Chỗ cỏ lau rậm rạp.
Thuyền lớn Thủy sư Sở Quốc cập bờ.
Một nhánh binh sĩ Thanh Loan quân chỉnh tề nện bước bắt đầu rời thuyền.
Một tướng quân trẻ tuổi một thân giáp trụ đỏ cưỡi bạch mã, ngắm nhìn hoàng hôn phương xa.
Ánh mắt hắn hơi ngưng, chậm rãi nói:
-Trịnh Phàm, ta tới lấy mạng chó ngươi.
. . .
Bởi Dương thành từ sáng sớm đã mưa to, trời xám xịt nhưng cứ việc như thế, quân trại Yến quân ngoài thành vẫn như cũ hiện ra một loại cảm giác tiêu điều.
Doanh trại trước đó vài ngày vô cùng náo nhiệt, lập tức an tĩnh xuống.
Tướng quân Tôn Uyên do dự một lát, vẫn quyết định phái ra một nhóm người nhỏ lấy phương thức thả rổ đi ra ngoài thành tra xét tình huống bên ngoài thành.
Rất mau, tin tức phản hồi trở về, Yến quân ngoài thành, suốt đêm bỏ chạy, chỉ để lại một mảnh doanh trại trống rỗng.
Tôn Uyên lập tức đem quân tình này bẩm báo cho Nhiếp Chính Vương.
Nhiếp Chính Vương đang dùng bữa sáng, nói với Tôn Uyên:
-Ý ngươi nói, Yến nhân bên ngoài thật sự bỏ chạy?
-Yến nhân có thể bỏ chạy, cũng có thể cố ý bố nghi trận, bởi tính muốn lui, cũng không nên dứt khoát như vậy, bọn họ sẽ không sợ chúng ta thuận thế giết ra khỏi thành đuổi bắt hậu quân sao?
Người dụng binh, tiến công chính là một môn học vấn, lui lại kỳ thật cũng là một nghệ thuật, cái trước quyết định hạn mức cao nhất của chiến tranh, mà cái sau, lại quyết định hạn cuối của một cuộc chiến tranh.
-Thanh Loan quân tới rồi?
-Bẩm Vương thượng, tính toán thời gian, Thanh Loan quân hẳn sắp đến rồi, Yến quân có thể đã nhận ra Thanh Loan quân đến.
-Cho nên, em rể trẫm vì tránh né Thanh Loan quân mới lựa chọn lui lại hay là. . .
-Bẩm Vương thượng, theo lẽ thường, nhánh Yến quân này đến một mình đi thuyền đến đây đã nhiều ngày, quân tâm hẳn đã sớm không xong, hơn nữa, Thanh Loan quân thế tới rào rạt, Yến quân rút lui để bảo vệ mình, cái này cũng là chuyện bình thường.
Tôn Uyên hơi trầm ngâm, dừng một chút, nói tiếp:
-Nhưng nếu người lãnh binh là vị Bình Dã Bá kia, có lẽ có biến hóa bất đồng, cho nên đây khả năng không phải rút lui, mà chủ động tiến lên tiến công Thanh Loan quân.
Nhiếp Chính Vương nhìn Tôn Uyên.
Tôn Uyên quỳ gối cúi đầu xuống.
-Cho nên ngươi rốt cuộc muốn nói gì với trẫm?
“. . .” Tôn Uyên.
Nhiếp Chính Vương có chút bất đắc dĩ lắc đầu, nhớ trước đây khi Niên Nghiêu ở vị trí này của Tôn Uyên, sẽ không xuất hiện loại tình huống này.
Nói chung ngươi có thể nhìn thấy rõ ràng, vậy ngươi còn muốn hội báo gì với trẫm?
-Đi xuống, chuẩn bị bảo hộ trẫm ra khỏi thành về kinh.
-Thần tuân chỉ!
. . .
Binh sĩ Thanh Loan quân đã từ từ lên bờ, sớm nhất một nhánh tả quân đã lên bờ, sau đó nhanh chóng phô khai về phía một thị trấn nhỏ gần đây.
Mà một nhánh quân đội cánh phải đã lên bờ đối diện, sớm cách ra một khoảng cách, hiện tại đang ở trên bờ chính là trung quân do Khuất Bồi Lạc chỉ huy.
Thanh Loan quân, tổng cộng có ba vạn năm ngàn binh mã đến nơi này.
Khuất thị vẫn có thể giữ được vị trí Trụ quốc này, chẳng sợ Khuất Thiên Nam và một nhánh Thanh Loan quân tinh nhuệ đã bị diệt dưới Ngọc Bàn thành, vẫn là đối tượng để Nhiếp Chính Vương yêu cầu mượn sức, cái dựa vào vẫn là nội tình mạnh mẽ của Khuất thị.
Một gia tộc, có thể trong thời gian ngắn ngủi hai ba năm, lôi ra mười vạn binh mã, đặt ở bất kỳ quốc gia nào, đều là nhất đẳng đại tộc.
Phải biết rằng, hiện tại ngay cả Trịnh bá gia cũng không thể phô trương như vậy.
-Bồi Lạc, tả hữu trung tam quân có tách ra quá hay không?
Người hỏi chuyện là một nam tử mặt võ tướng, người này mặc giáp trụ màu bạc, thoạt nhìn thật sự oai hùng phi phàm, ngày xưa khi Trấn Bắc Hầu g cướp hôn, hắn cũng từng ra mặt, người này chính là cường giả của Khuất thị.
Hắn nguyên là chi thứ, nhưng dựa vào thiên phú võ học, một lần nữa đạt được vị trí cao trong Khuất thị.
Tuy Khuất Bồi Lạc là con vợ cả, nhưng cũng không dám thất lễ gì với hắn.
-Hiên thúc yên tâm, tả lộ quân, là một nhánh quân đội mới xây dựng năm ngoái, bên trong ít nhiều có bóng dáng của Phạm gia, trong đó có một vị đô thống sớm đi lại với Phạm gia. Đi thuyền lâu ngày, mấy ngày nay, bọn họ làm gì, chẳng lẽ cảm thấy Khuất Bồi Lạc là trẻ con mới lớn miệng còn hôi sữa không biết gì sao?
-Ngươi có thể nói sớm cho ta biết, ta có thể giết chết tất cả bọn họ.
-Không cần giết, để bọn họ làm mồi câu, để Trịnh Phàm kia mắc câu là được rồi, Yến nhân thế lớn, Bình Dã Bá kia là hạng người tâm cao ngất, thấy Khuất thị ta đến, thấy Thanh Loan quân ta đến, thấy. . . Khuất Bồi Lạc ta đến.
Khuất Bồi Lạc nói đến đây, cười gằn:
-Hắn khẳng định sẽ không nhịn được muốn cắn ta một phát, cho nên ta đây cố ý lộ sơ hở cho hắn thấy, cho hắn biết khi nào ta đến, để hắn cảm thấy. . . Cắn ta rất dễ!
Khuất Bồi Lạc cười cười, nói tiếp:
-Đánh giá, hắn muốn dẫm lên mặt ta đã thành. . . Thói quen!
-Có một số việc, có thể biến nó thành bậc thang của cuộc sống.
Khuất Minh Hiên cảm khái nói:
-Nếu bị cừu hận che mắt quá, ngược lại sẽ khiến bản thân rơi vào bẫy của địch nhân.
-Hiên thúc nói phải.
-Ngươi, rất tốt, khi những người khác đều đang chê cười ngươi trào phúng ngươi xem thường ngươi, đây kỳ thật cũng là phương thức che giấu tốt nhất. Bởi trên đời này, có một ít người, muốn giấu dốt mà không được.
Khuất Bồi Lạc biết Khuất Minh Hiên nói chính là cái gì.
Ở Khuất thị, trong tộc bất luận bí mật gì đều không giấu được vị thiếu gia chủ này.
Tộc nhân Khuất thị, cho dù chi thứ, kỳ thật đại bộ phận đều có cuộc sống rất tốt, ít nhất, trong tộc sẽ không để ngươi ăn không đủ no, ít nhiều có thể làm được một ít việc gì đó.
Nhưng cánh rừng lớn, chim gì cũng có, khi Khuất Minh Hiên còn nhỏ tuổi, đời bố hắn đảm nhiệm vị trí quản lý xe chở hàng.
Sau một lần đưa đồ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị chết.
Đại bá bá hắn chiếm nhà hắn, đồng thời còn có ý định chiếm mẫu thân hắn.
Mẫu thân Khuất Minh Hiên chạy đề từ đường Khuất thị khóc kêu oan, lúc ấy chuyện này còn kinh động đến trưởng bối trong tộc, sau đó Khuất Minh Hiên còn nhỏ được Khuất thị an bài vào võ đường, mẫu thân an bài ở nội trạch, hầu hạ con cháu dòng chính.
Có thể nói, trên sự kiện này, trưởng bối Khuất thị vẫn làm không tồi, ít nhất, biểu hiện ra Khuất thị công chính, chẳng sợ, tên đại bá kia vẫn chưa bị trừng phạt gì, nhưng ít ra vẫn sắp xếp hẳn hoi cho cô nhi quả phụ này.
Hai mươi năm sau, Khuất Minh Hiên một người cầm đao, diệt cả nhà đại bá, báo thù năm đó.
Kế tiếp, chính là bài cũ đề cao lợi ích gia tộc tối đa, chuyện này nhanh chóng bị đè ép xuống.
Bởi cả nhà vị đại bá kia chết rồi thì thôi, không ai so đo, bởi Khuất Minh Hiên biểu hiện ra tiềm lực có thể đánh sâu vào Tam phẩm Võ giả.
Mà nếu năm đó trưởng bối Khuất thị chủ trì chuyện này, không hề quan tâm bọn họ, mà mắt điếc tai ngơ, khả năng vị thiên tài võ học Khuất thị này, hôm nay sẽ không ở lại Khuất thị trở thành “Cung phụng”, mà đã đi giang hồ, coi Khuất thị là kẻ thù sinh tử.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long