Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1335: TƯ CÁCH

Nếu từ bầu trời quan sát mà nói, có thể thấy rõ ràng, từ bắc Trấn Nam quan là một lượng lớn doanh trại.

Yến quân vẫn luôn chế tạo vũ khí công thành, nhưng thời gian dài đến nay, Yến quân chưa từng phát động chiến dịch tấn công Trấn Nam quan.

Không chỉ Trấn Nam quan, những đại quân trại phía dưới Trấn Nam quan, Yến quân cũng có mắt không tròng.

Sở quân vẫn luôn gối giáo chờ sáng, nhưng Yến nhân lại khó hiểu phong tình.

Mặt khác, trên chiến trường còn xuất hiện một màn cực kỳ quỷ dị.

Bất đồng với bầu không khí khẩn trương trên Trấn Nam quan kia, phía sau quân trại Yến quân lại bắt đầu từng đợi hội thao.

Cái gọi là hội thao, kỳ thật cũng chính là luyện binh.

Trong đại quân phạt Sở, Trấn Bắc quân nhất mạch và Tĩnh Nam quân nhất mạch, tố chất tự nhiên không cần nói thêm, nhưng binh mã khác, so sánh có vẻ không đồng đều.

Dưới vương kỳ của Tĩnh Nam Vương, Yến quân các bộ bắt đầu nghiêm khắc dựa theo Tĩnh Nam quân yêu cầu bắt đầu thao luyện, luyện, cũng không hề là Yến quân uy hiếp công thành, mà là kỵ binh dã chiến bày trận, xung phong, giao nhau, vu hồi, các loại chi tiết.

Đối với binh mã khác, có Tĩnh Nam quân làm bản gốc đối chiếu, khi những binh sĩ này huấn luyện, tương đương có một bản mẫu tham chiếu, hơn nữa bầu không khí trong quân vốn không ai phục ai, sau khi loại sức mạnh này được đề lên, nhóm binh sĩ tham dự càng ngày càng tăng cường năng lực.

Cũng bởi vậy, hiệu quả của hội thao, cũng phi thường tốt.

Hành động này để người ngoài không cách nào lý giải.

Quốc chiến mở ra, đã đánh lâu như vậy, Yến nhân đã nhổ sạch toàn bộ thống quân bảo quân trại bên ngoài Trấn Nam quan, nhưng lại không phát động tiến công, ngược lại dừng lại bắt đầu luyện binh, mỗi ngày đều tiêu hao đại lượng quân nhu.

Đổi làm đại soái quân đội khác dám làm như vậy, phòng chừng lập tức sẽ bị định tội sợ chiến.

Nhưng quân uy của Tĩnh Nam Vương trong quân thật sự quá cao, từ sau khi khai chiến, ý chỉ Yến Hoàng phát ra duy nhất vẫn là khẩu dụ, cho nên trên dưới triều đình, không người nào dám xen vào việc này.

Bỏ công mài dao chẻ củi nhanh hơn, lời này ai cũng nói được, nhưng thật đúng không ai dám dưới mí mắt mấy chục vạn quân, an tĩnh ma đao.

Một hồi hội thao kết thúc, bài xuất thứ tự, phân chia khen thưởng.

Rốt cuộc, Tĩnh Nam Vương đi vào Vương trướng.

-Tham kiến Vương gia!

-Tham kiến Vương gia!

-Tham kiến Vương gia!

Đám tướng lãnh bái kiến.

Tĩnh Nam Vương đi đến trước soái tòa, ánh mắt đảo qua toàn trường, nói:

-Lương đạo của Sở nhân, đã bị chặt đứt.

Đám tướng lãnh nhất thời ồ lên.

Ngay sau đó, rất nhiều người đều nghĩ đến một người, một từ đợt chiến dịch thứ hai, từ đầu đến cuối vẫn chưa từng lộ diện.

Sau đó trên mặt mọi người xuất hiện vẻ kích động.

Bởi tướng lãnh nơi đây đều rõ ràng, trước mắt mấy chục vạn Sở quân kia bị cắt lương rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Ý nghĩa bọn họ tính tiếp tục kiên trì thủ bên kia, bên trong vẫn sẽ uể oải và thấp thỏm lo âu.

Ý nghĩa thế cục trên chiến trường sẽ phát sinh biến hóa về chất!

-Truyền quân lệnh Bổn Vương, các bộ sẵn sàng ra trận, chuẩn bị tốt lương thảo, chờ đợi Bổn Vương ra lệnh khởi binh, ngày xưa, Bổn Vương ra lệnh khởi binh vây quanh bốn vạn Thanh Loan quân Sở nhân, lúc này đây, Bổn Vương muốn mang các ngươi vây một cái lớn hơn.

-Mạt tướng tuân lệnh!

-Mạt tướng tuân lệnh!

-Lý Phú Thắng ở lại, những người còn lại đều đi chuẩn bị đi.

Đám tướng lãnh sôi nổi rời khỏi Vương trướng, cưỡi ngựa như sao băng trở về.

Trong Vương trướng, Lý Phú Thắng tiến lên, hỏi:

-Vương gia có gì phân phó?

-Lý Phú Thắng, bộ ngươi phải chuẩn bị phụ trách bôn tập dài, đến lúc đó khi đại quân xuất động, ngươi phụ trách lao thẳng tới Kinh thành.

-Vương gia, tên tiểu tử Trịnh Phàm kia gửi thư nói tình huống nguy cấp?

Lý Phú Thắng thật sự quan tâm Trịnh Phàm.

Tĩnh Nam Vương lắc đầu, nói:

-Từ sau khi hắn suất quân đi thuyền nhập Sở, Bổn Vương chưa từng nhận được bất kỳ tin tức nào từ hắn.

Chiều ngang của chiến trường quá lớn, tính tám trăm dặm đường không bị cản trở, cũng có độ trễ thời gian nhất định, càng miễn bàn hiện tại Trấn Nam quan này, Sở nhân có thể nói canh phòng nghiêm ngặt, truyền tin binh tầm thường, gần như không cách nào thông hành.

Lý Phú Thắng vội hỏi nói:

-Vậy tại sao Vương gia biết Trịnh Phàm hắn đã bắt lấy Kinh thành? Đốt hết lương thảo của Sở nhân?

Đối mặt với câu hỏi của Lý Phú Thắng, Tĩnh Nam Vương chỉ rất tùy ý đáp lại, nói:

-Thói quen.

. . .

Dưới Dương thành xuất hiện một màn rất quỷ dị.

Quỷ dị này đã không còn chỉ là một nhánh Yến quân xuất hiện vây quanh thành trì của Nhiếp Chính Vương, mà thời gian liên tục này, thật sự quá mức lâu dài.

Trịnh bá gia vẫn luôn vội vàng chuẩn bị chạy trốn, từ ngay đầu tiên, hắn đã hạ quyết đoán, không công thành!

Mấy ngày nay, trên dưới toàn quân đều đang chuẩn bị làm thế nào rút lui vào đại trạch.

Nhưng mà, Sở quân đến giải vây trong dự đoán, vẫn chưa xuất hiện.

Thám tử Yến quân đã phát hiện, trước đó vài ngày bên ngoài có Sở quân đang hoạt động, nhưng bọn hắn vẫn chưa hướng về phía bên này, mà hướng về phía bắc, hiển nhiên tính toán đầu nhập chiến trường Thượng Cốc quận.

Ngược lại, đưa “Vương thượng” bọn họ ném ở nơi này, không quan tâm.

Cái này làm Trịnh bá gia rất khó chịu, nguyên bản, hắn muốn lấy một đường này phụ trách kéo sự chú ý của Sở nhân, đem tinh lực của Sở nhân dẫn về nơi này, nhưng vào lúc này Sở nhân biểu hiện quyết tuyệt, ngược lại để nhánh binh mã này của hắn như bị vây ở nơi này.

Cuộc sống từng ngày qua đi.

Mỗi ngày, Nhiếp Chính Vương Đại Sở trong thành đều sẽ phái người vách rổ mang một ít thức ăn đưa cho Trịnh bá gia.

Điểm tâm, canh thịt dê, dù sao, hôm nay Nhiếp Chính Vương ăn cái gì, đều sẽ cho em rể hắn một phần.

Trịnh bá gia đâu, ngẫu nhiên sẽ mang đến một chút rau dưa củ quả, dù sao đều lấy từ ngoài ruộng nông hộ, nhóm nông hộ sớm trốn hết rồi, hái một ít rồi đưa vào thành coi như đáp lễ anh vợ.

Hai người có đi có lại, đều rất lễ nghĩa, cũng rất khách khí.

. . .

-Tính toán thời gian, hẳn Thanh Loan quân, sắp đến đi?

Nhiếp Chính Vương mặc một trường bào màu tím, hơi luời biếng ngồi trên ghế, hỏi Tôn Uyên.

-Bẩm Vương thượng, tính toán thời gian, hẳn hai ngày nữa sẽ đến.

-Ha ha, em rể ngoài thành kia của trẫm, hẳn đang sốt ruột chờ.

Nhiếp Chính Vương nâng chén trà lên, hơi thổi thổi, nói tiếp:

-Để Thanh Loan quân chơi chơi với hắn một chút đi, chờ hắn đi rồi, trẫm có thể về kinh.

Tuy nói có Thái Hậu ra mặt trấn an triều đình, nhưng hắn là Hoàng Đế không ở, nói chung sẽ không xong.

Huống hồ, thời gian hắn ở chỗ này cũng lâu rồi, không chỉ tiễn quân đội Độc Cô gia, mặt khác còn điều động tư binh quý tộc về phía bắc.

Không chênh lệch lắm!

Thật sự không chênh lệch lắm!

-Thái Hậu ra mặt trấn an triều đình, được, hiện tại trẫm cho bọn họ cơ hội, ngược lại trẫm muốn nhìn, sau Khuất Thiên Nam, Khuất thị hắn có tư cách giữ chức Trụ quốc này hay không?

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!