỉ là, để người ta kỳ quái chính là, những kỵ binh này hoàn toàn có thể từ tấm màn đen kia phát động tập kích, công khai như trước mắt hiện thân, kỳ thật đã mất tiên cơ.

Tạo Kiếm Sư có thể không hiểu chiến sự, nhưng những tinh kỵ phía sau này, không có khả năng không hiểu.

Phiền Lực lần thứ hai giơ rìu lên, múa may nửa vòng, thuẫn bài thủ chắn tấm chắn xuống mặt đất, thân thể kéo về phía sau.

Một trường thương thủ cộng thêm hai thuẫn bài thủ, đồng thời luân chuyển về bên cánh, trường thương nâng lên.

Người bắn nỏ đẩy mạnh về phía trước, phòng ngừa kỵ binh đối phương vu hồi về phía sau.

Tạo Kiếm Sư vẫn như cũ không nhúc nhích, hắc kỵ binh phía sau cũng không nhúc nhích, phảng phất bọn họ không phải tới tác chiến, mà tới xem kịch.

Nhưng cố tình, bọn họ mới là người điều hối vở kịch này trong rừng rậm.

Bên ngoài, truyền đến tiếng vang tất tất tác tác, Kim Thuật Khả suất lĩnh nhóm giáp sĩ thứ hai vây đến đây, người bắn nỏ tranh thủ tìm vị trí, những binh sĩ còn lại tốp năm tụm ba kết trận.

Mầ Tạo Kiếm Sư và nhóm hắc giáp kỵ binh kia vẫn không nhúc nhích, mặc cho vòng vây đã hình thành ngay trước mí mắt hắn.

Nhánh kỵ binh Sở nhân này đã rơi vào tuyệt cảnh.

Gió đêm thổi quét mà qua, cũng không tính lớn bên trong rừng rậm, giương cung bạt kiếm.

Mà lúc này, Tạo Kiếm Sư rốt cuộc mở miệng nói:

-Ta muốn đại chiến với Ngu Hóa Bình.

Xem tình huống này, như thẹn quá thành giận, lựa chọn một phần thể diện cuối cùng.

Phiền Lực lại khẽ nhíu mày, hắn cảm giác, chuyện, không đơn giản như vậy.

Kim Thuật Khả lập tức phái người đến quân trại Bá gia thông báo tin tức này.

. . .

-Ta cảm thấy, hắn muốn cầu tình ta.

Kiếm Thánh mở miệng nói:

-Hắn, vẫn không muốn dùng kiếm, còn muốn tránh né, huống chi, nhánh kỵ binh kia của hắn đã bị phát hiện trước tiên, trước mắt đã bị vây quanh.

Có chút nhân vật, cao cao tại thượng, đó là bởi ngươi từ phía dưới ngửa đầu nhìn hắn.

Tạo Kiếm Sư nhân vật như vậy, chẳng sợ vứt bỏ thân phận là một trong Tứ đại kiếm khách, chỉ cần nhìn xuất thân Độc Cô gia của hắn, đã đủ giúp hắn siêu việt tuyệt đại đa số người.

Nhưng Kiếm Thánh và Tạo Kiếm Sư tồn tại cùng trình độ, khi nhìn thẳng không hề có sắc thái thần bí gì.

Tạo Kiếm Sư bủn xỉn cho kiếm nhất, cái này vốn tiếng.

Yến quân đánh tan chủ lực dã nhân, vây khốn Ngọc Bàn thành, Tạo Kiếm Sư sớm mang Bát hoàng tử trốn đi, cũng không ở lại hỗ trợ cái gì.

Khi Nhiếp Chính Vương và Ngũ hoàng tử Hùng Đình Sơn dẫn cao thủ đánh cờ, Tạo Kiếm Sư chỉ ngồi phía sau uống rượu, chưa từng ra tay lần nào.

Hiện giờ, Nhiếp Chính Vương bị vây, thế cục Đại Sở, có thể nói không tốt, Tạo Kiếm Sư rất có thể nguyện ý vì cứu ra Nhiếp Chính Vương, mà thật sự dùng kiếm.

Nhưng sau khi mưu tính của hắn bị nhìn ra, hơn năm trăm kỵ binh định dạ tập này đã mất đi tác dụng, cho nên hắn rất dứt khoát lựa chọn thu kiếm, đây cũng là một chuyện rất bình thường.

Đối với Kiếm Thánh người quen thuộc hắn, từng ngồi ngang hàng với hắn uống rượu, “Vị bằng hữu ngày xưa” kia xác thật có thể làm ra loại chuyện này.

Đến nỗi cái gọi là một mình đấu, chỉ muốn dùng Long Uyên kiếm, yêu cầu một cái nhân tình, rời khỏi đây an toàn mà thôi.

Trịnh bá gia lại lắc lắc đầu, nói:

-Ta cảm thấy, không phải như vậy, hắn càng như cố ý đem bản thân đặt chỗ kia.

Trịnh bá gia trầm ngâm một lát, lại nói:

-Như vậy đi, đi gặp, ta đi theo ngươi cùng gặp.

-Ngươi đi có tác dụng gì?

Kiếm Thánh hỏi.

Trịnh bá gia lại nói:

-Nói không chừng, ngươi cũng chỉ đến ngụy trang.

Ánh mắt Kiếm Thánh hơi ngưng.

. . .

-Đi về phía tây ba trăm trượng.

Kim Thuật Khả sai người đi về phía trước.

Tạo Kiếm Sư đứng dậy, bắt đầu bước về phía tây.

Đi theo hắn cùng xuất hiện là 500 hắc giáp kỵ binh, tiếp tục im lặng ở nơi đó.

Tạo Kiếm Sư đã đi rất xa rồi, xem như thoáng rời đi khu vực hai bên giằng co và vây quanh.

Mà lúc này, từ bên cạnh truyền đến một âm thanh:

-Tốt.

Âm thanh này của Kiếm Thánh.

Tạo Kiếm Sư lắc đầu nói:

-Không tốt, còn kém ngươi mười một trượng.

Nói xong, hắn lại tiếp tục quyết đoán đi về phía tây một khoảng cách, cuối cùng dừng lại ở vị trí kia.

Trịnh bá gia nhìn thấy một màn này, trong lòng yên lặng suy nghĩ và quan sát.

Kiếm Thánh đi ra.

Tạo Kiếm Sư nhìn về phía Kiếm Thánh.

Sau đó, hắn nghiêng thân mình, tựa hồ muốn nhìn xem phía sau Kiếm Thánh.

Kiếm Thánh phát hiện, Trịnh Phàm đoán đúng rồi.

Trịnh bá gia từ phía sau Kiếm Thánh, đi ra, nhưng lại chưa vượt qua Kiếm Thánh.

Bởi chỉ cần ở phía sau Kiếm Thánh, Trịnh bá gia tin tưởng Kiếm Thánh có thể bảo vệ được hắn, ít nhất vị Tạo Kiếm Sư kia không làm được gì đi?

Tạo Kiếm Sư duỗi tay chỉ chỉ hướng tây bắc.

Nơi đó chính là Dương thành.

-Bình Dã Bá gia muốn đến bắt Vương thượng Đại Sở ta?

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Đúng vậy.

Tuy rằng chưa từng động thủ, tuy rằng Trịnh bá gia đã làm tốt quyết đoán qua mấy ngày nữa có thể điều quân đến đại trạch, nhưng nói thế nào đây, đối mặt vấn đề này, trả lời “Đúng” cũng không sai.

Ai ngờ đáp án kế tiếp của Tạo Kiếm Sư, để tâm thân Trịnh bá gia lập tức buông lỏng, thậm chí, bỗng nhiên cảm thấy thế giới này, tựa hồ tràn ngập một loại cảm giác hài kịch vớ vẩn.

Tạo Kiếm Sư cười nói:

-Cùng nhau?

. . .

-Cùng nhau?

Đây là dò hỏi.

Mang theo ba phần chân thành, ba phần thử, ba phần vui đùa, ngoài ra còn thêm, một phân nói không rõ.

Nhưng kỳ thật, chẳng sợ chỉ có một phần thử, cũng đủ để cho người ta cảm thấy chấn kinh rồi!

-Ngài đang vui đùa cái gì vậy?

Trịnh bá gia cười nói.

Nhưng, vẫn không đi về phía trước, ngược lại lui về phía sau nửa bước.

Một người là Tam phẩm kiếm khách, một người có thể không phải Tam phẩm kiếm khách, nhưng đầu óc có vẻ hơi nổi điên.

Người trước, còn phân rõ phải trái, người sau, không chút kiêng kỵ gì.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!