Quan trọng nhất chính là, Yến nhân tuy rằng không xuất động cướp bóc, mà vững vàng ngồi trong quân trại, nhưng mỗi ngày binh sĩ Sở nhân cướp bóc đều mang đến hơn phân nửa cho quân trại Yến quân bên này.
Trịnh bá gia không để ý nhiều đến thứ đồ vàng bạc châu báu này, trực tiếp phân phát cho binh sĩ.
Bản than không cần ra tay, chỗ tốt vẫn như cũ rơi vào tay ta, Yến quân cũng mừng được nhà hạ.
Đương nhiên, ngươi muốn nói tiếc nuối, vậy khẳng định là có.
Nhưng trong lòng binh sĩ Yến quân có chút rụt rè, nói chung không thể ra mặt giúp đám nhãi con Sở nhân kia được.
Cái này thật mất mặt, ném mất thể diện của Bá gia.
Ngoài quân trại, có thể thấy có một đám binh sĩ Sở nhân cột vài dân nữ địa phương qua, phía sau còn lôi hai con trâu và một con heo.
Nữ nhân đã khóc kêu đến mệt mỏi, lại phảng phất như nhận mệnh.
Hắn nghĩ tới lúc trước khi Thanh Loan quân tiến vào Ngọc Bàn thành, cả nhà hắn đều bị bắt, mẫu thân hắn bị bọn họ tách ra, đến cuối cùng hắn vẫn không thể tìm được mẫu thân nơi nào. . .
Xác thật nói, thi thể mẫu thân nơi nào?
Trước mắt Sở nhân làm ra chuyện giống trước đây xảy ra trước mặt hắn, chẳng qua đối tượng đã thay đổi, biến thành bá tánh Sở nhân.
Bất đồng với cảm xúc của Hứa An, Quách Đông dựa nghiêng trên hàng rào, không ngừng dùng tay vuốt ve chuôi đao, vẻ mặt mê say.
Từ ngày ấy Trịnh bá gia mượn đao của hắn, chỉ cần hắn nhàn rỗi, biểu tình sẽ như thế này.
Có điều sau khi phát hiện Hứa An đang nhìn hắn, Quách Đông vẫn ngẩng đầu, ho khan hai tiếng, có chút ngượng ngùng tìm đề tài nói:
-Đám Sở nhân này thật là, đối với người một nhà, còn có thể tàn nhẫn như vậy.
Hứa An gật gật đầu, nói:
-Sở nhân không cảm thấy bản thân là Sở nhân, chính như Tấn nhân chúng ta, kỳ thật cũng không cảm thấy bản thân là Tấn nhân nữa.
-Vì sao?
-Ha ha.
Hứa An cười cười, nói:
-Sở nhân cảm thấy quý tộc nhà ai mới là người nhà đó, còn Tấn nhân chúng ta, trước kia tam gia, ai nhà nào chính là người nhà đs.
-Yến nhân chúng ta lại không như vậy.
Quách Đông nói tiếp:
-Yến nhân chúng ta vẫn cảm thấy bản thân chính là Yến nhân.
Hứa An không tỏ ý kiến.
-Ngươi không tin?
Quách Đông hỏi.
-Ta tin.
Hứa An trả lời nói.
Yến nhân vẫn luôn là Yến nhân, cái này kỳ thật không chuẩn xác, bởi Yến quốc trước kia cũng có môn phiệt thế gia, nhưng xét đến cùng, Trấn Bắc Hầu phủ mới đứng sừng sững trăm năm, Đại Yến gạt bỏ uy hiếp đến từ hoang mạc kỳ thật không đến thời gian một giáp.
Trong xương cốt Yến nhân vẫn như cũ chảy xuôi dấu vết cùng Hoàng Đế nhà mình xuất chinh hoang mạc chém giết Man tộc.
Quan trọng nhất chính là. . .
Đây là “Tấn nhân” Hứa An nhìn thấy.
Bởi mấy năm nay Yến Quốc đối ngoại dồn dập chiến thắng, đem phần kiêu ngạo trong xương cốt này kích phát ra ngoài, thân phận Yến nhân này lập tức trở nên tôn quý.
Để một người đi nhận một thân phận đê tiện, rất khó.
Nhưng nếu đi nhận một thân phận cái “Cao quý”, tất nhiên xua như xua vịt.
Hứa An thích xem, thích tự hỏi, cũng thích quan sát, dùng cách nói của Quách Đông, một khi không đánh giặc, Hứa An thích phát ngốc.
Nghe tướng quân nói, nếu tiếp tục đi về phía bắc sẽ gặp đại quân của Sở Quốc.
Hứa An nói.
Nhóm binh sĩ bình thường kỳ thật đối với vị trí bản thân không có khái niệm rõ ràng lắm, nhưng Hứa An có, hẳn thường nói chuyện với các binh sĩ và tướng lãnh, đồng thời bản thân sẽ nhân cơ hội đi hỏi Sở nhân.
Hỏi một chút nơi này cách Tĩnh Nam quân, cách Thượng Cốc quận, còn xa lắm không.
Tuy rằng mấy tin tức này không được đầy đủ, cũng không chuẩn xác, càng không hệ thống, nhưng ít ra có thể làm Hứa An, đại khái nhận thức được chút gì đó.
Hiện tại Sở nhân có hai đạo phòng tuyến, một đạo là Trấn Nam quan.
Một cái khác chính là bờ bên Sở đô kia, dọc theo một đường Vị hà, được Trụ quốc Độc Cô Niệm trấn thủ.
Mà nhà mình kỳ thật vừa vào đã đến vùng đất trống của Sở nhân.
Đương nhiên trên mặt ý nghĩa cũng không tính thật sự trống rỗng, bởi Thanh Loan quân tới bao vây đánh bọn họ, nhưng lại bị bọn họ đánh bại.
-Hắc, chờ xong trận này, ta tính toán mang theo mẹ, anh ta còn Thủy cô nương kia, cùng nhau tới đây.
Quách Đông mở miệng nói.
Hứa An có chút ngoài ý muốn nói:
-Không phải ngươi nói muốn tháo giáp về làm ruộng sao?
-Ban thưởng.
Quách Đông nói.
-Ban thưởng vô cùng phong phú, hiện tại rất phong phú, chờ đánh xong trận này, hắc hắc, trước kia nghĩ phải vè, thật sự không dứt bỏ được người trong nhà, hơn nữa mẹ ta không thích hợp đi đường dài.
Quách Đông dừng một chút, nói tiếp:
-Nhưng chỉ cần bạc đủ, ngồi xe ngựa, trên đường ăn sung uống sướng, vậy có vấn đề gì nữa? Bạc đủ, không có gì là vấn đề, lễ hỏi đầy đủ, gia đình Thủy cô nương sẽ nguyện ý cho nàng theo ta.
- Lần sau ta lại tặng ngươi hai thủ cấp, ngươi thăng qua, người nhà Thủy cô nương kia cũng có thể đi theo tới, cha vợ ngươi không dám tự cao tự đại trước mặt ngươi nữa.
Hứa An cười nói.
Quách Đông lắc lắc đầu nói:
-Đừng đừng đừng, làm huynh đệ, đừng nói lời thừa này. Nếu thiếu bạc, ta mượn ngươi, dù sao Hứa An ngươi một người ăn không xuể, ta đây sẽ không khách khí gì. Nhưng chuyện tiền đồ này, đó là của ngươi, ta không thể trì hoãn được.
Quách Đông dừng một chút, bổ sung:
-Đầu óc ngươi tốt hơn ta, học cái gì cũng nhanh hơn ta, sau này ngươi tất nhiên có tiền đồ lớn. Lời này cha ta đã nói với ta, nói ngươi thông minh hơn ta nhiều.
Hứa An lắc đầu, nói:
-Ta là Tấn nhân.
-Kim tướng quân không phải mọi rợ sao!
Quách Đông hô.
-Làm càn, lớn mật!
Lúc này, hai kỵ binh bên ngoài hàng rào trực tiếp quát lớn nói.
Quách Đông thấy thế, cả người ngây ngẩn, bởi hắn thấy sau lưng hai người kia, còn có một vị tướng quân cưỡi ngựa.
Vị tướng quân kia mặc hắc giáp, lộ ra khuôn mặt đặc trưng của Man nhân.
Hàng rào bị mở ra, hai kỵ sĩ trước tiên tới đây, tựa hồ muốn xử lý đối phương, lại bị Kim Thuật Khả trực tiếp mắng:
-Tránh ra.
Hai gã kỵ sĩ lập tức tránh ra.
Kim Thuật Khả cưỡi ngựa chậm rãi lại đây.
Quách Đông cùng Hứa An lập tức hành lễ:
-Tham kiến Kim tướng quân.
-Tham kiến Kim tướng quân.
Kim Thuật Khả buồn cười múa may hai roi, mắng hai tên thân vệ kia:
-Mọi rợ thì sao, ta đây chính là mọi rợ, bị gọi là mọi rợ không phải chuyện mất mặt, Bá gia chưa bao giờ chú trọng cái này, cần hai người các ngươi giúp ta diễu võ giương oai? Thế nào, các ngươi muốn tất cả mọi người đều biết, ta còn lớn hơn cả Bá gia?
Sau khi Kim Thuật Khả răn dạy hai tên thân vệ, cúi đầu, nhìn Quách Đông, nói:
-Đang nói cái gì vậy?
Quách Đông vội ngẩng đầu, nói:
-Bẩm tướng quân. . . Ta. . .
Quách Đông vẫn có chút khẩn trương, thứ nhất hắn tự tay đào hố, thứ hai, tuy thân phận Yến nhân ở ưu thế trong quân, nhưng vẫn phải xem so với ai.
Ai không biết vị tướng lãnh xuất thân từ Man tộc này chính là tâm phúc của Bá gia?
Trong quan quân Tuyết Hải Quan, người Bá gia tín nhiệm nhất là Lương tướng quân.
Bản lĩnh của Lương tướng quân để trên dưới đều tâm phục khẩu phục.
Người tín nhiệm thứ hai chính là vị Kim tướng quân này, lý lịch chiến công, chưa bao giờ làm Bá gia thất vọng, một trận chiến Đông Sơn bảo kia, chính hắn cuối cùng giết ra, nghịch chuyển cục diện, cũng coi như cứu Bá gia.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long