Chu Phúc nhớ rõ ngày đó Mã Toàn Nhi bị bắt đi, hắn thấy Mã Toàn Nhi đứng phía sau một đám Cấm quân, hô:
-Chu Phúc, Chu Phúc, lão tử thay ngươi chết, thay ngươi chết!
Chính là thay hắn chết.
Bởi Chu Phúc rõ ràng, lúc trước tính hắn cạnh tranh Mã Toàn Nhi, làm thái giám quản sự, khi yêu cầu ngươi bắt đầu tích trữ vũ khí trong thôn trang, ngươi có thể phản đối sao? Ngươi dám phản đối sao?
Cả nhà Mã Toàn Nhi bị hỏi trảm.
Những ngày ấy, cùng với việc một đám hoàng tử khởi sự thất bại, người liên quan bị giết có thể nói là nhiều mênh mang.
Có điều thật ra Chu Phúc nghe nói, những hoàng tử đó chẳng ai chết cả, hiện tại bị giam cầm ở trong Vương phủ, chỉ có thể sinh hài tử, không ngừng sinh hài tử.
Điều này đối với Chu Phúc mà nói, không, đối với dân chúng bình thường mà nói, có thể nói đây là cuộc sống thần tiên!
Dân chúng không hiểu thế nào là hậm hực thất bại, cũng không rõ cái gì gọi là khát vọng không cách nào thực hiện.
Mỗi ngày bọn họ đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời, kiếm sống thật không dễ, thật sự khó có thể lý giải nhóm Vương tử Vương gia kia bị giam cầm trong Vương phủ tinh xảo, dùng sơn hào hải vị, có rất nhiều nữ nhân hầu hạ, rốt cuộc có bao nhiêu gian khổ!
Sau một lần Chu Phúc uống say, cho vợ hắn ngăn cản một cái tát, ngày thường, từ trong ngăn tủ lấy ra một ít giấy vàng, lại bắc cái chậu than, bắt đầu hoá vàng mã.
Đốt cho Mã Toàn Nhi, đốt cho những người liên quan đến Mã Toàn Nhi bị liên lụy chết.
Các hoàng tử khởi loạn không chết, các lão gia kể chuyện trong thành nói bởi Nhiếp Chính Vương nhân nghĩa, không sát hại thủ túc.
Nhưng Chu Phúc biết, có quá nhiều người giống Mã Toàn Nhi, đã thay bọn họ chết.
Chu Phúc vận mệnh chú định, tựa hồ hiểu được một ít đạo lý.
Cho nên sau khi quản sự mới đến đây, Chu Phúc không tranh đấu gì nhiều, chẳng sợ tiếng nói hắn lớn nhất, nhưng vẫn không đi tranh vị trí kia.
Hắn cảm thấy làm một tiểu quản sự cũng khá tốt.
Chu Phúc từng nói với nhi tử hắn, trên đời này chia làm ba loại người.
Một loại là tiên nhân trên bầu trời.
Một loại là nằm dưới bùn lầy.
Còn một loại là đi trên mặt đất.
-Nha!!!!
Vương Bang Tử đánh xe, trong cổ họng phát ra một tiếng kêu dài.
Nhóm con la cũn phát ra tiếng kêu, như hô ứng hắn.
Ánh mắt Vương Bang Tử đắc ý liếc qua bốn phía.
Phía sau, nhi tử Chu Phúc là Chu Đại Sơn nhỏ giọng nói:
-Cha nói, nghe nói người mặt bắc đến nói, nói Yến cẩu đã đánh đến đây.
Chu Phúc mắng:
-Đánh cái rắm, Niên đại tướng quân thủ Trấn Nam quan, Yến cẩu sao có thể đánh vào? Bọn họ có thể bay sao?
Bá tánh kinh đô và vùng phụ cận, quan cảm đối với Niên Nghiêu vẫn vô cùng tốt.
Loạn chư vị hoàng tử, bá tánh sợ nhất là chiến hỏa, tục ngữ có câu “Thần tiên đánh nhau, phàm nhân chết”.
Là Niên Nghiêu suất quân, từng bước từng bước xác từng tên hoàng tử kia trở về, tuy giết không ít người, nhưng ít nhất khu vực này không bị ảnh hưởng quá nhiều.
-Cha, đây không phải lo lắng sao?
-Lo lắng cái gì? Bệ Hạ đã hồi kinh, Yến cẩu, không đến được, không nhìn thấy nửa năm trước binh mã ngoài thôn trang chúng ta đi qua sao?
Bọn họ làm gì?
Bọn họ đi phía bắc đánh Yến cẩu, nhiều người như vậy, nhiều giáp như vậy, một người một ngụm nước bọt cũng đủ làm Yến cẩu chết đuối rồi.
Chu Đại Sơn gật đầu, nói:
-Cũng phải, cha nói phải.
Chu Phúc nhìn nhìn bốn phía, cố ý đè thấp âm thanh nói với nhi tử:
-Tính bọn họ thật sự đánh tới, không quan tâm Bệ Hạ hay nhóm lão gia chúng ta hay Yến cẩu thế nào, tất cả bọn họ đều muốn người.
Yến cẩu bọn hắn kiểu gì cũng phải ăn cơm, không thể uống mỗi nước có thể no.
Tháng trước, cha để mẹ ngươi mang một ít vải đen trở về.
Chờ lần này giao xong lương thực cho kinh thành, hai ta lại đi dạo trong quán trà, nghe nói xem tình hình hiện tại thế nào.
-Sau khi trở về, để mẹ ngươi may vá một chút thành bộ quần áo, Yến nhân không phải thích mặc đồ đen nhất sao?
Đôi mắt Chu Đại Sơn lập tức trừng lớn.
Hắn không ngờ lão tử nhà mình đã chuẩn bị tốt mọi thứ.
Chu Đại Sơn còn muốn hỏi lại cái gì, lại bị ông già nhà mình dùng ánh mắt ngăn lại.
Lời nói đến đây đã đủ rồi, nơi này nhiều người như vậy, nói to nhỏ quá cũng không tốt.
Chu Phúc dựa nghiêng trên xe, ánh mắt ngắm nhìn phương bắc, có chút mê ly.
Hắn không biết bản thân đang làm cái gì, hắn chỉ muốn sống, cuộc sống của người nơi này vẫn sướng hơn người bên ngoài một chút.
Bởi mặc kệ thế nào, tiền quan gia, dễ tham nhất.
Tham tiền của lão gia quý tộc, lão gia quý tộc sẽ lột da ngươi.
Nhưng tiền quan gia, trừ bỏ Bệ Hạ, cho dù ngày sau nhi tử Bệ Hạ, kỳ thật hắn cũng tham tiền.
Cho nên, Chu Phúc không muốn chết, hiện tại hắn có thể bảo đảm trong nhà có đồ ăn mặn, cuộc sống thật thích ý.
Tồn tại, tồn tại. . .
-Nha!!!
Vương Bang Tử lại đề lên.
Lúc này đây, đáp lại Vương Bang Tử không phải tiếng kêu của con la, mà là tiếng sấm như trận động đất!
Ong! Ong! Ong!!!!!!!!!
Mặt đất, thật sự đang rung động.
Vương Bang Tử miệng còn chưa khép kín, chỉ là có chút mờ mịt nhìn về phía phía sau.
Chu Phúc đã ngồi dậy, ánh mắt gắt gao nhìn về phía bắc.
Nơi đó, có một tầng mây đen, càng lúc càng rõ, cũng càng lúc càng thâm, trong khoảnh khắc, hình thành mây đen rõ rệt!
Chu Đại Sơn ngây ngốc nói:
-Kỵ binh lão gia nhà ai, thật phô trương!
Lúc trước người nói với cha hắn rằng Yến cẩu đến là hắn, nhưng kỳ thật, người không tin Yến nhân sẽ đến nhất, lại chính là hắn.
Ngược lại, Chu Phúc lúc trước lớn tiếng kêu lên Yến cẩu không có khả năng qua mặt Niên đại tướng quân, đã sớm chuẩn bị vải dệt Hắc Long cờ xí.
Lúc này, Chu Phúc tát một cái lên sọ não đứa con, mắng:
-Đồ ngốc!
Ngay sau đó, Chu Phúc hô lớn:
-Mọi người, dừng lại, đều dừng lại, quỳ xuống, quỳ xuống!!!
Chu Phúc nhảy xuống, quỳ sát xuống dưới, đôi tay đặt phía trước mặt đất, mông giơ lên thật cao.
Không thể không nói, Chu Phúc cả đời này sinh sống trong thôn trang này, trên phương diện bảo mệnh, hắn kỳ thật có một loại thiên phú vượt qua thường nhân.
Hắn quỳ xuống, con hắn hắn Chu Đại Sơn cũng lập tức quỳ xuống.
Những người khác, ngươi xem ta ta nhìn ngươi, rất mờ mịt.
Chu Phúc chôn đầu, hô lớn:
-Là Yến cẩu. . . Là Yến quân tới, Yến quân tới!!!!
Thân hình Chu Đại Sơn run rẩy, Yến. . . Yến cẩu thật sự tới?
Mọi người đều bắt đầu quỳ xuống, học bộ dáng Chu Phúc, giơ mông lên thật cao.
Đừng nói chạy trốn, nếu một mảnh nghìn nghịt mặt bắc đang nhanh chóng tới gần, đây thật sự là Yến quân, vậy ngươi chạy thế nào cũng vô dụng, định cưỡi la trốn khỏi chiến mã kỵ binh Yến nhân sao?
Thoạt nhìn rất chậm, kỳ thật rất nhanh, một đội kỵ binh Yến quân đã giục ngựa đến đay, bọn họ vây quanh đám người Chu Phúc này.
Mà ở một sườn khác, đại bộ đội Yến quân còn đang nhanh chóng di chuyển về phía nam.
Chu Phúc không dám ngẩng đầu, nhưng hắn có thể thông qua động tĩnh cảm giác đến một ít, hắn đại khái đoán được, mục tiêu nhóm Yến quân này. . .
Kỳ thật giống nơi bọn họ định đến!
Là. . . Sở đô!
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long