Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1339: LÀM SAO BÂY GIỜ

- Báo!!!

-Lâm tướng quân tới báo, Yến quân triệt thoái phía sau, không tiến công!

Lâm Vinh phân theo lời phân phó trước đó, sau khi tiếp xúc với Yến nhân, làm bộ không địch lại, bắt đầu triệt thoái phía sau.

Sau khi Yến nhân truy kích một đoạn, cũng lập tức thoát ly, cũng lui về phía sau.

Hai bên thoạt nhìn như hai chiến binh vận sức chờ phát động, sau khi va chạm chỉ hôn một cái, sau đó từng người nhảy về phía sau.

Lúc này Khuất Bồi Lạc đã không phải ngồi trên lưng ngựa, mà ngồi trong lều trạ.

Mấy vạn đại quân đánh cờ, kỳ thật không tính đơn giản, trừ phi hai bên quyết tâm trực tiếp đâm nhau, nhìn xem ai sống ai chết, nếu không, trận chiến này rất khó có thể giải quyết nhanh.

Hơn nữa, tuy hắn chọn khu vực này làm chiến trường, nhưng muốn tiến công hay không còn phải xem ý của Yến nhân bên kia, cho nên thực tế không gian chiến trường rất lớn, hai bên có thể chơi trò đẩy tay vòng vòng trên lôi đài.

Khuất Minh Hiên ngồi ngoài cửa lều trại, thỉnh thoảng có truyền tin binh ra vào nơi này, tiếp thu mệnh lệnh của Khuất Bồi Lạc.

-Ra lệnh Trương Hoàng lãnh một bộ, đẩy về phía trước.

Trương Hoàng là một tướng lãnh trung quân, dưới trướng có năm ngàn người.

Trong lều trại, còn có một nam tử khuôn mặt thanh tú đang pha trà.

Thật lâu sau, trà đã pha tốt rồi.

-Chủ tử, uống trà.

Khuất Bồi Lạc tiếp trà.

-Hiên gia, uống trà.

Khuất Minh Hiên nhận trà.

Hắn không quen nhìn loại tồn tại này trong quân, nhưng cố tình cái thói quen này thành tự nhiên, cho dù khi Khuất Thiên Nam xuất chinh, trong quân trướng cũng có loại thân binh văn tú này.

Ở Sở Quốc, tấn phong không nặng như ở Tấn Quốc cũ, nhưng thân là quý tộc, sao có thể không hưởng thụ?

Trong quân doanh không thể xuất hiện nữ nhân.

Nhưng nam nhân, nói chung vẫn được đi?

Dần dà, có thể không cần những thân binh kiểu này, nhưng không thể không có loại tồn tại đống xứng gần như quân kỳ này.

Trà, là trà tốt, có thể nâng cao hiệu quả tăng cường tinh thần.

Khuất Bồi Lạc một bên uống trà một bên nhìn bản đồ trước mặt, ở trong mắt Khuất Minh Hiên, thật ra có cảm giác giống như cha nhìn con làm việc.

-Xem ra, Yến nhân vẫn không mắc mưu?

Khuất Minh Hiên mở miệng nói.

Khuất Bồi Lạc gật gật đầu, lại uống một ngụm trà.

Khuất Minh Hiên lại nói:

-Yến nhân một mình bên ngoài, mọi việc, tất nhiên cẩn thận.

-Không, không phải, Hiên thúc nếu đổi làm người khác, xác thật sẽ như vậy, nhưng đối diện, nếu là Trịnh Phàm, hắn sẽ không như vậy, người này dụng binh đánh giặc giống như vị Tĩnh Nam Vương kia, từ trước đến nay chú ý bất động, đã động thì như gió mạnh.

Hơn nữa, Trịnh Phàm người này, tâm tính cũng kiệt ngạo, lúc trước ngày đại hôn ấy, hắn đi cướp công chúa, lại cố tình ra tay làm trò trước mặt khách khứa.

Suy nghĩ đơn giản chỉ là một cái danh vọng mà thôi.

Người này làm việc, hoặc không làm, nếu làm, tất nhiên sẽ không bao giờ do dự.

Nếu hắn không muốn đánh, hắn hoàn toàn không cần thiết suất quân tiếp xúc với chúng ta, trực tiếp vỗ vỗ mông hướng về phía Trường Khê quận là được.

Ta cảm giác, hắn định ăn ta.

Hắn đang chơi kế với ta.

-Nhưng không sao, ta đây chơi với hắn!

. . .

-Canh, cần ninh chậm rãi mới thơm, mới ngon miệng, thuộc hạ vẫn luôn cảm thấy, lần đánh giặc này như ninh canh, cần thiiết đem nguyên liệu và gia vị hòa nguyện với nhau, lại bưng chén lên, uống mới đã nghiền.

Thuộc hạ cho rằng, Khuất Bồi Lạc này, tất nhiên sẽ lấy loại tâm tính này chơi đùa với chúng ta, lão tỷ thanh lâu không kiếm được nhiều tiền, cho nên đối với mỗi khách nhân tiềm năng, đều rất kiên trì và sẵn sàng trà giá lớn.

Thậm chí, chỉ vì muốn giữ lại khách làng chơi, còn có thể khuyến mãi cho ngươi thêm một chút, để ngươi cảm thấy, tiền này được tiêu thật đáng, sau khi rời khỏi đây, còn nhớ lần sau muốn đến.

Trung quân Khuất Bồi Lạc phân ra một bộ phận đẩy về phía này, kỳ thật chỉ là ôm cỏ đánh con thỏ, hắn đang tìm kiếm chủ lực chúng ta, áp súc không gian của chúng ta.

Hắn chắc chắn, chúng ta tất nhiên nghẹn lâu rồi, đặc biệt còn rất thích nàng, thế nào cũng phải chọn thẻ của nàng.

Thuộc hạ kiến nghị, ta trực tiếp buông nhánh binh mã này ra, để bọn họ tiến vào, chúng ta không ngăn chặn cũng không tập kích quấy rối, để bọn họ một đường đi về phía nam, thuộc hạ ngược lại muốn nhìn một chút, bọn họ có thể đi về hướng nam bao lâu.

Mặc kệ thế nào, nắm tay chúng ta, đều cần nắm một cách gắt gao.

Kế tiếp.

Thuộc hạ cảm thấy, Khuất Bồi Lạc sẽ lấy nhánh binh mã này làm điểm tựa, trung quân và hữu lộ quân tất nhiên cũng sẽ chậm rãi đi theo áp trận, để cho chúng ta làm ra lựa chọn.

-Đi đại trạch hay. . . Lên giường nàng!

Trịnh bá gia nói:

-Ngươi không đi làm tiên sinh kể chuyện trong quán trà, thật đáng tiếc.

Cẩu Mạc Ly cười nói:

-Ha ha, trước kia khi ta ở Bắc Phong quận, ta không thiếu lần kể chuyện xưa lừa gạt binh sĩ khác uống rượu.

Đoạn thời gian ở Bắc Phong quận kia, vẫn luôn là mộng đẹp dưới đáy lòng Dã Nhân Vương, tuy rằng cuộc sống thật sự khó khăn, nhưng quả thật phong phú.

Khi đó hắn học tập chiến pháp của Trấn Bắc quân, học tập cách quản lý quân đội của bọn họ, đồng thời còn ở nơi đó để lại một vết sẹo trên mặt, nhặt được một cái giày thêu.

-Sau khi bọn họ tiến lên phía trước, chúng ta làm sao bây giờ?

Trịnh bá gia hỏi.

Đánh giặc giống như đánh cờ, nếu bản thân đồng ý cho Dã Nhân Vương chỉ huy, kế tiếp thay đổi kế hoạch thì tương đương với việc lâm trận đổi tướng, đây chính là tối kỵ.

Trịnh bá gia sẽ không phạm sai lầm này, hắn sẽ chỉ nhìn bên cạnh, nghe.

Nói dễ nghe một chút, đây chính là đứng bên ngoài nghiêm trang, hỗn!

-Chúng ta tiếp tục lui về phía sau, áp súc, chúng ta trầm ổn, không đánh.

Bá gia ngài xem, từ Thanh Than đến Đại Hà trấn, một khối khu vực này là một mặt quạt, chờ khi Sở quân tiếp tục đẩy mạnh về phía nam, chúng ta tương đương chen vào chỗ giữa trung quân và hữu lộ quân.

Cái này tương đương với bụng một người, chỉ cần một đao thọc thành công, cục diện có thể điên đảo.

Trịnh bá gia nói:

-Nhưng đồng thời, nơi này cũng nguy hiểm nhất, một khi bị Sở nhân phát hiện, chúng ta lập tức sẽ đối mặt với trung quân và hữu lộ quân giáp công.

Đồng thời, Đại Hà trấn bên kia có một nhánh quân đội, nếu Khuất Bồi Lạc thả họ đơn độc như một con mồi, khẳng định cũng bố trí nhất định, thời khắc mấu chốt, cũng có thể lấy dùng một chút, ngược lại sau khi đám người kia nhìn thấy xu hướng suy tàn của chúng ta, những kẻ nguyên bản chưa quyết định kia, thậm chí những kẻ “Từng gửi thư” tới, nói không chừng sẽ đánh còn ác hơn những kẻ khác.

Khuất Bồi Lạc hoàn toàn có thể dùng nhánh quân đội này, sau khi trung quân và hữu lộ quân hoàn toàn giáp công chúng ta, có thể tiến hành bọc đánh đường lui của chúng ta.

-Đến lúc đó, chúng ta thật sự mọc cánh cũng khó chạy.

Rốt cuộc, nếu trước đây Yến quân lấy kỵ binh làm chủ, có rất nhiều phương thức phá vây, cũng có thể rất thong dong, nhưng hiện tại, kỵ binh dưới trướng Trịnh bá gia chỉ có thể lấy dùng làm kỵ binh gác, nếu không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, không thể nhiều bằng kỵ binh Khuất Bồi Lạc bên kia.

Trịnh bá gia đã quen dùng kỵ binh tác chiến, khi đối mặt với cục diện này, khó tránh khỏi cảm giác không thích ứng trên mặt tiết tấu.

-Bá gia. . .

Cẩu Mạc Ly mặt lộ vẻ khó xử.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!