- Ngươi rốt cuộc đang mưu tính cái gì?
Trịnh bá gia không nhịn được hỏi.
Bởi không ngừng có thám tử từ bên ngoài đến thông báo, bọn họ đã cách quân tiên phong Sở nhân rất gần, rất gần rồi.
Có thể nói, khoảng cách Sở nhân phát hiện nhánh binh mã này, chỉ là vấn đề thời gian.
Thậm chí trong chốc lát bị phát hiện, cũng không kỳ quái chút nào.
Thọc dao nhỏ, cần lựa chọn một thời cơ, không phải nói ngươi nói thọc là có thể thọc vào, Khuất Bồi Lạc không phải kẻ ngốc, Thanh Loan quân, cũng không phải đám ô hợp.
-Thuộc hạ nhớ rõ, Bá gia ngài từng nói qua một câu, đó chính là người hiểu biết ngươi nhất, thường thường là địch nhân ngươi.
-Đúng vậy, ta từng nói qua.
-Cho nên, thuộc hạ có thể tưởng tượng, ở trong mắt Khuất Bồi Lạc, Bá gia ngài, rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ!
-Hiện tại nói lời này làm gì?
-Bá gia, mời theo thuộc hạ đi ra.
Trịnh bá gia và Cẩu Mạc Ly rời khỏi lều trại, phát hiện năm giáp sĩ mặc giáp trụ Sở nhân đứng quỳ sát bên ngoài.
Xác thực nói, giáp trụ trên người bọn họ không phải giáp trụ Sở nhân bình thường, thậm chí không phải giáp trụ Cấm quân Hoàng tộc, mà chính là giáp trụ thân binh bảo vệ sự an toàn cho Thiên tử.
Khi đội kỵ binh bất ngờ phá vây rời khỏi Dương thành, có hai bộ binh mã phụ trách giúp Nhiếp Chính Vương truyền lại tấu chương, tuy một bộ phận bọn họ đã trốn đi ra ngoài, nhưng hơn phân nửa vẫn bị bắt lại.
Trên cơ bản đều bắt giết hết, không cần giữ lại.
Thân binh của Hoàng Đế, độ trung thành tự nhiên không cần nghi ngờ.
Trước mắt, năm giáp sĩ này kỳ thật là Yến nhân mặc giáp trụ bọn họ.
Cẩu Mạc Ly hỏi:
-Lời đã nói, các ngươi đã hiểu chưa?
-Hiểu rồi!
-Hiểu rồi!
-Được rồi, tất cả đều giấu kỹ thuốc trong răng đi?
Tất cả giáp sĩ kêu lên:
-Giấu kỹ!
-Giấu kỹ!
-Được rồi, các ngươi đều có cha mẹ huynh đệ ở Tuyết Hải Quan, hôm nay, sự nghiệp to lớn của Trịnh bá gia cần các ngươi trả giá, nhưng xin yên tâm, người nhà các ngươi, Bá gia tất nhiên sẽ đối xử tử tế như con cháu.
-Vì Bá gia quên mình phục vụ!
-Vì Bá gia quên mình phục vụ!
Binh từ Tuyết Hải Quan đi ra, đều thật sự nguyện ý vì Trịnh bá gia vượt lửa quá sông, tư tưởng và lập trường chính trị của bọn họ rất vững chắc.
Mặt khác cuộc sống bá tánh Tuyết Hải Quan thế nào, bọn họ và người nhà bọn họ có thể cảm nhận được.
-Đi thôi, vì Bá gia!
-Tuân lệnh!
-Tuân lệnh!
Năm giáp sĩ xoay người lên ngựa, rời doanh địa, đi theo bọn họ, còn có một đội kỵ binh quy mô nhỏ.
Hiện tại kỵ binh dưới trướng Trịnh bá gia rất quý giá, không nỡ bỏ được dùng, hiện tại lại thả đi mất một phần ba.
Cẩu Mạc Ly nhìn Trịnh Phàm, nhếch miệng cười nói:
-Cái nồi canh này kém một mặt, đây cũng là một mặt quan trọng nhất, sản phẩm ra khỏi nồi, Bá gia, thuộc hạ sẽ khiến ngài vừa lòng.
-Nhiếp Chính Vương, sẽ không đến cứu, cũng không dùng binh mã trong Dương thành ra hộ giá, đột kích đường lui của quân ta.
Trịnh bá gia nói xong, lại nói tiếp:
-Đây là cái thưởng thức, hắn là Thiên tử.
Cẩu Mạc Ly lại lắc đầu, nói:
-Bá gia, trước mặt ngài, từ thưởng thức, không dùng được.
-Như vậy, là đánh cuộc?
-Thuộc hạ đánh cuộc, là nhân tâm.
. . .
-Giá!
-Giá!
Một đội kỵ binh đang truy đuổi một đội kỵ binh ít người hơn.
Bọn họ đuổi đến khu vực của Trương Hoàng.
“Cứu giá!” “Cứu giá!” “Cứu giá!”
Kỵ binh phía trước kêu khàn cả giọng.
-A!
-A!
Hai tên kỵ binh trúng tên ngã ngựa.
Sau khi nhìn thấy giáp trụ trên người ba tên giáp sĩ còn lại, Sở quân ngoài tiền tuyến mở quân trận ra để bọn họ tiến vào hàng ngũ, nhưng kế tiếp kỵ binh Yến nhân vẫn như cũ xung phong liều chết tiến vào, trực tiếp đâm vào bên trong hàng ngũ Sở nhân, Sở nhân trở tay không kịp, nơi này xuất hiện lỗ hổng.
Kỵ binh Yến nhân như phát điên không màng an nguy liều chết xông vào, chỉ vì giải quyết ba “Sở nhân” kia.
Rốt cuộc sau khi thọc chết rất nhiều Sở nhân hai bên sườn kia, kỵ binh Yến nhân đuổi giết không ngừng lại giết tiếp hai gã kỵ binh “Sở nhân” kia, một tên kỵ binh cuối cùng, phía sau lưng bị trung hai mũi tên, lại như cũ phủ phục ở trên lưng ngựa, tiếp tục phóng đi về phía trước.
Kỵ binh Yến nhân bên ngoài lựa chọn rút lui, mà hơn mười kỵ binh Yến nhân rất nhanh bị giết chết bởi Sở nhân vây quanh, toàn bộ chết trận, không người nào đầu hàng.
-Tướng quân, tướng quân!
Một giáp sĩ mặc giáp trụ thân vệ Hoàng tộc Đại Sở trúng hai mũi tên bị mấy tên lính Thanh Loan quân mang đến trước mặt Trương Hoàng.
-Sao lại thế này?
Trương Hoàng bên này đang bởi không tìm thấy chủ lực Yến nhân đâu mà phiền não, hắn thân là tướng lãnh, đã có một loại dự cảm xấu.
Tên kỵ binh “Sở nhân” kia ngẩng đầu, nhìn về phía trước, phun ra một búng máu, dùng hết toàn lực, nói:
-Vương thượng ra lệnh hộ giá hành quân tập kích quấy rối đường lui Yến cẩu. . . Nhưng. . . Yến cẩu. . . Yến cẩu mai phục. . . Nguy. . . Nguy hiểm. . . Cứu. . . Cứu giá!!!
Hai chữ “Cứu giá” cuối cùng, là rống ra, sau khi rống lên, cổ tên kỵ binh này cứng lại, thân mình lập tức lụi xơ, tắt thở.
Cả người Trương Hoàng ngây ngẩn.
Giờ khắc này, Trương Hoàng thật sự hoảng hốt thất thố.
Nhưng hắn lập tức cắn lưỡi một cái, cưỡng bách bản thân trấn định, quát thân vệ:
-Mau đi báo cáo thiếu chủ, mau đi!!!
Ngay sau đó, Trương Hoàng do dự một chút, vẫn cắn răng một cái, hô:
-Truyền lệnh, toàn quân hướng nam, tiến về phía Dương thành.
. . .
-Cái gì? Vương thượng trúng Yến nhân mai phục, nguy cơ sớm tối?
Cả người Khuất Bồi Lạc lay động một trận.
Hắn thật sự không ngờ, nguyên bản Vương thượng hẳn đang ở trong thành không có bất kỳ nguy hiểm gì, thế nhưng vào lúc này lựa chọn suất quân tiến hành tập kích đối phương từ phía sau.
Đây là Vương thượng biết hắn đến rồi, cho nên muốn cùng hắn tiến hậu giáp kích Yến quân.
Nhưng Vương thượng như thế nào sẽ làm ra loại lựa chọn này, hắn là Vương thượng, hắn là Thiên tử Đại Sở!
Một loại cảm giác choáng váng mãnh liệt đánh úp tới, Khuất Bồi Lạc gần như không thể đứng vững.
Tên thân binh thanh tú kia tiến lên nâng lại bị hắn đẩy ra.
-Đúng rồi, đúng rồi, không trách được Yến nhân chủ lực không thấy, Trịnh Phàm kia, hẳn muốn đao ta, đi đâm Vương thượng.
Đây là bút tích Trịnh Phàm hắn mới dùng.
Đây mới phong cách đánh giặc Trịnh Phàm thích dùng.
Hắn là người điên.
Hắn thích khiêu vũ trên mũi đao.
Hắn chính là thích đánh cuộc.
Hắn dám làm ra quyết sách không ai dám làm!
Mà Khuất Bồi Lạc, cả ngày hôm nay đều đang bài binh đủ trận các loại, ngược lại hóa ra lại “Bán đứng” Nhiếp Chính Vương.
Để Yến quân không chịu bất cứ áp bách gì mà thong dong đi tiến hành vây quanh Nhiếp Chính Vương!
Trên mặt Khuất Bồi Lạc, thật sự có một cảm xúc đau nóng rát.
Hiện tại, đã không phải lúc tìm hiểu tại sao Vương thượng lại làm vậy.
Hắn cần thiết đi cứu viện, cũng nhất định phải đi cứu viện!
-Truyền lệnh cho Lâm Vinh, ra lệnh hắn hành quân gấp đến Dương thành! Truyền lệnh trung quân, tức khắc xuất động. . . Cứu giá!
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long