Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1348: ĐỪNG VỘI ĐỘNG THỦ

Trịnh bá gia bình tĩnh nói:

-Yên tâm, không bao lâu nữa, toàn tộc Khuất thị trên dưới, vô luận lão già phụ nữ và trẻ em, đều chó gà không tha.

“. . .” Khuất Bồi Lạc.

Gió trên bờ biển trở nên hơi áp lực.

Khuất Bồi Lạc cười, nghiêng đầu nhìn Trịnh bá gia, nói:

-Hiện tại ngài cảm thấy dùng lời này uy hiếp ta, còn hữu dụng sao?

Ta là người đã muốn tự sắt, còn để ý cái khác?

-Ta người này, thích chính là lầm bầm lầu bầu, xin lỗi, quấy rầy ngươi, không có việc gì, ngươi làm chuyện của ngươi, ta nói chuyện của ta.

Trịnh bá gia vỗ vỗ đầu, như sực nhớ cái gì đó, nói tiếp:

-Phạm gia không phải đã phản sao, Phạm Chính Văn sớm là người của ta, theo tính cách của Phạm gia, ngày sau khi Thiết kỵ Đại Yến ta đánh đến nơi đó, ngươi cho rằng người họ Khuất ngươi có thể chạy được bao nhiêu? Còn Bổn Bá, kỳ thật lòng dạ rất rộng lớn. Ai làm ta không thoải mái, ta sẽ để cả nhà hắn cùng nhau không bệnh không đau!

Khuất Bồi Lạc nói:

-Đại chiến chưa xong, Bá gia ngài cho rằng, đánh thắng ta một hồi, Đại Sở, sẽ vong sao?

-Ta từ nơi nào đến?

-Yến Quốc?

-Không, là đường thủy, ngươi hẳn thu được tin tức, kho lương Kinh đã bị ta thiêu.

-Đại Sở vẫn có thể kiên trì. . .

Trịnh bá gia lặp lại:

-Ta từ nơi nào đến?

-Cái gì?

-Ta từ Dương thành đến, ta ở dưới Dương thành đã rất nhiều ngày rồi, lại chưa từng thả một cây tên lên tường thành.

-Bá gia, ngài rốt cuộc muốn nói cái gì?

-Ta ở dưới Dương thanh, mỗi ngày được ăn điểm tâm ngự tứ, nhìn quân đội Độc Cô gia, nhìn quân đội các nhà khác, vòng qua Dương thành lập tức hướng về phía bắc.

Trịnh bá gia nhìn biểu cảm của Khuất Bồi Lạc, nói tiếp:

-Ta sẽ không lừa ngươi, ta chưa thấy anh vợ ta, cũng chính là Nhiếp Chính Vương Đại Sở ngươi, nhưng. . .

Trịnh bá gia cúi đầu, nhìn Khuất Bồi Lạc cầm đao ngang trên cổ Khuất Bồi Lạc, tiếp tục nói:

-Ta có loại cảm giác, Vương thượng các ngươi đang cố ý mượn đao giết người.

-Ha hả, ha ha ha ha ha. . .

Khuất Bồi Lạc nở nụ cười, nói:

-Ta còn tưởng rằng Bá gia ngài muốn nói gì.

Nhiếp Chính Vương, ngày xưa Tứ hoàng tử, hắn hùng tài đại lược, các quý tộc, kỳ thật đều tâm phục khẩu phục.

Cho nên, Khuất Bồi Lạc không cho rằng Nhiếp Chính Vương sẽ có ánh mắt thiển cận như vậy.

-Ta chỉ có cảm giác như vậy, thật sự, có lẽ ngươi cảm thấy ta đang lừa ngươi, đang châm ngòi ly gián, nếu ngươi cảm thấy ta sẽ dùng thủ đoạn cấp thấp như vậy ly gián.

Ân!

Coi vậy đi.

Kỳ thật, ta cũng không biết Vương thượng các ngươi, hắn tự tin, rốt cuộc đến từ chỗ nào.

Không bao lâu, rất có thể đã bắt đầu từ hiện tại rồi.

Tĩnh Nam Vương Đại Yến ta suất lĩnh mấy chục vạn Thiết kỵ, làm lơ Trấn Nam quan, trực tiếp nhốt đánh vào bản thổ Sở Quốc, nhập Thượng Cốc quận, tiến vào tim gan Sở Quốc.

Niên Nghiêu, hắn có thể lấy cái gì ra cản?

-Hắn mất đi lương thực, chỉ có thể lãnh quân đội ở trong thành một mình, hắn muốn tiến về phía bắc, tùy hắn đi, dù sao Đông Tấn trừ bỏ Tuyết Hải Quan, tất cả đã sớm bị chiến loạn đập nât, hắn có thể cướp được một gánh gạo tại Đông Tấn, ta đây tính hắn lợi hại!

Một khi Tĩnh Nam Vương xuất động đại quân, làm lơ Sở quân trong ngoài Tuyết Hải Quan, như vậy, Niên Nghiêu sẽ rơi vào cục diện vô cùng xấu hổ.

Hoặc là, tiếp tục làm rùa đen rút đầu.

Hoặc là, chỉ có thể mạnh mẽ đi ra quyết chiến.

Không có con đường thứ ba.

Mà quyền chủ động lại nằm trong tay Yến nhân.

Trận Điền Vô Kính thuận lợi đánh, ngẫm lại, có bao nhiêu khủng bố.

-Bá gia ngươi cũng biết, nếu ngày hôm nay ta không tự sát, ngày sau sách sử sẽ ghi lại thế nào?

-Sách sử sẽ không vì tiểu nhân vật đê lại quá nhiều bút mực.

-Ha ha ha. . .

-Ngày nào đó Đại Yến ta có thể nhất thống Chư Hạ, ngươi là kẻ thức thời trang tuấn kiệt, tínhngươi liều chết chống cự, khả năng trăm ngàn năm sau, trên sách sử sẽ để lại đánh giá: Phá hỏng việc hòa hợp dân tộc.

Trịnh bá gia liếc mắt nhìn trời, nói tiếp:

-Trời không còn sớm, các huynh đệ còn đang đói bụng. Ngươi nhanh nhẹn lên một chút, cắt cổ hay cong đầu gối?

Khuất Bồi Lạc không buông đao trên cổ xuống, mà nói:

-Kỳ thật, ta không muốn chết.

-Ta biết.

-Nhưng ngài, tựa hồ vẫn luôn ép ta đi tìm chết?

-Một người không muốn chết tính đứng trên vách núi, kêu bốn phía không dược tới đây, nếu tới đây ta sẽ nhảy xuống, hắn cũng không nhảy xuống đi.

-Vất vả ngài rồi, lãng phí nhiều nước bọt với ta.

Trịnh bá gia xua xua tay, nói:

-Không có việc gì, làm người thắng, ở đây một lát, nói vài câu với bại tướng trong tay, trong lòng thật sự thích ý.

-Ta đây thật đúng là may mắn, có thể làm Bá gia ngài thoải mái?

-Nơi này là Sở địa, không phải Tấn địa.

Khuất Bồi Lạc vứt đao xuống, nói:

-Ta đói bụng.

Trịnh bá gia khom lưng, nhặt thanh đao kia lên, ném về phía Quách Đông.

Quách Đông tiếp được đao, kích động vuốt ve đao, một lần rồi lại một lần.

Trịnh bá gia chỉ chỉ Tứ Nương đứng nơi xa, nói:

-Không nghe được sao, đi tìm chút thức ăn tới, Khuất công tử đói bụng!

. . .

Cơm canh không tinh mỹ lắm, nhưng cũng xem như tạm được.

Ngoài thịt khô ra, còn có một chút canh cá.

Phối hợp chẳng ra cái gì cả, nhưng tay nghề Tứ Nương rất tốt, làm ra, cũng có tư chút vị.

Trịnh bá gia và Khuất Bồi Lạc ngồi tương đối, cùng nhau ăn cơm.

Khi Trịnh bá gia ăn cơm, rất tùy ý, động tác nhấm nuốt cũng rất lớn.

Một bởi hắn vốn thích thoải mái, thứ ha, từ khi hắn gặp qua Trấn Bắc Hầu ở Ngự Hoa viên nướng chân dê và Tĩnh Nam Hầu thường xuyên ngồi trên ngạch cửa, Trịnh bá gia cũng “Nhập gia tùy tục”.

Khuất Bồi Lạc ăn thật sự ưu nhã.

Trước kia Trịnh bá gia cũng nhìn qua người ta đàm đạo uống trà, nói chung cảm thấy có chút ra vẻ, hiện tại nhìn người ta là quý tộc chân chính ăn cơm, hắc, thật sự có một loại mỹ cảm.

Quý tộc chân chính, không phải dựa vào đồ ăn xa xỉ đắt giá nâng tầm thân phận, mà có thể đem cơm canh đạm bạc trở nên trân quý xuất thần.

-Sở nhân nhiều quy củ, ăn một bữa cơm thôi, cũng nhiều vấn đề như vậy.

Khuất Bồi Lạc nhẹ nhàng buông chiếc đũa, nói:

-Công chúa không phải cũng như vậy sao?

-Nàng biết ta không thích những thứ này, cho nên sẽ không làm vậy trước mặt ta.

Khuất Bồi Lạc gật gật đầu.

Thói quen.

Bên ngoài truyền đến thông báo.

Nhánh quân Lâm Vinh phái một người đến, nhánh quân Trương Hoàng cũng phái một người đến, tả lộ quân Đại Hà trấn cũng phái một người đến.

Dựa theo quy củ bình thường, sau một hồi đại chiến, nếu có quý tộc bị bắt giữ, như vậy, trước tiên cần để người nhà quý tộc đến “Nghiệm hóa”.

Xác nhận có may mắn sống sót hay không, xác nhận có nguyên vẹn hay không?

Kế tiếp mới theo quy trình cũ, dùng vàng bạc chuộc về hay lựa chọn nhượng bộ gì đó, đổi lấy quý tộc nhà mình trở về.

Vốn dĩ, đại chiến Yến Sở này, hai bên đã sớm giết đỏ cả mắt rồi, nơi nào nhiều quy củ như vậy? Ai lại nguyện ý giảng quy củ với ngươi?

Nhưng Trịnh bá gia cho kỵ binh gác đến chào hỏi bọn họ.

Hắc!

Đừng vội động thủ, thiếu chủ nhà các ngươi bị ta bắt sống, tới nhìn đi.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!