Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1334: KẺ ĐIÊN

Bọn họ có thể dám làm cũng chỉ là ám chỉ, ám chỉ, lại ám chỉ, đem sổ con gặp nạn, đặt lên trên cùng, dùng hết phương thức có thể đi ám chỉ.

Giống múa bóng rối, cái này kỳ thật là hiểu ngầm.

Cơ lão lục ngồi ở trong xe ngựa, lại vào thành.

Hai tay của hắn, nhẹ nhàng xoa nắn mặt.

Chiến sự này còn muốn kéo dài bao lâu, hắn không biết, thân thể phụ hoàng hắn, rốt cuộc còn có thể chống đỡ bao lâu, hắn cũng không biết.

Hắn có thể làm rất nhiều chuyện, nhưng hầu hết các chuyện, đối mặt với hai thứ không biết này, kỳ thật đều vô nghĩa.

Đi vào Hộ bộ, Cơ Thành Quyết có thể cảm giác được bầu không khí nơi này.

Dân chúng khả năng còn ngây thơ mờ mịt, quan viên khác có thể nhìn không rõ, chỉ có quan lại nơi này, mới rõ ràng đế quốc Đại Yến khổng lồ này, hiện tại đã trống rỗng đến trình độ nào rồi.

Cơ Thành Quyết ngồi trở lại vị trí, bắt đầu phê duyệt.

Những người khác thấy hắn như vậy, chậm rãi bắt đầu khôi phục công việc.

-Vương gia, đây là sổ con từ phía đông đến.

Một viên ngoại lang Hộ bộ đưa một sổ con đến trước mặt Cơ Thành Quyết.

Đối với trận chiến phạt Sở Quốc này, Yến Hoàng sớm mở rộng hết thảy, cho nên sổ con của Tĩnh Nam Vương có thể trực tiếp điều đến trung tâm, trực tiếp xuất hiện trên bàn Hộ bộ, đương nhiên, trung tâm nơi đó khẳng định sẽ có một phần sao lưu.

Nói ngắn gọn, chính là Tĩnh Nam Vương có yêu cầu gì, phía sau có thể trực tiếp nhận lệnh, sau đó sẽ không xuất hiện vấn đề cãi cọ đùn đẩy gì.

Có thể nói, trên điểm này, đãi ngộ của Tĩnh Nam Vương đủ để những tướng soái quốc gia khác phải ngưỡng mộ.

Đây mới chính là, sau lưng bổn soái là toàn bộ Đại Yến.

Nhưng vấn đề ở chỗ, Tĩnh Nam Vương yêu cầu cái gì, trực tiếp đề ra, mà nếu dựa theo kịch bản thường thường, ngươi đề ra mười phần, trung tâm có thể cho ngươi sửa thành tám phần, khi đến thực tế, phía dưới lại nêu lên đủ loại điều kiện khó khăn, cuối cùng chỉ làm đến sáu bảy phần.

Đây là quy trình tiêu chuẩn.

Nhưng thập phần nơi này, cần thiết là thật.

Cơ lão lục hít sâu một hơi, mở ra sổ con, trong đầu hắn đã hiện ra bao nhiêu dân phu bao nhiêu quân giới bao nhiêu chiến mã, bao nhiêu lương thực. . .

Đích xác, chính là quân nhu tiếp theo.

Cơ lão lục duỗi tay lấy chén trà, sau đó chén trà hơi rung lên, nước trà hơi đổ ra ngoài mặt bàn, cũng may đây là trà lạnh không nóng.

Buông chén trà, Cơ lão lục lại cầm sổ con lên, đặt trước mặt.

Đây là khi bắt đầu mùa đông, cũng chính là năm trước, cần thiết đưa quân nhu đến tiền tuyến, bởi vô luận chuẩn bị hya vận chuyển đều cần thời gian, cho nên nhất định phải nói ra từ sớm.

Nhưng mà, trên mặt sổ con này. . .

Nhu cầu chiến mã không thay đổi.

Con số lương thảo mặt sau, chỉ còn. . . Hai phần!

Các phương diện còn lại chỉ có hai phần, thậm chí không đến hai phần.

Khoa trương nhất chính là dân phu.

Trên phương diện dân phu, Tĩnh Nam Vương phê là: Xét điều về bớt.

Đây có ý gì?

Ý chính là, dân phu trên tiền tuyến đã đủ dùng, không cần tăng thêm dân phu nữa, còn dân phu phía sau có thể điều về một ít.

Cơ Thành Quyết tuyệt đối không cho rằng Tĩnh Nam Vương biết tình hình tài chính của Đại Yến khó khăn cho nên cố ý làm vậy.

Đây không phải chuyện Tĩnh Nam Vương có thể làm.

Nguyên nhân xuất hiện cái này bởi, bởi, bởi. . .

Thân mình Cơ Thành Quyết nắm liệt trên ghế, trong tay gắt gao nắm chặt sổ con kia.

Tĩnh Nam Vương cảm thấy. . .

Chiến sự, rất nhanh có thể kết thúc!

Cơ lão lục duỗi tay, che lại ngực, tin tức nạn châu chấu kia để ngực hắn như có cực thạch đè nặng, mà sổ con này tuy không hề nói tiền trình trên tiền tuyến thế nào, nhưng đã lộ ra đầy đủ tin tức.

Hiện tại cục đá đã dịch ra khỏi ngựa.

Chuyện này cần từng bước một làm, mặc kệ thế nào, chiến sự phía đông, hẳn có thể thấy ánh rạng đông, phía dưới, nên suy xét làm thế nào chống thiên tai.

Tận lực, giảm thiểu người chết đi.

Kỳ thật, Cơ Thành Quyết vẫn muốn hỏi vị phụ hoàng kia một chút.

Nếu lão Yến nhân cuối cùng làm cho nguyên khí đại thương, ngươi tính nhất thống Chư Hạ.

Vậy đến cuối cùng, ai sẽ có lợi nhất?

Sau khi xử lý xong chuyện trên đỉnh đầu và phân phó nhiệm vụ xuống, Cơ Thành Quyết đứng dậy rời hỏi Hộ bộ, ngồi lên chiếc xe ngựa kia của Trương công công.

-Thấy?

Cơ Thành Quyết mở miệng hỏi.

-Bẩm chủ tử, nghe nói Thái Tử giám quốc vô năng.

-Phụ hoàng thật sự nói như vậy?

-Đúng vậy, chủ thượng, người chúng ta truyền đến tin tức, khi Thái Tử và Triệu Cửu Lang từ hậu viên đi ra, bộ dáng bị răn dạy, Thái Tử còn mất hồn mất vía suýt nữa té ngã trên mặt đất.

-H aha.

Cơ Thành Quyết cười cười:

-Giả.

Bọn họ đi vào trước, nên biết sẽ bị mắng.

Mà phụ hoàng, cũng biết trước khi bọn họ vào hậu viên đã chuẩn bị tâm lý bị ăn mắng.

Một người chuẩn bị mắng, một người chuẩn bị nghe mắng.

Đây là nguyên nhân Cơ Thành Quyết quay đầu.

Cục diện như vậy, nhưng dù vậy vẫn cần người đi làm việc.

-Chủ tử, Văn Dần truyền đến tin tức, thủ hạ của Tứ điện hạ đến liên lạc với Lý Anh Liên.

Sau khi Tứ hoàng tử Cơ Thành Phong quản lý một bộ, tìm đến chỗ Cơ Thành Quyết xin quản lý lương thảo, nhưng bởi tiền tuyến không còn nhiều áp lực về hậu cần nên không cần đi nữa, sau đó Cơ Thành Phong tìm tới Thái Tử.

Thái Tử mở cửa kho Cấm quân phủ, từ nơi này gạt ra quân giới và thuế ruộng cho Tứ hoàng tử.

Trong mắt người ngoài, Tứ hoàng tử giống Đại hoàng tử, đều chọn đứng về phe nào.

Chẳng qua Đại hoàng tử đứng bên Lục gia đảng kia, Tứ hoàng tử lại đứng về phía Thái Tử bên kia.

-Một bộ Lý Lương Thân bên kia đã nam hạ sao?

-Phải, đã nam hạ, hôm nay tiền quân vừa mới đi.

Nhánh quân của Lý Lương Thân nam hạ, vì muốn tạo áp lực cho Càn nhân, để Càn nhân ước lượng có dám được ăn cả ngã về không mà bắc phạt hay không.

-Thông báo người phía tây, để bọn họ chú ý nhiều hơn Trấn Bắc Hầu phía tây. . . Tình huống của Trấn Bắc Vương phủ.

-Chủ tử cảm thấy vị kia có chuyện sẽ tới?

-Thân thể phụ hoàng kém đi đã không hề nghi ngờ gì, chiến sự phía đông cũng sắp có kết quả, còn nhờ rõ bốn năm trước Trấn Bắc Hầu nhập kinh sao, đó là bắt đầu. Ta cảm thấy, hắn khả năng sẽ vào kinh một lần nữa, để kết thúc!

-Chủ tử, nếu vị kia lại tới nữa, chúng ta. . .

Cơ Thành Quyết nói:

-Bên người ta trừ bỏ Trịnh Phàm bên ngoài, những người còn lại đều tính đường lui về sau, ít nhất có thể che chở một nhà ta có thể rời kinh thành, sống an nhàn.

Từ lúc bắt đầu, ta không muốn nhúng quân quyền quá nhiều, lấy quân quyền áp bách.

Nếu thật sự như vậy, ta thật sự khinh phụ hoàng kia, Thái Tử, kỳ thật cũng thế.

-Mọi người chơi gì thì chơi, nghịch gì thì nghịch, nếu thật sự không được, chỉ có thể tay chân đấm đá trên triều đình, nhưng ai ngò nhúng chàm quân quyền chẳng khác gì gà nhà bôi mặt đá nhau, ha ha. . .

Cơ Thành Quyết thở dài, nói:

-Nữ nhân điên kia, hiện tại đã an phận chưa?

Yến Hoàng ở hậu viên, tự nhiên quận chúa phải dọn ra, hậu viên rất lớn, tất nhiên có thể ở được, nhưng cái này không phù hợ quy củ, trên người quận chúa có nửa thân phận con dâu.

Cho nên, hiện tại quận chúa ở biệt uyển Hoàng thất ở Tây Sơn cư.

Nơi đó từng là địa phương Hoàng Đế Cơ gia chọn làm nơi tránh nóng ngày hè.

-Chủ tử, ngày hôm trước quận chúa đi nhà cũ của Điền gia.

Cơ Thành Quyết nghe vậy, trầm mặc.

Tính toán thời gian, sắp đến ngày giỗ của Điền gia đi.

Thật lâu sau, trong miệng Cơ Thành Quyết phun ra hai chữ:

-Kẻ điên.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!