Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1346: TỰA HỒ KHÔNG ÍT

Long Uyên giống như một đạo lôi đình màu đỏ đậm, gào thét đi lên.

Tốc độ quá nhanh, thế công cũng quá mạnh.

Khuất Minh Hiên cả người đều ngây ngẩn.

Bởi lời dạo đầu của hắn còn chưa nói xong, bản thân còn muốn hồi khí.

Vô luận thắng hay thua, bản thân hẳn nên nói một vài lời chứ.

Ít nhất thêm mấy chiêu nữa, bại trong tay vị Kiếm Thánh này hoặc bản thân chết trong loạn quân này, đều có thể tiếp thu.

Nhưng cố tình, vị Kiếm Thánh này trực tiếp hiến tế căn nguyên, không có nửa điểm do dự!

Khuất Minh Hiên duỗi tay bắt lấy một tên thích khách bên người, đẩy về phía trước.

Long Uyên trực tiếp đem thân hình này xuyên thủng.

Khuất Minh Hiên lần thứ hai đề đao, đem khí huyết quanh thân ngưng tụ vào lưỡi đao.

Phanh!

Đao kiếm va chạm!

Long Uyên kiếm phản bay ngược lại, giữa không trung lại bay trở về bên người Kiếm Thánh, đao trong tay Khuất Minh Hiên trực tiếp vỡ vụn thành số đoạn.

Trên người hắn thật ra không có chút vết thương nào.

Nhưng kiếm khí khủng bố kia đã lao vào cơ thể hắn, bắt đầu điên cuồng cắt chém khí huyết trong cơ thể.

Trong lúc nhất thời, Khuất Minh Hiên chỉ cảm thấy toàn thân tê mỏi, cả người hoàn toàn mất đi quyền khống chế thân thể, không tự chủ ngã ngụy về phía sau.

Phi kiếm đi lên, lấy mạng đối phương.

Đối phương là một cao thủ Võ giả, Kiếm Thánh thật đúng là không thể nhất kiếm chém giết đối thủ.

Ít nhất, không có mười phần nắm chắc.

Thân thể Võ giả thật sự quá cường đại, vẫn yêu cầu dựa theo lưu trình thông thường chậm rãi đi đánh bớt!

Nhưng lúc này đây Kiếm Thánh lại trực tiếp dùng kiếm khí sắc bén, không lựa chọn biến nó làm lực sát thương, mà lấy kiếm ngự khí, lấy tự thân kiếm khí mạnh mẽ đánh rớt khí huyết trên người đối phương, thân thể đối phương có lẽ không để lại thương thể gì, nhưng bản thân hắn lại không cách nào điều động khí huyết trong cơ thể.

Tiết Tam tay mắt lanh lẹ, xác thực như lời A Minh nói, trên phương cướp đầu người, Tiết Tam có thiên phú cực mạnh.

Khi những thích khách còn lại đều bị binh sĩ Yến nhân vây công không cách nào cứu, Tiết Tam đã đi đến trước mặt khn, một thanh dao găm độc trực tiếp đâm vào cổ đối phương.

-Hô!

Hoàn thành thu hoạch đầu người!

Khuất Minh Hiên nằm trên mặt đất mở to hai mắt ra nhìn, hắn bị chết, có thể nói tương đương nghẹn khuất.

Nhìn lại nửa đời trước, hắn vẫn luôn tu luyện, vì bản thân vì mẫu thân hắn, lúc này đây hắn theo Khuất Bồi Lạc rời núi, kỳ thật cũng vì muốn hướng gia tộc chứng minh giá trị bản thân, lấy được tư cách chi thứ nhập chủ tông.

Cứ như vậy, tuy con gái hắn không cao quý như dòng nhà Khuất Bồi Lạc này, nhưng cũng không xem như chi thứ, sinh hoạt như chủ tông.

Nhưng. . .

Hắn cứ kết thúc như vậy?

Mà bản thân Kiếm Thánh, sau khi mất đi một bộ phận căn nguyên, đã khoanh chân đả tọa, không hề ra tay, mà điều trị.

Từ khi lên sân khấu, cho đến khi kết thúc, hắn chỉ ra nhất kiếm.

Một bởi Tiết Tam nói một chữ nhanh.

Cho nên Kiếm Thánh cho vị võ tướng Sở Quốc kia một cái “Nhanh”.

Hai bởi, câu dạo đầu quen thuộc kia:

-Không ngờ đường đường Kiếm Thánh Tấn địa tự nhiên. . .

Kiếm Thánh thật sự nghe đã ngứa.

Tựa hồ sau khi mỗi người phát hiện ra hắn, đều phải nói một câu này.

Cho nên Kiếm Thánh không cho đố phương cơ hội nói hết lời này.

Ngay từ đầu nghe lời này, Kiếm Thánh có chút hổ thẹn.

Lúc sau nghe lời này, Kiếm Thánh có chút thương cảm.

Sau nữa, nghe xong lời này, Kiếm Thánh có chút u buồn.

Tiếp tục nghe xong lời này, Kiếm Thánh có chút bực bội.

Cuối cùng, nghe được lời này. . .

Ngươi đi tìm chết đi.

Khuất Minh Hiên vừa chết, thích khách còn lại bị thủ hạ Tiết Tam và thân vệ Trịnh bá gia vây công, rất nhanh tử thương toàn bộ.

Tiết Tam không dám có chút trì hoãn, lập tức tiếp đón một đám thân vệ bảo vệ Kiếm Thánh đang đả tọa.

Tuy rằng có loại cảm giác “Nạp điện mười giờ trò chuyện mười phút”, nhưng mặc kệ thế nào, đó tương đương dùng tốt!

Trịnh bá gia ôm Tứ Nương giục ngựa chậm rãi tới đây, hỏi:

-Không có việc gì đi?

Tiết Tam trả lời:

-Chủ thượng, đã giải quyết.

-Bảo vệ Kiếm Thánh.

-Thuộc hạ rõ.

Ngay sau đó, Trịnh bá gia tay trái tiếp tục ôm Tứ Nương, tay phải giao Man đao lên.

Phía trước, đại cục đã định.

Tia nắng ban mai cũng đã lộ ra một góc.

Trận chém giết nửa đêm này, cuối cùng đã hạ màn!

-Thân vệ doanh nghe lệnh, theo Bổn Bá, về phía trước!

. . .

Thanh than.

Bờ biển.

Ánh sáng mặt trời rải chiếu xuống dưới.

Thi thể khắp nơi, Sở nhân là chủ yếu.

Đây là một hồi đại bại, bại rất hoàn toàn.

Một tướng lãnh tóc tai bù xù, suy sụp quỳ rạp trên mặt đất.

Một đám binh sĩ cầm đao cầm nỏ nhắm ngay hắn.

Khuất Bồi Lạc không cổ hủ, hắn tính toán phá vây, chẳng sợ ném xuống toàn bộ trung quân.

Bởi hắn vẫn còn hữu lộ quân của Lâm Vinh, hắn còn quân tiên phong của Trương Hoàng, hắn còn tả lộ quân bên kia mặc dù không biết bên trong có bao nhiêu sâu mọt.

Sau khi hắn phá vây rời khỏi đây, hắn vẫn còn vốn liếng, không cần chờ mười năm, vào ngày thứ hai, có thể ngóc đầu trở lại, có thể một lần nữa đứng lên chơi lại với Bình Dã Bá.

Khi hắn điều động thân vệ binh chuẩn bị phá vây, lập tức tụ hợp quân đội tâm phúc, sau đó nhóm quân đội Sở nhân theo bản năng tụ tập về phía hắn, lập tức lấp kín lỗ hổng hắn chuẩn bị lao ra, trực tiếp bỏ lỡ cơ hội phá vây cuối cùng.

Mà Kim Thuật Khả lãnh kỵ binh dưới trướng Trịnh bá gia cắt vào, đánh tan hoàn toàn Sở quân, lại bức lui Khuất Bồi Lạc về phía Thanh Than.

Chờ sau khi mặt trời mọc, tất cả thân vệ bên người Khuất Bồi Lạc chết trận.

Bản thân Khuất Bồi Lạc bị binh sĩ Yến nhân coi như một con cá lớn, giữ lại cho đến bây giờ.

Bởi bọn họ đều rõ, vị này để lại cho Bá gia nhà mình xử lý.

-Ào ào!

Binh sĩ vây quanh Khuất Bồi Lạc tránh nhường một cái đường, Trịnh bá gia giục ngựa chở Tứ Nương chậm rãi đến.

Trời đã sáng, vì phòng ngừa người ta hiểu nhầm Trịnh bá gia mắc “Tấn phong”, cho nên Tứ Nương bỏ mũ giáp, lộ ra tóc dài.

Binh sĩ bốn phía sau khi thấy một màn như vậy, Trời đã sáng,

Có không ít binh sĩ nhận ra đây là Phong tiên sinh Tuyết Hải Quan, đương nhiên cũng có rất nhiều binh sĩ không quen biết, nhưng bọn hắn theo bản năng cảm thấy, gia cưỡi ngựa, chở một nữ nhân tản bộ lại đây, giơ tay lên khiến Sở quân tan thành tro tàn, thật đúng là đại trượng phu!

Cho nên, Trịnh bá gia rất sớm nói qua lời này, chuyện một người làm rốt cuộc hoang đương hay không, kỳ thật vẫn phài xem kết quả cuối cùng của hắn.

Nếu bản thân chiến bại, quân trướng cất giấu một nữ nhân, đây là tội lớn.

Nhưng hiện tại ngươi thắng, đây là anh hùng, được người cúng bái.

-Chủ thượng, ngươi xem, mặt Khuất Bồi Lạc rất sạch sẽ, hai phần tóc hơi ướt, hắn hẳn vừa mới rửa mặt, ngay lúc này hắn còn muốn bản thân sạch sẽ. Điều này chứng minh hắn không muốn chết.

Trịnh bá gia cúi đầu nói:

-Ý của ngươi là, hắn muốn làm. . .

-Loại quý tộc Đại Sở này, gia và quốc, hắn chọn cái nào?

Tứ Nương hỏi ngược lại.

- Nhưng ta và hắn, có thể nói thù sâu như biển. Thù cướp vợ không tính chỉ tính thù giết cha thôi, cũng không bao giờ có thể hóa giải được!

-Chủ thượng, bên người chúng ta, còn thiếu loại này sao?

-Ngô, giống như ngươi nói, tựa hồ không ít.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!