- Ngày sau ở địa phương ta thống trị, ta tính toán ghép vợ ghép chồng lại, sinh thêm nhân khẩu, mãi mãi không tăng thuế.
-Đây là ngươi đã sớm nghĩ kỹ rồi?
-Phải.
Trịnh bá gia thoải mái hào phóng thừa nhận, đồng thời nói:
-Ngài có xuất kiếm hay không, ta kỳ thật đều sẽ an bài như vậy.
-Như vậy tại sao ta đây lại phải đi xuất kiếm?
-Ngài cảm thấy thế nào?
Trịnh bá gia hỏi ngược lại.
Kiếm Thánh gật gật đầu, nói:
-Được rồi.
Nói xong, Long Uyên bay ra.
Thân hình Kiếm Thánh hạ xuống.
Trịnh bá gia quát to:
-Tam Nhi, giúp Kiếm Thánh đại nhân dẫn đường!
-Vâng, chủ thượng!
Tam Nhi mang theo đám thủ hạ dẫn Kiếm Thánh chạy nhanh về phía bắc.
Trịnh bá gia duỗi tay vẫy vẫy A Minh bên cạnh, thúc giục nói:
-Mau, đến gần chút nữa.
Tứ Nương giục ngựa tiến lên, lại bị Trịnh bá gia duỗi tay ngăn lại, nói:
-Thế nào cũng không để ngươi chắn cho ta, có A Minh để làm gì.
“. . .” A Minh.
-Chủ thượng có phải đã quên rồi hay không, nếu chủ thượng xảy ra chuyện gì, chúng ta khả năng sẽ chết bất đắc kỳ tử.
-Nói như vậy, ta đây cũng muốn một chút mặt mũi.
Hôm nay tâm tình Trịnh bá gia rất tốt, xác thật nói, có chút bành trướng.
Sau đó, rất nhanh phía lưng hắn lạnh cả người.
Đó chính là phương hướng Tiết Tam dẫn Kiếm Thánh đi, cũng chính là vị trí cách Trịnh bá gia tầm năm mươi trượng, bỗng nhiên truyền đến một tiếng nổ vang và âm thanh kiếm khí gào thét.
A Minh lập tức giục ngựa nghiêng dựa lại đây, ngăn trở Trịnh bá gia.
Tứ Nương nhảy khỏi lưng ngựa, lập tức dừng trước người Trịnh bá gia.
Trịnh bá gia có chút bất đắc dĩ nói:
-Không ngoan.
Tứ Nương nói:
-Chủ thượng, đó là đội ngũ Sở nhân phái đến chém đầu ngài.
-Ta biết.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia lại cười cười, nói:
-Cho nên, vì thiên hạ thương sinh suy nghĩ là thật sự có phúc báo, nhìn một cái xem.
Trong loạn chiến, cướp cờ thường thường là phương thức quyết định cách cục chiến trường một cách nhanh nhất.
Ngày xưa một trận chiến Đông Sơn bảo kia, vị Trụ quốc Đại Sở mãnh công soái liễn Trịnh bá gia, chính là dựa vào phương thức này.
Trước mắt bại cục của Sở nhân đã định, lấy tinh nhuệ số lượng nhỏ ngược dòng lên, mưu toán chém giết đầu tướng địch, cũng hợp tình hợp lý.
Tuy không biết bọn họ cất dấu thế nào tới đây, cũng không biết bọn họ làm thế nào lặng yên không một tiếng động đến tận đây.
Nhưng, nói thế nào đây.
Khuất thị là đại quý tộc Sở Quốc đã lâu, tự nhiên cũng có chút nội tình, người chấp hành nhiệm vụ mạo hiểm này, tất nhiên chính là tinh nhuệ bên người Khuất Bồi Lạc.
Cũng may, Kiếm Thánh cũng đẩy về phía trước.
Cũng may, may mắn thế nào để hai bên đụng phải.
Nếu thật để nhánh binh mã này tiếp tục kéo lại gần cách hai ba mươi trượng gì đó, chẳng sợ bên người Trịnh bá gia có Kiếm Thánh A Minh, trong ngực có Ma Hoàn, vẫn như cũ xảy ra khả năng ngoài ý muốn.
-Chủ thượng, nên tránh?
A Minh nói.
Trịnh bá gia một bàn tay ôm eo Tứ Nương, rõ ràng trong lòng có chút nghĩ mà sợ, nhưng vẫn như cũ cười nói:
-Tránh cái gì mà tránh, chó cùng rứt giậu thôi, dập tắt nhóm này, Sở quân rốt cuộc không thể nhấc lên sóng nước gì.
Sau khi cười nói xong, Trịnh bá gia còn nhéo nhéo trên vòng eo của Tứ Nương.
Chỉ tiếc trên người Tứ Nương mặc giáp, cảm giác hơn cứng lạnh, nhưng thật sự không ngại để Trịnh bá gia bổ não tưởng tượng cảm giác mềm mại tinh tế kia.
Ngay sau đó, Trịnh bá gia ngửa đầu nhìn nhìn trời, nói:
-Trước hửng đông, chấm dứt nơi này đi, đừng trì hoãn Bổn Bá mời vị huynh đệ Khuất thị kia ăn sáng.
. . .
Mà bên kia.
Tiết Tam mới vừa dẫn một đám người nhào vào bên trong quân triều, lập tức phát hiện không thích hợp.
Hắn là ai?
Thích khách.
Hơn nữa đã từng là thích khách đứng trên đỉnh.
Trong phút chốc, một hương vị thích khách nồng đậm gần như để hắn hít thở không thông đáng úp tới đây.
Trong ánh mắt của hắn, lập tức thấy có một đám người, bọn họ lại đi ngược giữa đám đông, bên người có không ít binh sĩ Yến nhân trực tiếp bị bọn họ dùng một đao chấm dứt tính mạng.
Nguyên nhân bởi lúc trước chủ lực Yến nhân tách ra, bởi Sở nhân tan tác quá lợi hại, cho nên để quân tiên phong Yến quân tách rời.
Cho nên nói cách khác, nhóm thích khách này hẳn từ vòng bên ngoài tới đây, sau đó tiến hành chọn vị trí thưa thớt Yến nhân này rồi thẩm thấu vào trong.
Lông tơ Tiết Tam lập tức nổ tung.
Ai ngờ khi tất cả cục diện đều tốt, nguy cơ, thế nhưng lại cách chủ thượng nhà mình gần đến vậy?
Nói đến cùng, đây là chiến trường, có vô số loại khả năng, cho dù là cái gọi là cường giả chân chính, ở chiến trường cũng có thể tùy ý ngã xuống, không ai tuyệt đối an toàn.
-Sở quân đột kích, giết!
Tiết Tam lập tức hô to.
Bản thân hắn càng vọt lên phía trước, ném mạnh chủy thủ, trong nháy mắt dùng ám nhỏ bắn trúng thích khách Sở nhân.
Nhưng khi Tiết Tam tiếp tục nhảy về phía trước.
Trong đám thích khách bỗng nhiên hiện ra một nam tử mặc giáp bạc, Tiết Tam liếc mắt một cái nhìn ra tên này mới là mấu chốt, mà những thích khách xung quanh kia đó, kỳ thật chỉ có nhiệm vụ che lấp cho tên ngân giáp nam tử này tiếp cận chủ thượng nhà mình thôi!
Phanh!
Đối phương chém đao tới.
Tiết Tam lập tức nhận kém, tránh đi.
Mà một tên thủ hạ cạnh Tiết Tam vọt tới trước chắn lại, lại bị đao trực tiếp chém đứt, một đạo huyết tự phun tung tóe ra.
Khuất Minh Hiên phát ra một tiếng gầm nhẹ, hắn đã thấy phía trước khác thường, không có gì bất ngờ xảy ra, nơi đó, hẳn là vị trí tướng lãnh Yến nhân, cũng chính là vị trí của Bình Dã Bá Yến Quốc kia!
-Giết!
Bên người Khuất Minh Hiên có một đám thích khách Sở nhân cũng sôi nổi rút ra binh khí xung phong liều chết tới đây.
Sau khi Tiết Tam tránh một đao ngã xuống đất, lập tức hô lớn:
-Cần thiết giết hắn nhanh lên, nếu không cục diện sẽ hỏng mất!
Khuất Minh Hiên không quản Tiết Tam bên kia, mà giống như mãnh hổ phóng về phía trước.
Ai ngờ, một tiếng kiếm minh truyền đến.
Trong lòng Khuất Minh Hiên báo động, cầm đao đón đỡ.
Đao kiếm va chạm, thân mình Khuất Minh Hiên rung mạnh, lui về phía sau mấy bước.
Kiếm Thánh ngạo nghễ đứng, Long Uyên du tẩu trước người.
-Kiếm Thánh Tấn Quốc?
Khuất Minh Hiên dùng mu bàn tay lau chùi một chút vết máu trên miệng.
Chỉ một lần va chạm, hắn rõ ràng, bản thân tuyệt đối không phải đối thủ của vị Kiếm Thánh đại nhân này.
Hắn là đỉnh cấp Tứ phẩm Võ giả, còn chưa đạt đến Tam phẩm, tính hiện tại bản thân hắn là Tam phẩm, nếu đơn đấu cũng không phải là đối thủ của vị kiếm khách này.
Trên đời công nhận, đồng gia, kiếm khách mạnh nhất.
Thân thể Võ giả mạnh, nhưng lại không thích chém giết đơn đấu thế này.
Có lẽ, chỉ có vị Tĩnh Nam Vương Đại Yến kia mới có thể dùng tu vi Võ giả đánh bại Kiếm Thánh thôi.
Nhưng vị Tĩnh Nam Vương kia, chỉ có một mà thôi!
-Không thể tưởng được đường đường Kiếm Thánh Tấn địa tự nhiên. . .
Không chờ Khuất Minh Hiên nói hết lời.
Lông mày Kiếm Thánh nhíu một cái.
Trong miệng phun ra một cỗ tinh huyết trực tiếp phun lên trên thân Long Uyên kiếm, Long Uyên lập tức phóng xuất ra một đạo huyết quang.
Rồi sau đó, Kiếm Thánh lóng tay về phía trước.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long