Rất nhanh, một tên độc nhãn tướng quân từ bên ngoài đi đến, quỳ sát hành lễ nói:
-Bên trong thành còn bao nhiêu kỵ binh?
-Bẩm Vương thượng. . .
Tạo Kiếm Sư đánh gẫy lời Tôn Uyên, nói thẳng:
-Vương thượng, cái này và Mặc Hầu kia chính là Tử mẫu kiếm.
Nói xong, Tạo Kiếm Sư thò tay vào trong ngực lấy ra một thanh tiểu kiếm.
Hắn nói:
-Không cần làm phiền Tôn tướng quân yểm hộ ta ra khỏi thành, ta lấy cái này, đổi một cơ hội ra khỏi thành.
Nhiếp Chính Vương vẫy vẫy tay, ý bảo Tôn Uyên đi xuống, Tôn tướng quân đứng dậy cáo lui.
-Ngươi đi truyền chỉ, nếu lão tử nhà người còn muốn khăng khăng đến đây, đem kiếm đặt trên cổ hắn.
-Được.
Tạo Kiếm Sư đứng dậy.
-Không cần đi vội vã như vậy, chờ lát nữa cùng trẫm uống chén canh thịt dê đi, đây là canh thịt dê Dương thành.
Tạo Kiếm Sư do dự một chút, gật gật đầu.
Có lẽ đáp ứng ở lại ăn chén canh dê Dương thành kia, Tạo Kiếm Sư hỏi:
-Vương thượng tiếp tục ở lại Dương thành?
Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, nói:
-Không phải tên kia còn muốn nhờ trẫm tạo áp lực đến binh mã Sở Quốc ta sao, như vậy, trẫm, cố tình không làm hắn vừa ý.
Trẫm nơi này, không cần lo lắng, tiểu tử kia ngồi thuyền đi Vị hà, Khuất thị bên kia hẳn có lẽ đã phát hiện ra, không bao lâu, Thủy sư Đại Sở ta và Thanh Loan quân Khuất thị hẳn sẽ đến nơi đây.
-Để người Khuất thị đi đối phó tiểu tử kia, thích hợp nhất đi.
Tạo Kiếm Sư cũng gật gật đầu, nói:
-Đích xác.
Nhiếp Chính Vương buông chén trà trong tay xuống, nói:
-Ngươi kỳ thật không nên đem đại bộ phận tâm tư lên kiếm, thành tựu về văn hoá giáo dục võ lược, có thể chọn một cái, lấy tư chất của ngươi, Đại Sở ta hoàn toàn có thể lấy ra một Điền Vô Kính mới. Bọn họ chưa nhìn ra, nhưng ta đã cố tình nhìn ra.
-Ngươi không phải Cơ Nhuận Hào, vì sao muốn Điền Vô Kính? Tính ngươi là Cơ Nhuận Hào, Điền Vô Kính kết cục rốt cuộc như thế nào, còn không biết sao? Nhưng ta cũng rất muốn biết, ngài, tại sao chắc chắn như vậy.
Tạo Kiếm Sư dừng một chút, tiếp tục nói:
-Lão già nhà ta kia và những lão già khác kia đều không phải không nhìn ra, mà bọn họ không muốn tin tưởng. Đến lúc này ai sẽ làm loại chuyện này?
-Nhưng ngươi lại tin tưởng trẫm sẽ làm.
-Ngươi không sợ, thật sự mất nước?
-Nước, không mất được.
-Tại sao chắc chắn vậy.
Tạo Kiếm Sư hỏi.
Nhiếp Chính Vương cầm hai quyển sách trên bàn trà lên, ném đến trước mặt Tạo Kiếm Sư.
Hai cuốn sách, một là Tấn sử, một là Yến sử, đương nhiên cái này không phải toàn bộ, chỉ là một quyển trong hai bộ.
-Mạnh Thọ đã trở lại.
Nhiếp Chính Vương nói.
-Ta biết rồi.
-Mạnh Thọ nói cho trẫm biết một sự kiện, sau đó trẫm cho người đi tìm đọc tư liệu lịch sử, cuối cùng, xác định.
-Xác định cái gì?
-Trăm hai mươi năm là một chu kỳ, hai năm tới sẽ có đại tai ở phương bắc.
Tạo Kiếm Sư cười nói:
-Mạnh Thọ tu sử đã biến thành tu Luyện Khí sĩ?
Đại tai đại nạn, đây là lời Luyện Khí sĩ thích đặt bên cửa miệng.
-Đại tai nơi này thật sự là thiên tai, khô hạn, mưa lũ, rét lạnh. Khi Mạnh Thọ tu Yến sử và Tấn sử đã chú ý đến điểm này, 120 năm một vòng, sẽ có một hồi đại thiên tai, khí hậu sẽ trở nên vô cùng quỷ dị và cực đoan.
Khu vực phía bắc Chư Hạ sẽ chịu ảnh hưởng rõ ràng nhất.
Hơn tám trăm năm trước, bởi hai năm tai hoạ kia, khiến cho Man tộc và dã nhân, không thể không nam hạ, Đại Hạ thừa nhận áp lực cực lớn, lúc này mới có Yến hầu, Tấn hầu phụng lệnh khai biên, chống đỡ Man tộc và dã nhân.
Cũng mới có Thái tổ Hoàng Đế phụng mệnh đi đuổi Tang nhân, vì Chư Hạ sáng lập vùng đất mới.
Một vòng chính là hai trăm năm trước.
Yến địa đại hạn, Vương Đình Man tộc nhìn chuẩn cơ hội, cho rằng có cơ hội thừa nước đục thả câu, mới kêu gọi toàn bộ bộ lạc hoang mạc cùng huyết chiến với Yến Quốc, mưu toan đánh sập Yến Quốc.
Năm mươi vạn đại quân Càn Quốc bắc phạt, trong sách sử ghi lại, Yến nhân vườn không nhà trống, nhưng địa phương lớn như vậy, thế nào thật sự có thể làm đến mức “Vườn không nhà trống”?
Kỳ thật, Yến nhân, đã tuyệt lương.
Ngân Lãng quận vào thời sơ đại Trấn Bắc Hầu kia ra bài thơ: Giơ roi giục ngựa trục Ngân Lãng, thanh lưu điều đệ ngắm đào hoa.
Nói chính là trên con đường phạt Càn Quốc, thảm trạng thi thể khắp nơi chỉ còn lại giáp trụ phản ánh mặt trời tạo ra ngân quang.
-Nhưng trên thực tế, trên mặt đất, chỉ còn lại có giáp trụ, Yến nhân đói khát, bọn họ không thèm để ý đến cái gì giáp trụ và binh khí linh tinh, mà đã đem thi thể Càn nhân, làm như đồ ăn, kéo về nhà, nấu, ha ha ha.
Nhiếp Chính Vương nói xong, cười, tiếp tục nói:
-Sơ đại Trấn Bắc hầu, tại sao không trực tiếp nam hạ công Càn? Mà chỉ cướp bóc dân cư, lương thực và tiền tài Tam Biên Càn Quốc về? Không chỉ bởi lúc ấy đang huyết chiến, nguyên nhân càng quan trọng hơn ở chỗ, quốc lực Yến Quốc khi đó đã không cách nào gánh vách một hồi chiến sự.
Tư Đồ gia, Hách Liên gia, Văn Nhân gia, tam gia bá chủ Tấn địa.
Trong đó Tư Đồ gia và Văn Nhân gia sớm nhất được Tấn hầu phòng thần, Hách Liên gia có huyết thống dã nhân, quy hàng lại đây, nhưng, cũng sớm có dòng dõi.
Trăm hai mươi năm trước, Tấn địa gặp lũ lụt, bá tánh trôi giạt khắp nơi, công trình trị thuỷ bị vỡ, bạo phát dân loạn, thế vô cùng lớn, thổi quét Tam Tấn, thiếu chút nữa ngay lúc đó thủ đô Tấn Quốc đều bị công phá.
Tấn Hoàng hạ chỉ, chuẩn địa phương chức binh mã cần vương hộ giá, Hách Liên gia, Văn Nhân gia, Tư Đồ gia, nguyên bản chỉ là đại gia tộc, trong hai năm bình đình kia, đã nuốt không ít địa bàn, mở rộng binh mã, đợi đến khi hoàn toàn bình ổn, cách cục tam gia phân Tấn đã hoàn thành hình thức ban đầu.
Năm nay, ngày hè Yến địa so với năm trước khắc nghiệt hơn rất nhiều, tình hình hạn hán, đã xuất hiện.
Tấn địa mưa to, cũng đủ lâu.
Ha ha.
Thiên tử sao?
Ý chí chân chính của trời, ngay cả Thiên tử cũng không biết.
Đây mới là sức mạnh của lịch sử.
Mạnh Thọ tu sử tứ quốc cho nên thấy rõ được quy luật này.
Yến nhân cường hoành, nhưng sau năm nay, Yến Tấn sẽ gặp tai nạn, hai nơi này vốn tiêu hao quá mức, triều đình Đại Yến làm thế nào chống đỡ tiếp?
Càng không nói, tiếp tục đánh giặc.
Thám tử Phượng sào ở Tấn địa tới báo, nói Thủy sư Yến nhân đại khái thừa dịp Vọng Giang vỡ đê đi.
Vị Tứ Nương Đại Yến kia, không hổ là quân thần, hắn còn có thể dùng được cái này, thật sự khiến người ta kinh ngạc cảm thán, làm người ta bội phục.
Nhưng!
Cơn giận của trời, ai có thể đếm?
Bảo vệ Trấn Nam quan, đợi đến sang năm, xem Yến Tấn hắn, dân chúng lầm than!
Tính không thủ được Trấn Nam quan, hai năm sau, trẫm, cũng có thể thừa dịp Yến Tấn kiệt sức, chỉ huy tấn công, thu lại cố thổ.
Trong triều có người cảm thấy, Yến nhân rất có thể đánh hạ Trấn Nam quan và Thượng Cốc quận, chuyển biến tốt sẽ thu lại sang chiến lược từ từ.
Nhưng trẫm rõ ràng, Yến nhân tính muốn tiếp tục mở rộng chiến sự, mưu toan nhất cử diệt Sở, coi như có tâm kia, mỗi tội lại không có lực.
Ngươi hỏi trẫm vì sao chắc chắn như thế.
Trẫm trả lời ngươi như vậy.
Ngươi hỏi trẫm vì sao lúc này tự nhiên còn làm những việc này.
Đó là trẫm đã sớm làm chuẩn bị.
Ngươi, đã biết sao chưa?
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long