Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1347: HỔ THẸN

Tứ Nương cười nói:

-Cho nên, chủ thượng, có thể thử xem, nếu chủ thượng nguyện ý, cho hắn một cái bậc thang, xem hắn có hạ xuống hay không. Rốt cuộc bên ngoài còn không ít Sở quân. Đương nhiên nếu chủ thượng không muốn, cũng không sao, đại thế như thế, chờ Thiết kỵ Tĩnh Nam Vương đến đây là được!

-Được rồi, ta sẽ tận lực.

Trịnh bá gia xoay người xuống ngựa, đi về phía Khuất Bồi Lạc.

Bốn phía, binh sĩ Yến quân cầm đao đánh vào giáp trụ.

-Hổ!

-Hổ!

-Hổ!

Hứa An thấy Quách Đông bên người đánh phát thứ nhất đã kêu rên lên một cái, buổi tối chém giết không chuyện gì, nhưng vừa rồi tựa hồ gõ một phát khiến bản thân trọng thương.

Dưới bầu không khí túc sát này, Trịnh bá gia từng bước một đi về phía Khuất Bồi Lạc đang quỳ sát bên kia.

Khuất Bồi Lạc ngẩng đầu.

Hắn nhìn về phía Trịnh Phàm.

Hắn há miệng thở dốc, lại phát hiện bản thân không còn lời nào để nói.

May mà, hắn không cần phải nói cái gì.

Bởi hiện tại người có quyền nói chuyện, không phải hắn, mà là vị trước mặt này.

Trên mặt Trịnh bá gia lộ nụ cười ấm áp, đôi tay chắp về phía sau, than nhẹ một hơi.

Hắn tận lực để bản thân thoạt nhìn tuy nói không đến mức chiêu hiền đãi sĩ, nhưng ít ra, ôn hòa một ít.

Ít khi, ánh mắt Trịnh bá gia nhìn phía mặt sông, chậm rãi nói:

-Nơi này, thật giống nơi cha ngươi chết trước đây!

“. . .” Khuất Bồi Lạc.

. . .

Gió Thanh Than từ mặt hồ thổi tới ấm áp, nhưng sau khi vòng một vòng ngoài biển vào, tựa hồ bị máu tươi nồng đậm nơi này thổi qua, kéo dài không tiêu tan.

Trịnh bá gia đứng nơi đó, từ trên cao nhìn xuống, nhìn Khuất Bồi Lạc trước mặt.

Hắn không xem như quỳ, chỉ có thể xem như nửa quỳ nửa ngồi, hẳn trên đùi bị thương, đứng dậy không nổi.

Lời hỏi thăm đầu tiên giúp tên kia hồ tưởng lại cha hắn.

Trầm mặc hồi lâu, Trịnh bá gia mở miệng nói:

-Ngươi đói bụng sao?

Khuất Bồi Lạc cười cười, nói:

-Đây là quy củ của Sở nhân chúng ta.

Quy của của Sở nhân, hai quân giao chiến, một phương chiến thắng cần hậu đãi quý tộc một phương, mỹ tì nha hoàn cái này không hy vọng xa vời, nhưng, cơm nước tất nhiên phải có.

-Ta sai người chuẩn bị cơm canh.

Trịnh bá gia nói tiếp:

-Ta vừa lúc cũng cảm thấy đói bụng.

Khuất Bồi Lạc lắc đầu, nói:

-Ngươi là Yến nhân, không cần thiết cùng ta nói quy củ.

-Cái gì Yến nhân hay không Yến nhân, Sở nhân hay không Sở nhân, xét đến cùng đều là người Chư Hạ.

Tổ tiên Yến Tấn Sở đều được phong thần từ thời Đại Hạ.

Khuất Bồi Lạc lại nói:

-Rào tre dựng lên lâu rồi, đó chính là gia đình.

-Lời này nghe có vẻ thú vị.

-Trịnh bá gia so với ta dự đoán, cũng thú vị hơn nhiều, lúc trước tuy từng gặp, nhưng thân phận Trịnh bá gia ẩn nấp, cảm giác nói chuyện xác thật so với hiện tại không giống nhau.

-Ngươi còn nhớ rõ như vậy, ta đã quên mất rồi.

Khuất Bồi Lạc nói:

-Bá gia muốn chiêu hàng ta?

-Có ý tưởng này.

-Ngài cảm thấy có thể sao? Quan hệ giữa ta và ngài thế nào?

Khuất Bồi Lạc nghiêng thân về phía sau, đôi tay chống về phía sau, ngửa mặt hướng lên trời.

Kỳ thật hắn lớn lên thật sự không tồi.

Đặt biệt dưới bầu không khí nhuộm đẫm chiến bại này, xác thật có tư vi cô đơn khác thường.

-Giữa ta và ngươi, có quan hệ gì?

Trịnh bá gia cười cười nói tiếp:

-Ta không cho rằng bản thân ta thiếu ngươi cái gì?

Hạ lệnh đồ sát Thanh Loan quân.

Bức tử cha ngươi.

Vào ngày ngươi đại hôn, cướp hôn thê ngươi, để tiếng xấu của ngươi truyền khắp Đại Sở này.

Trịnh bá gia tiếp tục nói:

-Chính như lời ngươi nói, ngươi là Sở nhân, ta là Yến nhân, hai nước đối lập, Yến nhân làm cái gì với Sở nhân đều xuất phát từ lợi ích quốc gia, cho nên ta đây không nợ ngươi cái gì.

-Trịnh bá gia nói phải.

Khuất Bồi Lạc gật gật đầu, nói:

-Vẫn bởi Bồi Lạc vô dụng, luận chiến sự, luận tu vi, đều không thể nào sánh bằng Bá gia ngài. Nói câu thật lòng, Hận, thật sự hận, nhưng chẳng sợ lúc này đây như thế, ta đây cũng coi như thua tâm phục khẩu phục.

-Cái này tính là gì? Thể diện quý tộc Đại Sở?

Trịnh bá gia hỏi.

-Xem như vậy đi.

Khuất Bồi Lạc nâng tay lên, nói:

-Xin Bình Dã Bá cho ta cái thể diện.

-Ta không muốn cho ngươi chết.

Trịnh bá gia nói.

-Trên đời này, người tốt với ta như vậy, không nhiều lắm!

Khuất Bồi Lạc há miệng thở dốc.

Hắn cười không tiếng động, nói:

-Xác thật.

-Bên ngoài có không ít Sở quân, ta hi vọng ngươi có thể truyền lời, để bọn họ lui đi, ta người này, cực kỳ mềm lòng, không thích sát sinh nhất, ngày thường thấy người ta giết cá, ta đây còn không đành lòng. Cho nên, có thể giảm bớt người chết, cũng coi như bản thân tích đức.

Khuất Bồi Lạc mở miệng nói:

-Bình Dã Bá nói đùa, Bình Dã Bá nói đùa, nhánh quân Lâm Vinh và Trương Hoàng kia, trước đây bọn họ không biết bản thân không phải đối thủ của ngài, hiện tại trung quân ta đại bại, ta là thiếu chủ Khuất thị sắp chết, tàn quân Thanh Loan quân kia tất nhiên sĩ khí đại suy, hơn nữa còn có một nhánh quân tả lộ kia.

Bá gia ngài muốn đánh, có thể thuận thế đánh qua.

Bá gia ngài muốn lui, có thể thong dong nhập Trường Khê quận.

Ngay lúc này hà tất nói mấy lời này với người đã sắp chết như ta?

Chẳng lẽ, chế nhạo một người thảm bại dưới chân. . .

-Có thể làm Bá gia ngài cảm thấy vui vẻ?

-Thật đúng là. . . Có chút?

-Bá gia thật ra rất thuần túy.

-Ta vẫn luôn coi trọng phẩm chất sinh hoạt.

-Đáng tiếc, chúng ta gặp mặt chính là kẻ thù.

Kỳ thật trước Khuất Bồi Lạc đại hôn, ít nhất cái mác của hắn rất tốt.

Thứ nhất thân phận hắn tôn quý, sẽ không thiếu người giúp hắn tạo thế thổi phồng.

Thứ hai, thân là đích trưởng tử Khuất Thiên Nam, hoàn toàn có thể dựa vào vị Trụ quốc này bồi dưỡng, kém mấy, cũng có thể chống đỡ một phương?

Sở nhân lãng mạn, đối với bần dân mà nói, không liên quan, nhưng quý tộc, thật sự lãng mạn.

Nếu không phải chuyện cướp công chúa này, chẳng sợ Yến Quốc Sở Quốc hai nước giao chiến.

Khuất Bồi Lạc hắn cũng nguyện ý ngồi cùng vị Bình Dã Bá Yến Quốc này uống rượu tâm sự một ngày.

Thậm chí, trước khi đại chiến, hai bên thưởng thức lẫn nhau, đây chẳng phải là một chuyện cực kỳ thú vị?

Nhưng quan hệ hai người vào một ngày kia, đã hoàn toàn bị xé rách.

Khuất Bồi Lạc duỗi tay, muốn dùng đao Trịnh bá gia để tự vẫn.

Trịnh bá gia lắc đầu, không để tên kia lấy được Man đao, mà duỗi tay về phía binh sĩ Yến nhân bên cạnh.

Quách Đông lập tức kích động lập tức đem đao đưa cho Trịnh bá gia, hô hấp trở nên dồn dập.

Trịnh bá gia cầm cây đao này múa may một chút, nói:

-Lúc trước cha ngươi, chính là dùng dao bầu Đại Yến ta tự vẫn bên bờ Vọng Giang.

Khuất Bồi Lạc tựa hồ đã thành thói quen, vị đích trưởng tử Khuất thị này, trên trình độ nhất định kỳ thật không quyết tuyệt như vậy.

Lần đầu tiên, A Minh giả trang Nhiếp Chính Vương, cho nên mới có thể giúp Trịnh bá gia mang theo công chúa dễ dàng trốn thoát.

Lúc này đây, hắn đối mặt với Dã Nhân Vương.

Dã Nhân Vương là người phương nào?

Đây chính là nhân vật kiêu hùng đã từng cùng phụ thân hắn ngang hàng trấn thủ trên bờ Vọng Giang.

Khuất Bồi Lạc tiếp nhận đao, đặt ngang cổ.

Hắn nhìn về phía mặt nước, nói:

-Ta, thật ra làm cha ta hổ thẹn rồi.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!