- Vui đùa?
Tạo Kiếm Sư lắc đầu, nói:
-Ngươi có thể nhìn ra, ta đang nghiêm túc.
Nói xong, Tạo Kiếm Sư lần thứ hai ngồi trên mặt đất, Mặc Hầu cắm trên bùn đất bên người.
-Cho cái lý do.
Trịnh bá gia nói.
Dù sao cũng phải, đưa ra một cái lý do.
Tạo Kiếm Sư lại lắc đầu, nói:
-Không muốn nói.
-Ta đây dựa vào cái gì tin?
Trịnh bá gia hỏi ngược lại.
Tạo Kiếm Sư nâng tay lên, nói:
-Tin hay không, tùy ngươi.
Rõ ràng đây là chuyện liên quan đến sinh tử Đế Vương một quốc gia, kết quả lại tiêu sái đến phảng phất thương lượng xem chiều này có đi thanh lâu trong trấn hay không.
-Tại sao?
Trịnh bá gia lại hỏi.
Thân phận Tạo Kiếm Sư ở Sở Quốc cực cao, thân vệ con cháu Độc Cô gia càng không phải nói thêm.
Lúc trước khi hắn cướp công chúa, Trịnh bá gia thấy Nhiếp Chính Vương và Tạo Kiếm Sư ngồi chung một chiếc xe ngựa, nếu tên kia muốn, hắn khẳng định có rất nhiều biện pháp gây bất lợi cho Nhiếp Chính Vương.
Nhưng hắn không.
Ngươi nói hắn nếu thật là hạng người “Lừa đời lấy tiếng” cũng thôi, nhưng, thật sự ngay cả bản thân cũng lừa?
-Vương thượng Đại Sở, là Phượng Hoàng của Đại Sở, Phượng Hoàng chỉ có thể bị ngoại địch bắt, không thể bị thần dân Đại Sở trói.
Tạo Kiếm Sư nói ra lời này.
Ý ngoài lời chính là, Nhiếp Chính Vương có thể bị Yến quân bắt lấy, lại không thể bị người một nhà bán đứng.
Đây là lý do hắn đưa ra, trước kia hắn có rất nhiều cơ hội nhưng không chịu ra tay, chỉ là, nguyên do này, Trịnh bá gia thật sự rất khó tin.
Nhưng tin hay không tin, chỉ là một chuyện, dù sao có thê gác lại tranh luận, cộng đồng cùng khai phá.
Cho nên, câu nói tiếp theo của Trịnh bá gia chính là:
-Làm thế nào?
Trước hết nghe thực tế, sau đó lại suy xét cái được cái mất của bản thân.
-Để ta ở trong quân trại ngươi diễn xuất vài cái, lừa quân đội trong Dương thành giết ra, Trịnh bá gia ngươi lại thuận thế giết vào.
Trịnh bá gia khẽ nhíu mày, đây là chiêu dẫn xà xuất động, nhưng. . .
Trịnh bá gia lắc đầu, nói:
-Không làm.
Tạo Kiếm Sư nhìn lướt qua Trịnh bá gia, nói:
-Sượ ta từ diễn thành thật?
-Phải.
-Can đảm đâu?
-Đặt đâu.
-Nếu việc này thành công. . . Yến Quốc không cần đánh nữa, kế tiếp, Sở Quốc sẽ cắt đất cầu hòa.
Một khi Nhiếp Chính Vương bị bắt, hoặc cực đoan một chút bị chết trong loạn quân, vậy Sở Quốc tự nhiên không cần đánh nữa rồi.
Hiện tại Sở Quốc chỉnh hợp, một bởi Yến quân phần ngoài như hổ rình mồi, Yến Hoàng còn từng ngựa đạp môn phiệt.
Về phương diện khác chính là bởi các phương diện thủ đoạn và tài trí của Nhiếp Chính Vương đều có thể tin phục, Nhiếp Chính Vương cho tới bây giờ vẫn chưa chính thức đăng cơ, đây chính là nhượng bộ và thành ý lớn nhất.
Đơn thuần về góc độ quân sự, hành động quân sự này rất mạo hiểm, nhưng đáng giác, rất đáng giá.
Đánh thành, Yến Sở quốc chiến, có thể tuyên cáo tạm thời hạ màn.
Trịnh bá gia vẫn rất kiên định nói:
-Không được.
-Dù sao cũng phải đưa ra một cái lý do chứ?
Tạo Kiếm Sư hỏi.
-Ta sợ chết.
Ta không muốn lấy mạng ta đánh cuộc cho tương lai Đại Yến.
Không đáng, không muốn, không ngốc!
-Thật khó có thể tưởng tượng ra, Bình Dã Bá gia Đại Yến lại có thể nói ra những lời này.
-Nói thế nào đây, thế nhân có thể tưởng tượng ra Tạo Kiếm Sư Đại Sở sẽ nói ra câu “Cùng nhau” kia sao?
-Thủ tín không được?
-Thủ tín không được.
Đêm khuya, phối hợp diễn một hồi thảm bại, đây là một vạn binh mã biết đánh trận, không phải một vạn diễn viên, diễn như thế nào?
Diễn diễn, nói không chừng trở thành sự thật, đến lúc đó Sở quân từ trong Dương thành giết ra, đó đều là tinh nhuệ Cấm quân Hoàng tộc, một lần giết ra khả năng có thể khiến quân ta hỏng mất.
Nếu lần này Trịnh bá gia mang, đều là Tuyết Hải quân, chiến mã đều đầy đủ, vậy còn có thể thử một phen.
Nhưng lần này dưới trướng hắn thoạt nhìn sĩ khí tràn đầy, nhưng đây chỉ là một nhánh “Tinh nhuệ” được khâu ra, một khi xuất hiện tình huống cực đoan, có thể hoàn toàn tan nát.
Hiện tại, Trịnh bá gia còn có thể lại đắn đo ở chỗ này mấy ngày, một hướng gió không ổn, có thể trốn vào đại trạch, đánh một trận du kích, khổ sẽ có chút khổ, nhưng vấn đề không lớn.
Nhưng mà, một khi không thành công, bản thân hắn nói không chừng lại như lúc trước cướp công chúa xong, bị Sở nhân lục soát, chạy bỏ mạng qua đường núi trở về.
-Vẫn không đồng ý?
Tạo Kiếm Sư cảm thấy bản thân đã cho vị Bình Dã Bá này thời gian rất lâu suy xét.
-Không.
Trịnh bá gia đã đưa ra đáp án.
Tạo Kiếm Sư gật gật đầu, nói:
-Chiến mã để lại một nữa cho ngươi, để người ta rời đi.
-Có thể.
Trịnh bá gia rất sảng khoái đáp ứng rồi.
Tạo Kiếm Sư lại chỉ chỉ Mặc Hầu trước mặt, nói:
-Chờ ta đi rồi, thanh kiếm này cũng thuộc về ngươi.
-Tốt.
Trịnh bá gia sảng khoái đáp ứng rồi.
Người của ngươi, ta cũng có thể để lại.
Tạo Kiếm Sư lại nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:
-Ngươi thiếu ta một món nợ ân tình rèn Long Uyên kiếm đến nay vẫn còn, ta ngồi chỗ này, chờ người ta đi ra ngoài, thanh kiếm này, cho hắn.
Kiếm Thánh ở chỗ này đương nhiên có thể bảo hộ Trịnh bá gia, nhưng nếu Kiếm Thánh nguyện ý đáp ứng hiệp nghị này, không ra tay.
Như vậy Trịnh bá gia nguyên bản có thể ăn luôn năm trăm kỵ và Tạo Kiếm Sư, phải thật sự nghiêm túc thực hiện hiệp nghị này.
Khoảng cách gần như vậy, lại rời khỏi vòng vây, bốn phía tính Kim Thuật Khả hoặc Phiền Lực dẫn người đi lên, Tạo Kiếm Sư cũng có thể trước tiên phát hiện, tóm lại, Kiếm Thánh bất động mà nói, Tạo Kiếm Sư, có thể hạ thủ với Trịnh bá gia.
-Dựa vào cái gì?
Trịnh bá gia hỏi.
-Ngươi đưa hắn một thanh Long Uyên, hắn đưa ngươi lên hàng Tứ đại kiếm khách, ai thiệt ai kiếm?
Giang hồ đều đồn thổi nguyên nhân Tạo Kiếm Sư có thể đứng hàng Tứ đại kiếm khách, chỉ bởi Kiếm Thánh thổi phồng.
Tạo Kiếm Sư nhắm mắt lại, thở dài, có chút bất đắc dĩ nói:
-Lúc trước ta không để hắn giúp ta nói chuyện, tứ đại kiếm khách hay không, tất cả chỉ mang cho ta, phiền toái!
Nói xong, Tạo Kiếm Sư thúc giục nói:
-Ngu Hóa Bình ngươi đồng ý hay không?
Kiếm Thánh nhìn về phía Trịnh bá gia, nói:
-Ngươi vừa mới đáp ứng người ta.
-Đó là ta lừa hắn.
“. . .” Tạo Kiếm Sư.
-Hiện tại ta rất khó làm.
Kiếm Thánh chỉ chỉ Tạo Kiếm Sư ngồi chỗ kia.
-Ta xác thật nợ hắn một cái ân tình.
Một thanh Long Uyên kiếm, đúng thật sự đáng một cái ân tình.
-Để lại toàn bộ chiến mã, người của ngươi, lăn.
Trịnh bá gia nói tiếp:
-Ta có thể đứng nơi này?
-Có thể.
Tạo Kiếm Sư đồng ý, sau đó từ trong lòng móc ra một quả pháo tin, rút ra, một đạo pháo hoa bắn nhanh lên không trung.
Một bên sườn khác, hắc giáp kỵ binh xuống ngựa, buộc dây cương chiến mã lên cây.
Kim Thuật Khả sai người đi tìm Trịnh bá gia, sau khi được Trịnh bá gia cho phép, để những kỵ binh kia rời khỏi khu rừng này.
Chiến mã, tất cả đều giữ lại.
Tạo Kiếm Sư nhắm mắt dưỡng thần, Kiếm Thánh cũng khoanh chân mà ngồi, Trịnh bá gia dựa nghiêng vào một thân cây, trong miệng nhai một viên kẹo bạc hà.
Chờ đến nơi xa, lần thứ hai xuất hiện một quả pháo tin, Tạo Kiếm Sư mới đứng lên, đầu ngón tay gõ gõ trên thân kiếm, để Mặc Hầu ở lại chỗ đó, ngược lại đi về phía tây bắc.
-Đây là đi chỗ nào?
Trịnh bá gia hỏi.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long