- Thế nào, trong mắt ngươi, trẫm chẳng lẽ thật sự là Quân Vương chỉ vì quyền lực bản thân không màng đến giang sơn xã tắc?
Hay ngươi, vẫn luyến tiếc cái gọi là huyết mạch quý tộc trân quý Độc Cô thị?
Vị Hoàng Đế Yến Quốc kia nghe nói đã để Thái Tử giám quốc, bản thân đi hậu viên an dưỡng, thân thể hắn chỉ sợ không chống được lâu.
Đáng tiếc, thật đáng tiếc.
Tranh đấu đại thế vừa mới bắt đầu.
-Cho nên, yêu cầu ta và ngươi cùng nhau nắm quyền, còn rất nhiều.
Tạo Kiếm Sư cúi đầu, cúi người xuống hành lễ, nói:
-Thần, hiểu được.
. . .
Lão Hà thu cửa hàng, trở lại sân nhà trọ, tìm băng ghế, ngồi xuống, phe phẩy cây quạt.
Phe phẩy phe phẩy, lão Hà không khỏi đem cây quạt đặt trước mặt.
Trời hè đã mấy tháng rồi, sao vẫn chưa thấy lạnh?
Hơn nữa đã bao lâu không mưa rồi.
Hoàng Đế mỗi ngày đều đang quan sát thiên hạ, mà dân chúng phía dưới thường làm nhất, kỳ thật chính là nhìn trời.
Bởi dân chúng trên cơ bản đều dựa vào trời ăn cơm.
Tuy lão Hà hơn nửa đời người đều dựa vào bán thịt lợn kiếm cơm, nhưng xét đến cùng, vẫn không thoát ly khỏi cái mác quê mùa kia.
-Nếu tiếp tục hạn hán, năm nay thu hoạch. . .
Lão Hà bắt đầu lo lắng lên.
Bá tánh dưới chân kinh thành có một loại không khí, đó chính là cho dù lực phu trên bến tàu khi nhàn hạ nghỉ ngơi giải lao, cũng thích bàn luận vài câu liên quan đến phong vân trên triều đình.
Khi cửa hàng lão Hà không bận, mấy ông chủ cửa hàng khác cũng thích nắm hạt hướng dương đi tán gẫu.
Trong miệng bọn họ, lão Hà thấy từng màn tuồng trên triều đình.
Tuy rằng, khẳng định không được rõ ràng, nhưng đại khái cũng biết một ít phong thanh.
Tỷ như con rể hắn quản lý Hộ bộ.
Cho nên, lão Hà cảm thấy nôn nóng vì lý do hạn hán đã lâu này.
Hắn không có khái niệm hoàng thân quốc thích, cũng không muốn nhờ vả con gái, tất cả hương thức tư duy và làm việc của hắn đều tuân theo kinh nghiệm lăn lê bò lết ở Nam An huyện.
Bởi những kinh nghiệm và nhận thức giúp hắn chống đỡ Hà gia đến bây giờ, cho nên hắn cảm thấy cái kia không có gì sai.
Nạn hạn hán tiếp tục đi xuống, lương thực trực tiếp bị ảnh hưởng, Hộ bộ có nhiệm vụ gì, sao lão Hà không biết, không phải chuyên môn quản lý thuế ruộng thiên hạ sao?
Thuế ruộng thuế ruộng, không có tiền còn được, không cơm, đây thật sự muốn mạng!
Làm cha vợ, tự nhiên lo lắng con rể không xong, như vậy cuộc sống của con gái hắn sẽ không tốt, liên hệ cháu ngoại hắn, cuộc sống sẽ không quá tốt.
Ai da nha. . .
Khả năng mấy hàng xòm bên cạnh thật sự không đoán được, nhà hàng xóm bên cạnh bọn họ đang cầm một cái quạt phe phẩy, lúc này đang lo cho việc quốc gia đại sự.
Hà Sơ đẩy xe đi đến.
-Đưa đi sao?
-Đưa đi.
-Ngươi không ở lại ăn cơm sao?
Trước đó vài ngày, hắn nhờ bà mối đi nói chuyện cho đứa con trai này.
Nhà người ta ở hẻm phía tây, không phải nhà quan lại gì, nam nhân trong nhà làm tiểu quản sự trên bến tàu, nói, khuê nữ nhà hắn họ Tiêu.
Bà mối hỏi, ý là chuyện này có thể nói chuyện.
Ngày mai là ngày lão mẫu Tiêu gia mừng thọ, cho nên nhờ bà mối mang thịt heo Hà gia đến.
Bá mối kỳ thật như người trung gian mua bán.
Tại sao phải có bà mối?
Còn không phải bởi người trẻ tuổi hai nhà muốn trở thành người một nhà, người một nhà nói chuyện tiền nong sẽ ảnh hưởng đến hòa khí, nhưng lại không thể không nói, đành phải nhờ bà mối truyền lời.
Ngươi có nguyện ý làm thông gia hay không, ngươi rốt cuộc có coi trọng khuê nữ nhà ta hay không?
Đến, trước tiên lấy ra cái thái độ.
Người có thể nói rõ ràng, không để bụng có tiền hay lễ hỏi hay không, ngươi ta để ý, chính là cái thái độ.
Nhưng bản thân lão Hà cũng rõ, không có tiền, ngươi cũng không tỏ thái độ ra được.
Lão Hà cũng là người biết chút, điểm này có thể nhìn ra từ khi hắn đặt mua đồ hồi môn cho Hà Tư Tư.
Đại Yến tám trăm năm, dám cạnh tranh của hồi môn với nhà Hoàng Đế, chỉ có mỗi nhà này.
Nhưng hai bên còn chưa chính thức nói định, cũng không cách nào chính thức hạ sính, cho nên, thịt heo, này không thể đưa, đây là không tôn trọng người ta, ít nhất lão Hà cho rằng như vậy, cho nên hắn thu tiền, nhưng chỉ lấy giá một nửa ngoài thị trường, để Hà Sơ đưa đi.
Nhưng người Tiêu gia nhận thịt rồi, lại không để con trai hắn ở lại ăn bữa cơm, cái này có chút không thể nói nổi.
Gọi ở lại ăn bữa cơm, ngày mai khi nhà ngươi có việc, lại để Sơ Nhi đi giúp một chút, dọn dẹp đồ vật làm chút gì đó, cái này là thái độ Tiêu gia nên có.
Hà Sơ thật ra không sao cả, hắn rất rộng rãi.
Lão Hà tức giận mắng:
-Khuê nữ Tiêu gia này, người ta cảm thấy ta không phải người trong kinh, ngại mất mặt.
Hà Sơ gãi gãi đầu, cười cười.
-Cười cười cười, biết cười, người ta xem thường ngươi, ngươi cười gì!
Hà Sơ vẫn cười.
Mặt lão Hà âm trầm, mắng:
-Ngươi có phải ngươi cảm thấy ngươi là quý nhân, người Tiêu gia không leo lên ngươi, ngươi mới buồn cười?
Hà Sơ ngẩn cả người.
-Ca ca giúp muội muội nhà mình, đó là bổn phận, còn loại ca ca nhờ vả muội muội, thật không có tiền đồ!
Hà Sơ gục đầu xuống.
-Đi, lấy mỡ heo, ngày mai mang đến Vương phủ, nếu muội tử ngươi hỏi, hỏi hôn sự của ngươi, nói Tiêu gia kia không chấp nhận.
-Vâng, cha.
-Ai da, từ xa xa nghe đã thấy cha đang giáo huấn đại ca.
Cửa bị đẩy ra, Cơ lão lục đi đến, phía sau còn mang theo Hà Tư Tư.
Trương công công mang theo tiểu Trương công công ở lại ngoài cửa, đồng thời bên ngoài còn có một đám cao thủ đang cảnh giới.
Từ sau lần bị quận chúa điên điên kia sai người đến ám sát, Cơ lão lục trở nên vô cùng cẩn thận giống vị huynh đệ họ Trịnh kia của hắn.
Cứ mỗi mấy tháng, Cơ lão lục sẽ mang theo thê tử đến đây thăm cha con lão Hà, còn hài tử lại không tiện mang theo, bởi nó là trưởng tôn thế hệ đầu tiên của Cơ gia, việc mang ra khỏi Vương phủ hay không, không phải Cơ lão lục định đoạt.
-Nha, con rể tới.
Mỗi lần lão Hà thấy con rể, đều cảm thấy hơi ngại, đổi làm bố vợ nhà khác có thể thét ra lửa dọa con rể vài cái, nhưng hắn, lại không làm được.
Cơ lão lục cũng không thích thể hiện gì.
Mọi người cứ như vậy, khách khách khí khí một chút, ngươi thoải mái hắn cũng thoải mái, cũng khá tốt.
-Ta đi nấu cơm.
Hà Tư Tư đứng dậy, đi vào phòng, nàng mang theo đồ ăn đến đây, cho nên không cần phải ra ngoài mua đồ ăn.
Cũng may hiện tại người Hoắc gia thật ra không cảm thấy Hà Tư Tư đi nấu ăn có gì sai, từ khi Tư Tư lớn lên đến nay, hai cha con đều ăn cơm của nàng nấu.
Vương phi hay không phải Vương phi, bọn họ không có cảm giác gì, rốt cuộc đây là con gái, em gái, để nàng đi làm bữa cơm, có sao đâu?
Còn con rể này, Cơ lão lục ngồi lên ghế.
Lão Hà và Hà Sơ ngồi lên băng ghế.
-Cha, kinh doanh dạo này thế nào?
Cơ lão lục hỏi.
Cuộc sống của người dân thế nào, xem sổ con của quan địa phương trình báo tự nhiên không rõ, người có quyền lên tiếng nhất kỳ thật chính là người bán thịt heo.
Đời sống người dân tốt, tự nhiên bán thịt heo dễ.
Đời sống người dân không tốt, thịt heo cũng không dễ bán.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long