Hứa An nói:
-Bẩm tướng quân, vị huynh đệ này nói đầu óc ta lanh lẹ, về sau sẽ có tiền đồ lớn, nhưng ta nói với hắn, ta là Tấn nhân, không phải Yến nhân. Cho nên vị huynh đệ này vì ủng hộ ta nên nói, Kim tướng quân này cũng xuất thân từ Man tộc, không phải Yến nhân, vẫn như cũ có thể lên làm vị trí tướng quân, trở thành phụ tác đắc lực. Hắn nói dưới Bá gia trị hạ, giáo dục không phân nòi giống, chỉ cần chịu cống hiến, chỉ cần trung với Bá gia, nhất định có thể trở nên nổi bật!
Kim Thuật Khả đánh giá Hứa An, không nói chuyện.
Hứa An chậm rãi cúi đầu.
Thật lâu sau, Kim Thuật Khả buồn cười.
Hắn nghĩ đến thời điểm trước đây hắn thủ thành.
Lúc ấy hắn không nói được tiếng Hạ sõi, còn thường xuyên nói sai từ, thường bị chê cười.
Nhưng, hắn vẫn nói.
Hắn bằng vào quân công đạt được Bá gia thưởng thức, đi từng bước một thăng chức.
Nhưng nếu trước đây không có một câu đề cử của Kiếm Thánh đại nhân kia, hắn căn bản không có cơ hội lập công.
-Tên là gì?
-Bẩm tướng quân, tiểu nhân gọi là Hứa An.
-Biết chữ không?
Kim Thuật Khả nói.
Hứa An gật đầu nói:
-Biết chữ, khi còn nhỏ đã đi học lớp tư thục mấy năm.
-Biết cưỡi ngựa không?
-Biết!
-Được rồi, nói với Thập trưởng các ngươi một tiếng, chuyển lời ta nói, ngày mai đi lều trại ta làm thân vệ.
-Đa tạ tướng quân dìu dắt!
Hứa An trịnh trọng quỳ sát xuống dưới, dập đầu lạy ba cái, đây là lễ nghi trịnh trọng.
Lúc này, ánh mắt bốn phía chậm rãi tụ tập về đây rất nhiều.
Kim Thuật Khả ngẩng đầu, nhìn quét bốn phía, lớn tiếng nói:
-Dưới trướng Bá gia, không phân biệt người chỗ nào, chỉ cần ngươi chịu bán mạng, chỉ cần ngươi có bản lĩnh, Bá gia chẳng phân biệt xuất thân của ngươi, thưởng phạt phân minh!
Ta!
Kim Thuật Khả!
Chỉ là mọi rợ!
Có thể ngồi lên vị trí này chính là chứng minh tốt nhất!
Ta có thể đạt đến ngày hôm nay.
-Sau này các ngươi cũng có thể như vậy, có thể đi theo Bá gia đánh giặc, đây chính là phúc khí ba đời của binh lính chúng ta.!
Nói xong, Kim Thuật Khả giục ngựa rời đi, hắn còn có quân tình muốn hội báo.
Đợi sau khi Kim Thuật Khả và nhóm thân vệ của hắn rời đi, không ít người đến chúc mừng Hứa An.
Sau khi ứng phó, Hứa An thở phào một hơi, có loại cảm giác đang nằm mơ.
Hắn quay đầu lại, nhìn về phía Quách Đông vẫn như cũ dựa vào hàng rào, hắn còn đang vuốt ve thanh đao kia, đang say mê.
Hứa An mở miệng nói:
-Ngươi vừa nghe Kim tướng quân nói gì không?
Quách Đông từ say mê trung tỉnh táo lại, sửng sốt một chút, sau đó nhìn Hứa An, ánh mắt nhu hòa cười cười, nói:
-Ừ, nghe rồi!
. . .
-Hôm nay thế nào lại để ngươi tới đưa cơm?
Tiết Tam ngồi ngoài lều trại, đong đưa ba chân hỏi.
Cẩu Mạc Ly bưng một phần cơm canh, cười nói:
-Cái này không vấn đề gì, ta tới tìm hắn tâm sự, khuyên bảo hắn một chút, Tam gia vất vả rồi.
Khuất Bồi Lạc do Tiết Tam phụ trách tạm giam.
Giao cho những người khác, không an tâm.
A Minh người này, quá lười nhác.
Kiếm Thánh đến trông người, quá lãng phí.
Tứ Nương đi trông người, không bỏ được.
Phàn Lực nhìn hắn, sợ chém chết hắn.
Tính đi tính lại, chỉ có mỗi Tiết Tam thích hợp làm việc này, hắn ở chỗ này nhìn Khuất Bồi Lạc, Khuất Bồi Lạc tính muốn chơi chiêu gì cũng vô dụng, tuyệt đối sẽ không xuất hiện tình huống trên phim truyền hình công chúa túc trí đa mưu đảo tẩu được.
Tiết Tam lắc đầu, nói:
-Không cần quá khách khí, chủ thượng không thích.
Mặt mũi đều phải dựa vào bản lĩnh bản thân đoạt tới.
Một trận chiến vừa rồi, từ bố cục đến phá cục, một loạt thao tác nước chảy mây trôi, cuối cùng khiến cho Yến quân lấy cái giá cực nhỏ giành chiến thắng.
Đây đều là công lao của Cẩu Mạc Ly.
Ngươi có năng lực thế nào mới đạt được bấy nhiêu tôn trọng như vậy.
Đây là đạo lý bất biến từ xưa đến nay.
Cẩu Mạc Ly gật gật đầu, duỗi tay, nhẹ nhàng lau lau miệng, nói:
-Cũng không phải vậy, đã sửa lại.
Tiết Tam nói:
-Đi xem bại tướng, tìm niềm vui?
Cẩu Mạc Ly nói:
-Đúng vậy, niềm vui nhân đôi.
-Được rồi, ngươi làm gì thì làm đi, hắn vẫn hữu dụng.
-Nhưng vẫn phải cẩn thận, tiểu tử này, cũng trẻ, nhưng cũng bởi trẻ, kỳ thật dễ dàng nuôi họa.
Tiết Tam không để bụng nói:
-Đến ngài chúng ta còn dám nuôi, huống chi là hắn?
-Sách, rất có đạo lý.
-Vào đi thôi.
-Tốt.
Cẩu Mạc Ly bưng cơm canh đi vào lều trại.
Trong lều trại, Khuất Bồi Lạc bị trói xích chân, ngồi dưới đất.
Cẩu Mạc Ly buông cơm canh xuống.
Đồ ăn, khá tốt.
Bò kho thêm măng, rau xào đuôi phượng, canh thịt dê, món chính là hai bánh bao.
Nhóm binh sĩ Sở nhân cướp bóc khắp nơi, vấn đề quân nhu tự nhiên không phải vấn đề.
Sở Quốc đánh giặc, cuộc sống bá thánh nơi này cũng cực kỳ gian nan, nhưng gian nan đến đâu, nhóm binh mã Sở nhân kia cũng giúp ngươi gõ ra tồn lương, càng đừng nói đến đại môn hộ hay quý tộc.
Khuất Bồi Lạc không làm ra vẻ.
Nếu không chết, vậy nên ăn thì ăn, nên uống thì uống.
Thấy hắn ăn thật sự thống khoái,
Cẩu Mạc Ly ngồi ở bên cạnh, duỗi tay từ trong túi móc ra hai khối bạc hà đường, đưa vào trong miệng.
Trịnh bá gia hút thuốc, hắn không thích hút.
Hắn xem ra, cây thuốc lá giống như thuốc tán, hại sức khỏe.
Nhưng bạc hà đường này, hắn thật ra xin một ít từ chỗ người mù.
Khuất Bồi Lạc ăn một nửa, nghỉ ngơi xuống, nhìn về phía Cẩu Mạc Ly, hắn có thể cảm giác được, hôm nay người đưa cơm thật sự không tầm thường.
Bởi người này, rất xấu!
Cẩu Mạc Ly gật gật đầu, nói:
-Có thể ăn cơm chứng tỏ không có việc gì, trên đời này, khó đến đâu, đau đến đâu, chỉ cần nguyện ý ăn cơm, có thể tránh qua mọi giai đoạn khó.
-Ngươi là ai?
-Giống ngươi.
-Giống ta?
-Ân, giống cha ngươi đi.
“. . .” Khuất Bồi Lạc.
-Ta và cha ngươi từng liên thủ qua, sau đó đều bại bởi một người.
Ánh mắt Khuất Bồi Lạc ngưng một cái, ngay sau đó, có chút buồn cười nói:
-Hắn dám đặt ngươi bên người?
Rất hiển nhiên, thiếu chủ Khuất thị đã đoán ra thân phận của Cẩu Mạc Ly.
-Hô. . .
Cẩu Mạc Ly thở phào một hơi, nói:
-Có gì kỳ quái?
Khuất Bồi Lạc gật gật đầu, nói:
-Thật đúng là. . . Có chút bội phục hắn.
Đóng giữ Tuyết Hải Quan, lại đem Dã Nhân Vương đặt bên người.
Đây là khí phách thế nào, suy bụng ta ra bụng người, Khuất Bồi Lạc cho rằng bản thân hắn không làm được.
-Ha ha.
Cẩu Mạc Ly duỗi tay cầm lấy chiếc đũa, kẹp ra một khối thịt bò, đưa vào trong miệng, một bên nhai nuốt một bên nói:
-Hắn xác thật là một người đáng bội phục.
-Hắn để ngươi bên cạnh, làm nô lệ?
Khuất Bồi Lạc chỉ chỉ cơm canh trước mặt.
Nếu chỉ đặt Dã Nhân Vương trước mặt làm nô lệ, thật ra có thể lý giải, loại đem đại nhân vật ngày xưa hầu hạ bản thân, hẳn khiến người ta vô cùng thích ý.
Nếu lúc này Trịnh bá gia biết ý tưởng của Khuất Bồi Lạc, hẳn sẽ rất buồn cười.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long