Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1340: HẮN SẼ KHÔNG TRỐN

- Còn có chuyện định nói, lúc này ngươi cất giấu làm gì?

-Cái này không phải nói mưu tính trên chiến trường.

Trịnh bá gia cười cười nói:

-Chúng ta, kỳ thật thích nhất chính là khi trên chính sự nói đến chuyên râu ria.

Kiếm Thánh một bên vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần nghe vậy, hơi hơi gật đầu.

Hắn sớm phát hiện, cũng sớm thành thói quen.

Tỷ như khi làm một vòng xung phong cuối cùng, Trịnh bá gia sẽ hỏi Tứ Nương bên người, buổi tối nên ăn mỳ hay ăn thức ăn?

Mà Tiết Tam và Phiền Lực, sẽ rất nghiêm túc tranh luận về vấn đề này.

Cẩu Mạc Ly gật gật đầu, nói:

-Lần này xin chủ thượng cho cẩu tử ta một cơ hội, cẩu tử ta am hiểu nhất chính là dưới tình huống như vậy. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, chỉ có nơi đó, chúng ta mới có cơ hội một đao đâm chết hắn!

Trịnh bá gia nghe vậy, khẽ nhíu mày.

Cẩu Mạc Ly nhìn chằm chằm sắc mặt Trịnh bá gia, nhấp môi.

Trịnh bá gia hít vào một hơi, lại chậm rãi phun ra.

Hắn duỗi tay, chỉ chỉ về phía mặt bắc, nói:

-Ta tin tưởng tên Khuất Bồi Lạc đối diện kia, hắn hẳn biết ta muốn dẫm chết hắn, tuy ta cướp vợ chưa cưới của hắn, tuy ta đã lấy hắn ra làm trò cười trước mặt thiên hạ, nhưng không biết thế nào, khi ta đụng đến hắn, ta còn không nhịn được muốn dẫm thêm một chân vào mặt hắn.

Trịnh bá gia nói đến đây, cười gằn:

-Hắn thật sự rất đáng thương, nhưng Bổn Bá thật sự không nhịn được. . . Khả năng, hắn thích ăn dẫm đi!

Cẩu Mạc Ly gật gật đầu.

-Được rồi, ngươi tới chỉ huy, ta chỉ hỏi, nhưng sẽ không sửa đổi mệnh lệnh của ngươi, yêu cầu của ta chỉ có một cái, giúp Bổn Bá, lại dẫm thêm một cái lên mặt hắn!

Trịnh bá gia nói.

Cẩu Mạc Ly hô to:

-Bá gia yên tâm, thuộc hạ tất nhiên làm được!

Ngay sau đó, Dã Nhân Vương nói với thân vệ Trịnh bá gia:

-Bá gia truyền quân lệnh, ra lệnh quân ta co rút lại, không cần tiếp xúc với Sở nhân.

Thân vệ nhìn thoáng qua Trịnh bá gia, thấy Trịnh bá gia gật gật đầu, lúc này mới tuân lệnh.

Sau khi ra mệnh lệnh, Cẩu Mạc Ly liếm liếm miệng, nói:

-Thuộc hạ tốt xấu lăn lộn hơn phân nửa đời, không thắng được Bá gia ngài, đó là không có biện pháp, nhưng một thẳng ranh Khuất thị, sao có thể chơi lại được ta?

Cẩu Mạc Ly nhìn ra ngoài trời, sắc trời đã sắp đến hoàng hôn, nói tiếp:

-Hắn sẽ nóng nảy, hắn sẽ bắt đầu hoài nghi, chúng ta có phải thật sự vỗ mông đi rồi hay không?

. . .

-Yến nhân, thật sự đi rồi?

Một đội đội truyền tin binh trở về, không ngừng mà báo cho Khuất Bồi Lạc tình huống đến từ trên chiến trường.

Mà kỳ thật tình huống trên chiến trường chính là. . . Không có tình huống.

Yến nhân, phảng phất đã biến mất vô tung vô ảnh.

Phảng phất vừa rồi tiếp xúc với hữu lộ quân, gần như là binh mã Yến nhân cản phía sau, sau khi Lâm tướng quân hạ lệnh lùi đi, nhánh binh mã cũng lập tức thoát ly khỏi chiến trường.

Cái này hẳn là lời giải thích hợp lý nhất.

Nếu không ngươi không cách nào nói được rõ ràng tại sao binh mã đẩy về phía trước, vẫn như cũ không tìm được sự tồn tại của Yến quân.

Đúng vậy!

Sau khi quân của Trương Hoàng tiến lên không gặp Yến quân ngăn chặn và tập kích, Khuất Bồi Lạc ra lệnh cho bọn họ ngừng lại, ngay sau đó, trung quân và hữu lộ quân và những binh mã nơi khác cũng bắt đầu chậm rãi áp về phía trước.

Bắt đầu từ Thanh Than, phảng phất như một cái cày, bắt đầu cày nát khu vực này.

Khuất Minh Hiên thở dài một hơi, nói:

-Yến nhân, khả năng đã chạy thật.

Tuy rằng, kết quả này rất tàn khốc, bởi điều này mang ý nghĩa, đường đường là thiếu chủ Khuất thị, tại khu vực này lại đang đấu trí với không khí, để quân đội lăn lộn một cách mù quáng.

Cái này đã không phải làm trò cười, mà sẽ tạo thành đả kích kích rất lớn đối với uy vọng Khuất Bồi Lạc trong quân.

Bởi nhóm binh sĩ tuyệt đối sẽ không nguyện ý đi theo một chủ soái ngu xuẩn đánh giặc.

Vị Tĩnh Nam Hầu Yến nhân kia tự diệt cả tộc, quân pháp nghiêm ngặt, vì sao vẫn như cũ có thể được các quân sĩ dưới trướng kính yêu?

Bởi hắn bách chiến bách thắng!

-Còn có một loại khả năng. . .

Khuất Bồi Lạc cắn chặt răng.

Hắn một lần nữa cúi đầu nhìn bản đồ, nói:

-Yến nhân đã co rút lại, khả năng bọn họ ở ngay phía dưới mí mắt chúng ta, chỉ cần tìm thêm chút thời gian nữa, chúng ta hẳn có thể phát hiện bọn họ. Bọn họ muốn chờ dã chiến, chờ dạ tập, bọn họ đang cố ý chờ đợi để cho chúng ta một cái bất ngờ!

Đôi mắt Khuất Bồi Lạc bắt đầu phiếm hồng.

Không thể không nói.

Hắn đoán đúng rồi.

Mà cơ sở phán đoán của hắn, không phải bởi hắn ưu tú trên lĩnh vực quân sự này.

Mà bởi, hắn có thể nói thập phần hiểu biết Trịnh Phàm người này.

Nếu nói trước kia, Bình Dã Bá người này, dựa vào chiến công lập nghiệp, cùng Niên Nghiêu đứng vào hàng ngũ Tứ đại tướng tinh đương thời.

Như vậy chờ sau khi Bình Dã Bá gia cướp công chúa đi, Khuất Bồi Lạc vẫn chưa trầm luân đi xuống, đương nhiên, cũng rất sự mê mang khó chịu một thời gian, ngay sau đó, hắn bắt đầu vận dụng tất cả lực lượng của gia tộc, bắt đầu sưu tầm thông tin về Bình Dã Bá từ Bắc Phong quận đến Tuyết Hải Quan.

Hắn muốn tìm hiểu toàn diện về nam nhân này.

Bởi hắn có một loại dự cảm.

Trong tương lai, hắn sẽ lần thứ hai cùng người nam nhân này chạm mặt, đến lúc đó, hắn sẽ có cơ hội lấy lại toàn bộ tôn nghiêm đã mất đi.

Càng là người hiểu biết nam nhân này, hắn càng cảm thấy nam nhân này rất khủng bố.

Bởi, nam nhân này, trên phương diện mưu quyền, chiến sự hay dân sinh, đều không thể bắt bẻ, thậm chí là ưu tú trong ưu tú.

Dã chiến, công thành, đều xưng là chuyên gia.

Trên văn thơ hay vũ lực cá nhân cũng khiến người ta tán thán.

Tuy hắn rất ít khi viết sách hay làm thơ, nhưng ra bài nào bài nấy đều là bộ kinh điển, đặc biệt là “Trịnh tử binh pháp”, càng làm tóm lược kinh điển của binh pháp.

Càng có lời đồn đại rằng, mỗi lần hắn tiến vào trận đều làm ngơ với mũi tên, thong dong trước mặt thích khách.

Nguyên nhân Kiếm Thánh Tấn địa ở lại bên người hắn, bởi hắn tiến hành chỉ điểm trên kiếm đạo cho Kiếm Thánh!

Khả năng bản thân Trịnh Phàm cũng không thể dự đoán nổi, bản thân trong lòng Khuất Bồi Lạc, rốt cuộc là hình tượng cao lớn vĩ ngạn thế nào?

Cũng bởi nguyên nhân này, Khuất Bồi Lạc không tin Trịnh bá gia mang theo nhánh binh mã kia, không đánh hắn mà trực tiếp trốn về đại trạch!

Ta ở chỗ này!

Ta ở chỗ này!

Ngươi thế nào lại nhẫn nhịn được không tới đây dẫm một chân lên mặt ta?

Khuất Minh Hiên nghe vậy, cho rằng Khuất Bồi Lạc đi vào ngõ cụt, không khỏi mở miệng nói:

-Bồi Lạc, nếu thật sự như vậy, hắn chẳng phải chui đầu vào lưới?

Đem binh mã vào lòng địch, đây chẳng phải chờ bị nhổ cỏ?

Tuy Khuất Minh Hiên không tinh thông chiến sự, nhưng hắn cũng biết, vị Bình Dã Bá Yến Quốc kia tuyệt đố không phải người không biết đánh giặc.

Trên thực tế, người kia so với đại bộ phận tướng lãnh biết đánh giặc hơn, sao có thể làm ra hành động hay cử chỉ ngu xuẩn như vậy chứ?

-Không, sẽ không, sẽ không, hắn sẽ không trốn, hắn sẽ không trốn, hắn khẳng định đang tính toán cái gì đó, khẳng định đang mưu tính cái gì đó!

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!