Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1361: THỜI THẾ SẮP ĐỔI

Một bóng ma khổng lồ xuất hiện trước mặt Chu Phúc.

Từng hơi thở nóng hừng hực hít vào thở ra, để Chu Phúc cảm thấy bỏng rát.

Chu Phúc phải ngẩng đầu, thấy một con hung thú thật lớn đứng trước mặt hắn.

-Cái này. . . Cái này. . .

Trên người hung thú, còn một thân ảnh giáp trụ mạ vàng.

Người kia hơi hơi cúi đầu.

Trong ánh mắt, phảng phất mang theo uy nghiêm vô thượng.

Cả người Chu Phúc bắt đầu rùng mình lên, giờ khắc này, hắn muốn khóc, hắn thật sự muốn khóc.

Không thể trách Chu Phúc không có can đảm, phải biết rằng ngay cả vị Bá gia kia “To gan lớn mật”, dưới ánh mắt này, nhiều lần cũng chỉ có thể cúi đầu.

-Trong kinh, binh mã cỡ nào?

Chu Phúc nuốt một ngụm nước miếng, mạnh mẽ để bản thân trấn định một chút, hiện tại hắn đã không cách nào tự hỏi tại sao đối phương lại hỏi một tên quản sự nhỏ như hắn.

Hắn chỉ biết theo bản năng trả lời người trước mắt này, nói hết thảy, không có bất kỳ sự phản kháng nào.

-Bẩm. . . Bẩm quý nhân. . . Chúng ta đây mang lương thực. . . Đưa vào kinh đô. . . Đưa cho binh mã ngoài kinh đô. . . Ăn.

Nam tử trên người hung thú gật gật đầu.

Ngay sau đó, Hung thú cất bước, vòng qua đám người Chu Phúc, bắt đầu tiếp tục lao nhanh rồi.

Đại quân, vòng qua trước mặt đám người Chu Phúc, thành hai bên không ngừng vọt qua.

Bụi đất không ngừng bốc lên, Chu Phúc và một đám người nơi này không ai dám đứng dậy phủi bụi, không dám nói lời nào.

Mọi người rất ăn ý, bản thân cúi đầu càng ngày càng thấp, đem mông nhấc lên càng ngày càng cao.

Cũng không biết đi qua bao lâu, không ai tính, không ai đếm.

Âm thanh, tựa hồ đã biến mất.

Thình thịch!

Chu Phúc ngã lên mặt đất.

Động tĩnh này của hắn để những nông hộ khác đều té ngã trên mặt đất theo, mọi người đều thở từng ngụm từng ngụm hổn hển, như nín thở.

-Con. . .

-Cha. . .

Chu Đại Sơn duỗi tay, muốn đi nâng ông già nhà mình, bởi hai chân tê rần, không thể đứng lên được, ngược lại vừa động vào lão già đã ngã lộc cộc trên mặt đất.

-Phi. . .

Chu Phúc gặm một miệng bùn không rảnh đi mắng thằng con, mà nắm chặt tay, nói:

-Về. . . Về nhà, để mẹ ngươi, nhanh, nhanh chóng làm cờ, làm cờ đi!

Dứt lời, Chu Phúc có chút gian nan, nuốt ngụm nước miếng, trong lòng còn sợ hãi nhìn thoáng qua mặt nam, lẩm bẩm nói:

-Thời thế sắp thay đổi. . . Thời thế sắp thay đổi. . .

. . .

Điều giang.

Nguyên bản là nơi giới phú quý nhàn rỗi tập trung du ngoạn.

Sở nhân tin tưởng, nước Điều giang nhiễm khí tức Hỏa Phượng, cho nên có thể trừ đi tai ách.

Không chỉ rất nhiều bá tánh cử hành hiến tế, sẽ lựa chọn bờ sông Điều giang, ngay cả người bệnh, cũng sẽ được người nhà mang đến Điều giang tắm rửa, sau khi khỏi càng đến đến tạ thần.

Kết hôn đám tang đều không thể thoát khỏi dòng sông này.

Chẳng qua, người có thể tổ chức yến tiệc chỗ này suốt ngày, đều là quan to hiển quý Sở nhân.

Nhưng mà, bởi phương bắc chiến sự liên tục, còn nữa, bá tánh địa phương khả năng không rõ ràng lắm, nhưng các quý nhân lại biết tại sao Nhiếp Chính Vương lại ở Dương thành lâu như vậy.

Cho nên, dưới bầu không khí đẹp đẽ này, người nhàn nhã tiếp tục chơi nhạc dạo, đã ít đi rất nhiều.

Nhưng không phải không có người chơi, bởi bất luận thời điểm nào, thiếu cái gì chứ không thể thiếu kẻ ngốc.

Chẳng qua khi đám hắc giáp kỵ binh lao dọc theo Điều giang, đến người ngốc rốt cuộc cũng có ý thức.

Trời, tựa hồ sắp sụp!

Mặc kệ thế nào, Sở đô gắn với phong tình lãng mạn bị một nhánh Yến quân cầm Hắc Long cờ xí, lấy một loại tư thái cực kỳ bá đạo, chọc thủng tất cả các biểu tượng tốt đẹp!

Khi hoảng loan, không ngừng có đạo khói bốc lên từ phong hỏa đài.

Khói báo động bốc lên cuồn cuộn.

Lần trước Sở nhân thấy khó báo động này dâng lên, người còn sống, hiện tại đại khái đã sớm chết hoặc gần đất xa trời.

Ngoài Sở đô, Cấm quân Hoàng tộc Đại Sở nhanh chóng tập kết cùng xuất động, bọn họ, chạy ra bên ngoài.

Mà bá tánh bên ngoài, như phát điên dìu dắt già trẻ đi về phía thành Dĩnh Đô.

Nhóm binh sĩ không phải không muốn cố thủ, mặc kệ thế nào, cứ ngồi trong thành cố thủ, phảng phất là lựa chọn ổn thỏa nhất.

Như năm đó Càn nhân ở Thượng Kinh, cửa thành đóng lại, Lý Phú Thắng chỉ có thể mạnh mẽ thúc giục phụ cận chộp Càn nhân đi công thành tiết hận.

Nhưng Sở đô lại khác, ý nghĩa chính trị của thủ đô trên cơ bản đều vượt qua ý nghĩa vận dụng thực tế.

Mà Sở nhân nơi này, đã vượt qua, đã cất cao lên rồi.

Nếu tính từ thời sơ đại Sở hầu, Đại Sở đã có lịch sử tám trăm năm rồi.

Từ khi Mạnh Thọ biên sử tứ quốc, kỳ thật dựa theo mốc thời gian này tính toán.

Mà thủ đô Đại Sở kỳ thật không phải cố định, nó vẫn luôn hoạt động.

Khi sớm nhất gây dựng sự nghiệp, chém giết với Tang nhân, cướp địa bàn, thủ đô không ngừng di chuyển về phía trước, Hỏa Phượng kỳ ở nơi nào, nơi ấy là Sở đô.

Sau đó cảnh nội Đại Sở đã bình định, Tang nhân không còn là vấn đề nữa, nói bởi Hỏa Phượng nghỉ chân ở Điều giang nên chọn nơi đây là Sở đô, kỳ thật vẫn bởi nơi này chính là khu vực dồi dào nhất, dân cư đông đảo nhất.

Hùng thị lập thủ đô tại đây, lại hiệu lệnh quý tộc tứ phương bảo vệ xung quanh, nội trấn áp Tang nhân, ngoại, tiếp tục khuếch trương khai thác.

Trong tứ đại quốc gia phương đông, có hai thủ đô có lực phòng ngự rất cao.

Một là Yến Quốc, một là Càn Quốc.

Yến Quốc bởi chém giết lâu năm với Man tộc, thậm chí từng bị Man tộc một lần giục ngựa đến dưới thành Yến Kinh.

Càn nhân. . . Càn nhân vì phòng bị Yến nhân nam hạ, còn mạnh mẽ thay đổi tuyến đường của Càn giang, tạo ra một Biện hà vắt ngang mặt bắc Thượng Kinh.

Kinh đô Tấn Quốc và Sở đô Sở Quốc, so sánh mà nói, không coi trọng phòng ngự quân sự thuần túy như vậy.

Sở nhân lãng mạn, kỳ thật ẩn chứa một loại tự tin cực lớn.

Bởi họ ở ngoài Sở đô, tu sửa từng tòa danh thắng, lại lười đi xây tường thành, bởi Sở nhân cảm thấy, Đại Sở huy hoàng không cần thiết làm vậy.

Nhưng mà, lần này, Yến quân tới.

Rất nhanh đến, cũng đến rất đột nhiên, nhảy vọt qua từng đạo phòng tuyến, cứ như vậy đột ngột đến gần như không bận tâm chút nào đến đường lui, bay nhanh hành quân đến ngoài Sở đô.

Khi Thiết kỵ Đại Yến xuất hiện ngoài Sở đô, khi bá tánh nhìn thấy Hắc Long cờ xí, vô luận bá tánh hay quyền quý đều có một loại cảm giác đang nằm mơ.

Giấc mơ, rất nhanh tỉnh lại.

Lúc này Sở nhân cũng không cách nào xây dựng ra bầu không khí lãng mạn.

Đây là khủng hoảng.

Tĩnh Nam Vương cưỡi Tì Hưu, đi trước tiền quân.

Dạy bảo tiền quân, sẽ làm rất nhiều người cảm thấy đây là một hình thức chúng sáo rống, đây là bởi người nói chuyện, kỳ thật đức không xứng vị.

Dã Nhân Vương dạy bảo, Trịnh bá gia dạy bảo.

Thường thường có thể làm đám binh sĩ kêu ngao ngao lên, quên sợ hãi sinh tử.

Mà Tĩnh Nam Vương, trong lòng binh sĩ Tĩnh Nam quân, hắn chính là thần!

Năm đó, Đại Yến chỉ có Trấn Bắc quân!

Chính hắn, mang theo Tĩnh Nam quân quật khởi.

Hiện tại Trấn Bắc quân chỉ có thể đứng bên cạnh Tĩnh Nam quân phối hợp tác chiến.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!