Quy củ thứ này, nói trắng ra là.
Sau khi ngươi có thực lực áp đảo quy củ.
Khi nó đối với ngươi có lợi, nó chính là quy củ.
Khi nó bất lợi đối với ngươi, nó chính là cái rắm.
Người ba nhánh binh mã kia phái tới hẳn là tâm phúc chân chính, thậm chí dựa theo truyền thống thích nuôi tử sĩ của Sở nhân, đây hẳn là tử sĩ.
Đương nhiên thân vệ bên người Trịnh bá gia, kỳ thật không khác gì tử sĩ lắm.
Loại người này, không sợ chết, cũng rất khó trong khoảng thời gian ngắn bị thu mua, ngày thường trên cơ bản đều bên người chủ tướng, gặp qua đại nhân vật, cho nên để bọn họ đến kiểm tra, tự nhiên ổn thỏa nhất.
Trịnh bá gia bên này cùng Khuất Bồi Lạc còn đang ăn cơm.
Bên kia, ba người vào được, sau khi tiến vào, đều quỳ sát ở trên mặt đất, sau đó ngẩng đầu, nhìn Khuất Bồi Lạc.
Sau đó, ba người đều phân biệt nói chuyện với Khuất Bồi Lạc, thoạt nhìn như thăm hỏi, nhưng bên trong có lời nói sắc bén.
Khuất Bồi Lạc đều trả lời rất bình tĩnh.
Sau đó, gỡ xuống ấn tín trên người, viết ba phong thư đơn giản, sau đó đưa cho Trịnh bá gia xem qua, rồi lại đưa cho ba người kia.
Ba người này lập tức rời đi, trở về hội báo chủ tướng.
Khuất Bồi Lạc một bên uống canh cá một bên nói:
-Bá gia bước tiếp theo tính toán như thế nào?
-Ba nhánh nhân mã kia của ngươi có thể thu phục không?
Trịnh bá gia cũng không khách khí, nguyên nhân giữ Khuất Bồi Lạc lại, không phải bởi ba nhánh binh mã kia sao?
Khuất Bồi Lạc cười cười, nói:
-Tình huống tả lộ quân Đại Hà trấn thế nào, khả năng Bá gia ngài so với ta càng rõ ràng. Trương Hoàng là dòng chính của ta, hắn sẽ nghe ta hiệu lệnh, đễn nỗi Lâm Vinh, hắn khó nói, nhưng hắn hẳn sẽ không làm địch với ta.
Tính toán như vậy, tả lộ quân cộng thêm quân tiên phong Trương Hoàng, cộng lại, tính toán có thể thu được một vạn ngụy Sở quân.
-Nghĩ kỹ rồi?
Trịnh bá gia hỏi.
Khuất Bồi Lạc gật gật đầu, nói:
-Nếu sợ chết, nghĩ nhiều làm gì?
-Mấy năm trước khi ta nam hạ Càn Quốc, có một tên gọi là đệ nhị kiếm Càn Quốc, gọi là Viên Chấn Hưng, một người cầm kiếm trên bở Biện hà cản Thiết kỵ ta, bị ta ra lệnh bắn chết.
Đồ đệ kia của hắn được ta thu nhận.
Ta đối với nàng mà nói, chỉ có thể nói là rất tốt, cố gắng tu hành, sau này mới có cơ hội và bản lĩnh, giết ta!
Khuất Bồi Lạc có chút kinh ngạc, nói:
-Bá gia muốn làm thế với ta?
-Cái này có thể xem như một biện pháp, chết còn không sợ, còn sợ sống sao? Sống sót, thật tốt!
Khuất Bồi Lạc mỉm cười gật đầu.
Sau khi ăn một đốn cơm, Tứ Nương lại dùng một ít trái cây và điểm tâm.
Trịnh bá gia và Khuất Bồi Lạc ngồi cùng nhau, tùy ý ăn.
Tứ Nương nói:
-Chủ thượng, nô tỳ mệt mỏi.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Vậy đi xuống nghỉ ngơi đi.
Đợi sau khi Tứ Nương đi ra khỏi lều trại, Khuất Bồi Lạc mở miệng nói:
-Quân trướng của Bá gia, tự nhien có thể mang theo nữ nhân.
-Ta đánh thắng ngươi, tính là mang mười nữ nhân cũng không dính dáng gì đến việc phong lưu kia.
Khuất Bồi Lạc thở dài, nói:
-Bá gia, thật không muốn ta sống.
-Ha hả, không vội, chậm rãi sẽ thành thói quen.
Không bao lâu, bên ngoài truyền đến tiếng thông báo.
Quân đội Lâm Vinh áp về phía trước.
Quân đội Trương Hoàng áp về phía trước.
Tả lộ quân đóng ở Đại Hà trấn cũng áp về phía trước.
Đây không phải muốn khai chiến.
Mà chủ tướng bọn họ muốn đích thân nghe Khuất Bồi Lạc chỉ thị.
Bởi, bọn họ không có khả năng một mình đi vào lều lớn Yến quân nói chuyện.
-Bổn Bá đi bên ngoài nhìn xem, ngươi lại ngồi một lát.
-Bá gia xin cứ tự nhiên.
Trịnh bá gia rời khỏi quân trướng.
Trong quân trướng, ánh mắt Khuất Bồi Lạc trầm đi xuống, hắn duỗi tay nhặt một quả nho trên bàn, đưa vào trong miệng, chậm rãi nhai nuốt.
Ngay sau đó, hắn vỗ vỗ tay, sửa sang lại một chút giáp trụ chưa từng bỏ đi.
Hắn rõ ràng, rất nhanh, vị Bá gia Yến nhân này sẽ đem bản thân hắn đến trước quân trận hai quân, để hắn kêu gọi Lâm Vinh, Trương Hoàng đầu hàng.
Nhưng. . .
Khuất Bồi Lạc hít sâu một hơi.
Quân đội Lâm Vinh, Trương Hoàng lập tức lui về phía sau đến vùn kinh đô và phụ cận, bảo vệ Vương thượng.
Còn tả lộ quân, đi theo bọn họ thôi, nhưng mặc kệ thế nào, trong tả lộ quân có ít nhất một nửa sẽ không nguyện ý đi theo địch.
Trương Hoàng sẽ nghe hắn nói, bản thân Lâm Vinh có điểm mấu chốt.
Nhưng chỉ cần hắn hô lên để bọn họ rút quân đi tìm bảo vệ Vương thượng, hai nhánh binh mã này tuyệt đối sẽ không rơi vào tay Trịnh Phàm.
Khuất Bồi Lạc nhắm mắt lại.
Hắn đã nghĩ rất rõ ràng rồi.
Đây là việc cuối cùng hắn thân là đích trưởng tử Khuất thị có thể làm.
Thần phục dưới chân ngươi?
Nằm mơ!
Khuất Bồi Lạc đi ra quân trướng, đứng ngoài cửa là A Minh và Tiết Tam.
Thiếu chủ Khuất thị tiếp tục đi ra ngoài.
Đầu bỗng nhiên cảm thấy đau, cả người ngất ngã xuống đất.
Tiết Tam vội tiếp đón A Minh nói:
-Nhanh lên, nhanh lên!
. . .
Sau khi tỉnh lại, Khuất Bồi Lạc lại phát hiện bản thân bị trói ngồi trên một con chiến mã, bên cạnh có một tên lực sĩ khổng lồ, cánh tay chạm vào đầu hắn.
Cúi đầu nhìn lại, phát hiện giáp trụ trên người đã đổi thành giáp trụ Yến quân bình thường.
Bốn phía là binh sĩ Yến quân, bọn họ ràng rất mệt mỏi, nhưng sĩ khí vẫn tràn đầy như cũ, có thể được dục vọng khiêu chiến của bọn họ.
Mà đối diện, Khuất Bồi Lạc liếc mắt đảo qua, có thể thấy cờ xí quân Lâm Vinh và Trương Hoàng, chỗ xa hơn hẳn là cờ xí nhánh quân còn lại.
Tên phó tưởng làm phản gọi là Hàn Húc.
Đại quân hai bên một lần nữa liệt trận, chủ tướng từng người bắt đầu tiến lên, sau khi đến khoảng cách nhất định, dừng lại.
Mà lúc này, trong quân trận Yến quân, xuất hiện “Khuất Bồi Lạc” đánh ngựa đi ra.
Hắn hô lớn:
-Khuất thị từ hôm nay trở đi đổi màu cờ, quy hàng Đại Yến!!!
Khuất Bồi Lạc thấy thế, mở to hai mắt nhìn.
Tên kia mặc giáp trụ của hắn, pháng phất như gương chiếu, từ bộ dáng đến âm thanh lại đến khí chất, để Khuất Bồi Lạc thật sự trong lòng có chút hoảng hốt.
Mà lúc này, phía trước, Trịnh bá gia và Kiếm Thánh đều cưỡi ngựa chậm rãi đến.
Trịnh Phàm nhìn Khuất Bồi Lạc.
Hắn duỗi tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên trán, nói:
-Lần này trí nhớ Bổn Bá vẫn rất tốt.
Một lần vị Trụ quốc họ Thạch kia, khi đó bản thân Trịnh bá gia vừa ăn thuốc, quả có chút hấp tấp, bị người ta chơi một vố.
Lúc này đây có Tứ Nương chuyên gia dịch dung này, sao có thể cho Khuất Bồi Lạc cơ hội?
Khuất Bồi Lạc mở miệng nói:
- Bá gia, thủ đoạn lợi hại!
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Mặc kệ có phải ngươi đã làm hay không, ngươi kỳ thật đã hàng Yến rồi.
Khuất Bồi Lạc nhắm mắt lại.
Trịnh bá gia giục ngựa tiến lên, cùng Khuất Bồi Lạc kéo gần lại khoảng cách, duỗi tay, vỗ vỗ trên mặt hắn.
Khuất Bồi Lạc mở mắt ra, nhìn Trịnh bá gia, trong ánh mắt, mang theo phẫn nộ, hành động này đã vượt qua vũ nhục bằng lời nói.
-Hiện tại, ngươi có muốn chết nữa không, nếu muốn chết, cứ nói một câu, ta lập tức có thể đưa ngươi lên đường gặp phụ thân ngươi.
Khuất Bồi Lạc trầm mặc.
Cuối cùng hắn cười rất tự nhiên, nói:
- Muốn chết hay không muốn chết, có. . .
-Tốt!
Khi tên này nói ra lời “Muốn chết”. . .
Phiền Lực ở bên cạnh đã giơ rìu lên, trực tiếp bổ xuống đầu Khuất Bồi Lạc.
Ong!
Leng keng!
Long Uyên ra khỏi vỏ, cản lại rìu.
Âm thanh kim loại vang lên, để cánh tay trái Phiền Lực tê dại, rìu rơi xuống.
Mà chỗ kiếm và rìu va chạm, lại ngay trước trán Khuất Bồi Lạc, trong lúc nhất thời, hắn bị chấn đến đầu óc “Ong ong” rung động, lỗ tai, cũng chảy ra máu tươi.
-A Lực, lần này nhớ nghe hết lời.
Phiền Lực một bên xoa xoa tay một bên gật đầu nói:
-Được rồi, chủ thượng.
Khuất Bồi Lạc lắc đầu.
Trong lúc nhất thời, hắn vừa cười lại vừa khóc, sau đó, hắn còn gào rống.
Nhưng khi hắn hô âm tiết thứ nhất lên, đã bị Phiền Lực dùng tay đánh trúng cổ, cả người lần thứ hai ngất đi.
-Ân, lần này không tồi.
Trịnh bá gia khen ngợi Phiền Lực một chút.
Một bên, Kiếm Thánh mở miệng hỏi:
-Kế tiếp còn muốn đi nơi nào, có đi đại trạch không?
Trịnh bá gia duỗi tay, chỉ về phía bắc, nói:
-Chơi bùn khi nào chơi cũng được, muốn bắt yêu thú đại trạch, về sau còn rất nhiều cơ hội. Tính toán thời gian đại quân Vương gia hẳn đã xuất phát. Cho nên ta đây không chạy cũng không lùi, quay đầu đi về phía bắc, chặn đường lui của Sở nhân. . . Mở đường cho Vương gia.
Phiền Lực nghe vậy, kích động hô:
-Thọc hẳn đít hắn, ô lạp!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long