Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1336: LÀ HẮN TỰ TÌM

- Trụ quốc đâu?

-Đại tướng quân đâu?

-Nghĩa sĩ trung thành Đại Sở đâu?

Mỗi ngày Trịnh bá gia đều ngồi trước lều trại, suy tư vấn đề này.

Trốn chạy không phải chuyện để người ta sung sướng, nhưng kỳ thật chờ đợi để trốn chạy, kỳ thật so với cái trước, càng dày vò hơn.

Sở nhân thật sự trầm ổn, ở phương diện nào đó, tố chất và biểu hiện của Sở nhân, xác thật cao hơn Càn nhân năm đó không biết bao lần.

Phải biết, Sở nhân vẫn là trạng thái quý tộc san sát, mà Càn Quốc, kỳ thật nhất thống chính quyền sớm hơn Yến Quốc không biết bao nhiêu năm.

Đương nhiên, Trịnh bá gia gần như là một người tâm tình thảnh thơi, nếu có thể, vậy thoải mái đi.

Những người còn lại, từ nhóm Ma Vương đến nhóm binh sĩ, lại chưa bao giờ thiếu việc, đây là một nhánh quân đội một mình thâm nhập, tự nhiên cần phải cẩn thận và cảnh giác.

Mà người bận nhất, không phải người khác, đúng là Cẩu Mạc Ly.

Lương Trình ở lại Kinh thành dùng bốn ngàn kỵ binh đánh du kích với Sở quân, người mù lưu thủ Tuyết Hải Quan, Trịnh bá gia am hiểu tác chiến kỵ binh, nhưng những mặt khác, đặc biệt trên cục diện hiện tại, kỳ thật hắn yếu thế.

Nhiếp Chính Vương ở trong thành, muốn ăn lại không ăn đến, bên ngoài không ngừng có mãnh hổ trải qua, thường thường liếc mắt một cái, lại không thật sự đến đây.

Trạng thái trên chiến trường, không nói chỉnh thể, chỉ nói riêng cái này, kỳ thật thật sự rất kém cỏi.

Mà trong hoàn cảnh phiên bản ngược gió này, kỳ thật là cái Dã Nhân Vương am hiểu nhất, khi thời trẻ ở cánh đồng tuyết khởi sự, từ đối mặt với những bộ tộc khác trên cánh đồng tuyết rồi đến đối đầu với quân đội Tư Đồ gia, rồi lại đến khi đối đầu với Yến quân, hắn kỳ thật vẫn luôn nằm trong hoàn cảnh cục diện xấu.

Cho nên, lúc này Trịnh bá gia cũng mừng rỡ đem “Quyền chỉ huy” trên danh nghĩa giao, trước tiên giao cho Dã Nhân Vương, ngay cả Kim Thuật Khả, cũng phải tạm thời nghe Dã Nhân Vương điều động.

Mà lúc này, Dã Nhân Vương đã bước nhanh đến, tóc của hắn hỗn độn, hốc mắt hơi thâm, cả người thoạt nhìn thập phần tiều tụy, nhưng ánh mắt, vẫn như cũ lập loè thần thái.

Bị cầm tù ở Tuyết Hải Quan lâu như vậy, lại lấy thân phận nửa tù nhân đi Yến Kinh một chuyến, lại cổ động dã nhân dưới trướng đi chết để kiếm được địa vị.

Lúc này đây, Dã Nhân Vương rốt cuộc ở dưới Dương thành, một lần nữa tìm về cảm giác năm đó!

Giống một đầu dã lang, khi liếc qua quan sát địch nhân, đi tìm ra được sơ hở của bọn họ, sau đó đột nhiên nhào lên đi, cắn xé cổ nó, làm con mồi hít thở không thông, để nó đổ máu, cuối cùng để nó tử vong!

-Bá gia.

Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:

-Tới rồi sao?

-Tới rồi.

Trịnh bá gia có chút vui mừng gật gật đầu, nói:

-Tới rồi thì tốt.

Đến, là Thanh Loan quân Khuất thị.

Phạm gia phản.

Trên thực tế, khi Thủy sư Yến quân đi qua phạm vi thế lực của Phạm gia rồi vào Vị hà, Phạm gia căn bản không cách nào che giấu tung tích.

Phạm Chính Văn dẫn già trẻ một nhà cộng thêm binh mã thế lực Phạm gia, trước tiến rút khỏi thành, vào Mông sơn, né tránh đấu đá với Khuất thị.

Khuất thị xác thật vào lúc này không có thời gian chơi trốn tìm với Phạm gia ở Mông sơn, bọn họ có chuyện cần làm, cho nên không thèm để ý Phạm gia, tức khắc chỉnh đốn Thanh Loan quân, cùng Thủy sư Sở Quốc, đông tiến truy đuổi Thủy sư Yến nhân.

Đuổi tới một nửa, ý chỉ và quân tình cùng nhau đã đến, nhiệm vụ của bọn họ biến thành “Cần vương”, Nhiếp Chính Vương Bệ Hạ, bị Yến nhân, vây khốn ở trong Dương thành.

Cho nên Thủy sư Sở Quốc không dừng lại ở Kinh thành, sau khi trợ giúp một nhánh quân đội qua Vị hà, lập tức theo Vị hà tiếp tục đi tới, tuy đuổi nhánh Yến quân dám mạo phạm Thiên tử Đại Sở kia.

Mà nhánh quân đội Trịnh bá gia bên này, một mình, cũng xác thật là một mình, chẳng sợ nhóm thám tử rất nỗ lực, Tam Nhi mang theo nhóm thủ hạ, không ngừng dò hỏi bốn phía, nhưng như cũng không cách nào che giấu cục diện “Hai mắt bị bôi đen”.

Toàn bộ khu vực chiến trường này, trừ bỏ Dương thành này, những khu vực khác, tất cả đều là sương mù chiến tranh.

Nhưng, duy nhất có một điểm sáng lên.

Nó đang di động.

Nó đang tiến về phía trước.

Nó tới nơi nào, bao lâu sẽ đến điểm kế tiếp, Trịnh bá gia nơi này, tất cả đều có thể dự toán đến.

Đây đúng là nhánh Thanh Loan quân kia.

Có tiền có thể sử quỷ đẩy ma, nếu nói trước đây tổ tiên Phạm gia làm, chỉ xuất phát từ hành vi của một thương gia, như vậy, từ khi Phạm Chính Văn cưới Mẫn thị hay dì của Tiểu lục tử kia, thậm chí sớm hơn phía trước, Phạm Chính Văn đã sớm chuẩn bị cho ngày phạt Sở này.

Sau khi thấy Yến quân thế như chẻ tre diệt Tấn, Phạm Chính Văn gần như phát điên, đem tất cả vốn liếng đều ném vào chiếu bạc này.

Phạm gia, không chỉ là Phạm gia, Phạm gia làm máy in tiền cho Khuất thị cả trăm năm, xúc tu của bọn hắn kỳ thât đã trải rộng trên dưới Khuất thị, hủy diệt tòa huyện thành kia của Phạm gia, kỳ thật vẫn chưa đụng đến thế lực chân chính của Phạm gia.

Càng miễn nói chủ lực Thanh Loan quân từng bị hủy diệt dưới chân Ngọc Bàn thành một lần, Thanh Loan quân tân biên tự nhiieen có gốc gác, nhưng lính mới và tướng mới được đề bạt lên, thật sự quá sạn.

Thanh Loan quân ngồi thuyền, một đường đuổi đến đây, giống như một dã thú có bệnh ngoài da, trên người không ngừng để lại dấu vết, sau đó nó lại chủ động bay về phía Trấn Bắc quân này.

Đây không chỉ có hướng đi của Thanh Loan quân, đôi khi đưa đến một tình báo, có thể đến bảy tám người.

Nhỏ nhất từ Bách phu trưởng, đến Thiên phu trưởng, đến phó tướng Thủy sư, thậm chí còn có một vị đô thống Thanh Loan quân, đều đã phái người đến đưa tin tức.

Nơi này rốt cuộc có bao nhiêu kẻ thiệt tình muốn đầu nhập vào Đại Yến, không thể biết hết, nhưng không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, hẳn tất cả đều có nhược điểm nằm trong tay Phạm gia.

-Ha ha.

Trịnh bá gia cười cười, châm một điếu thuốc, tiếp tục nói.

-Có lẽ, anh vợ ta còn tưởng rằng nhánh Thanh Loan quân kia có thể làm gậy gộc đuổi ta đi, lại không biết, cây gậy kia. . . Đã sớm bị đục rỗng.

Dã Nhân Vương nói:

-Bá gia, loại gia tộc như Phạm gia này, về sau chúng ta không để giữ lại, lúc trước khi thuộc hạ khởi sự, kỳ thật đã có rất nhiều thương nhân Tấn địa và thuộc hạ đi đêm với nhau, giúp thuộc hạ mua lậu binh khí và quân giới.

-Không sao, Tiểu lục tử này lập nghiệp từ thương đạo, sau này nếu hắn thượng vị, chèn ép đối với giới thương nhân, không ai ác hơn so với hắn.

-Nắm chắc sao? Nhân số đối phương, gấp ba lần chúng ta!

-Bá gia yên tâm, chúng ta, đều là tinh nhuệ.

-Ân.

Trịnh bá gia gật gật đầu, lại giơ tay chỉ chỉ Dương thành phía trước kia, nói:

-Sau khi điều binh qua, anh vợ ta khả năng phải chạy rồi.

Không quan tâm Thanh Loan quân rốt cuộc có bao nhiêu cân lượng, Trịnh bá gia muốn đi đón đánh nó, đều cần dùng hết toàn lực.

Cái này tự nhiên tạo cơ hội mở ra lỗ thủng cho Dương thành.

Nhiếp Chính Vương không có khả năng không bắt lấy cơ hội này về kinh.

Đáng tiếc đáng tiếc!

Lệ Tinh nhớ anh trai như vậy, bản thân hắn lại không thể mời anh vợ về nhà làm khách.

-Mặc kệ đi, chúng ta trước tiên ăn luôn nhánh Thanh Loan quân này rồi nói!

-Vâng, Bá gia.

Trịnh bá gia duỗi cái eo lười, cười nói:

-Cẩn thận ngẫm lại, vẫn luôn tóm được lông dê của Khuất thị, thoạt nhìn vẫn không tính bất ngờ lắm.

-Ý Bá gia là. . .

-Mặc kệ, mặc kệ, tiểu tử kia phỏng chừng tràn đầy tin tưởng muốn đến đây lấy mạng chó của ta, là hắn tự tìm.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!