Điền Vô Kính không thích trói buộc hay nói quá nói nhiều, rất nhiều thời điểm, hắn yên lặng rút ra Côn Ngữ đao, trở thành người xung phong đầu tiên.
Lúc này đây, ánh mắt hắn đảo qua các huynh đệ Tĩnh Nam quân, bình tĩnh nói:
- Có mệt hay không?
Nói chuyện, rất bình tĩnh.
Nhưng dưới khí huyết Tam phẩm Vương gia thêm vào, tiếng vang như sấm sét.
Binh sĩ rút ra dao bầu, gõ vào giáp trụ, hô:
-Hổ!
-Hổ!
-Hổ!
Hành quân đường dài, người kiệt sức, ngựa hết hơi, là điều tất nhiên.
Nhưng vào lúc này bọn hắn dùng khí thế để trả lời Tĩnh Nam Vương.
Bọn họ còn có thể chiến, còn dám chiến!
Điền Vô Kính lại nói:
-Bổn Vương, mệt mỏi.
Trong phút chốc, vạn mã hý vang lừng.
Binh sĩ nhóm không thể tin được, Vương bọn họ sẽ mệt.
Nhưng lời này lại do chính miệng Vương nói.
Một người bách chiến bách thắng, là đồ đằng trong quân, thế nhưng lại trước mặt thiên quân vạn mã, nói bản thân sẽ mệt mỏi.
Tì Hưu thay đổi thân hình, mặt hướng về phía nam.
Nơi đó, Sở nhân đang kết trận.
Chỗ xa hơn đã có thể mơ hồ nhìn thấy Sở đô nguy ngã kia không hề có tường thành tầng tầng lớp lớp nguy nga.
Điền Vô Kính đưa lưng về phía Thiết kỵ Tĩnh Nam quân.
Hắn nhẹ nhàng vỗ đầu Tỳ Hưu, Tỳ Hưu hé miệng, Côn Ngữ phun ra, bay trên không trung lại rơi vào tay Điền Vô Kính.
Điền Vô Kính giơ nghiêng Côn Ngữ, nói:
-Tiến sát Sở đô, đoạt Long ỷ, để Bổn Vương nghỉ tạm.
. . .
Trong Sở đô có một tòa tinh lâu, đã được xây từ tám trăm năm trước, cái này do tổ tiên Cảnh thị thiết kế, mất mười năm mới hoàn thành xong.
Nguyên nhân xây dựng lâu như vậy, cũng không phải công trình này quá mức khổng lồ phức tạp, bởi ngay từ đầu tu sửa vì ăn mừng lúc trước Hoàng Thái Hậu cũng là Minh Từ Hoàng Thái Hậu Sở Quốc bây giờ tròn tuổi bảy mươi, dự tính công trình xây hết hai năm.
Làm xong trước một tháng, Từ Minh Hoàng Thái Hậu hoăng thệ, tinh lâu này bị cho rằng không tốt, bị cho rằng phạm vào ông trời kiêng kị.
Sau khi đình công tám năm, tân hoàng đăng cơ, mới hạ chỉ làm Trích Tinh lâu lại.
Hiện tại Trích Tinh lâu xem như là công trình đậm dấu ấn kiến trúc Sở Quốc nhất.
Ban đầu vị thiết kế thiên tài Cảnh thị kia, lại lấy Nguyên thành làm tuyến chỉ, kết hợp long mạch Sở đô, cho rằng vị trí Trích Tinh lâu đúng là nơi long nhãn của long mạch.
Lấy long nhãn xem trời, ngụ ý con cháu Hùng thì đời sau, cũng chỉ Hoàng Đế đời sau, mắt sáng như đuốc, tất cả đều không thoát khỏi ánh mắt của hắn.
Tòa kiến trúc này tự nhiên có giá trị nghệ thuật cực cao, nhưng nó tồn tại, cũng tương đương đào mở một cái đường trên hệ thống tường thành Sở đô.
Có điều, cái này cũng không tính cái gì.
Lúc trước Trịnh bá gia đánh hạ Kinh thành, kỳ thật cũng xấp xỉ như vậy, mà Sở đô, chỉ là phiên bản phóng đại mà thôi.
Trong thời gian thái binh, nơi này tự nhiên là nơi lãng mạn, mà một khi tao ngộ quân tiên phong của địch, không khỏi quá mức có hoa không có quả.
Chỉ tiếc tuy Trịnh bá gia nhập Sở Quốc cướp công chúa, lại chưa từng đến Sở đô, nếu đi đến nơi này du lãm.
Xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, tất nhiên sẽ cảm khái một câu:
-Kỳ quan hại quốc.
Cho nên, Yến nhân khó trách bị Càn Sở nhị quốc xưng là Yến mọi rợ, bởi Yến nhân thật sự không thưởng thức nổi loại lãng mạn này.
Khi tiên hoàng Yến Quốc còn tại vị, thường sùng tín phương sĩ.
Sau khi Cơ Nhuận Hào kế vị, quét sạch bốn phía, các nơi đình chùa chiền miếu đều biến thành nơi làm việc của triều đình, ngay cả phủ đệ hoàng tử kia cũng là một khu đạo quan cũ.
Cát bụi đến từ hoang mạc, vó ngựa đến từ Tam Tấn, Tam Biên Càn Quốc dày đạc lỗ châu mai, không có thời gian yên bình, không nhiều “Phong hoa tuyết nguyệt” như vậy, tự nhiên cũng khó có thể tẩm bổ ra tình cảm văn nghệ thuộc về Yến nhân.
Ví dụ điển hình nhất chính là, trong chư vị hoàng tử của Yến Hoàng, vị Tam hoàng tử “Chết non” duy nhất kia, thời trẻ chính là hạt giống “Văn mạch” của Đại Yến.
Mà, kẻ trước tiên bị vứt bỏ, thường thường được cho rằng vô dụng nhất.
. . .
Lúc này, trên Trích Tinh lâu, có hai người đang đứng.
Một người họ Cảnh, tên Văn Hiên.
Một họ Chiêu, tên Việt Lâm.
Trích Tinh lâu, tên như ý nghĩa.
Có thể ngẩng đầu không có việc gì làm nhìn sang trời, chỉ có mỗi quý tộc!
Bá tánh mặt chấm xuống đất lưng hướng lên trời, nơi nào có phần nhàn nhã kia.
Nơi này không phải quan to hiển quý tuyệt đối không lên được.
Hai người Cảnh Minh Hiên và Chiêu Việt Lâm này, nhìn dòng họ bọn họ đã biết thân phận bọn họ cao quý, so với con cháu chi thứ như Cảnh Nhân Lễ kia, hai vị này đều là con cháu trung tâm, làm quan trên triều.
Trong tay Chiêu Việt Lâm còn cầm một quyển sách, trên mặt ghi “Trịnh Tử binh pháp”.
Cảnh Minh Hiên cười nói:
-Biết người biết ta?
Chiêu Việt Lâm nói:
-Không ngờ ngươi cũng đọc sách này.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
《 Trịnh tử, mưu công 》.
Cảnh thị chủ yếu theo đường quan văn, thanh quý, đất phong tuy lớn nhưng lại không có tư binh.
-Tất nhiên phải xem chứ, ngay từ đầu, ta còn có chút khinh thường với vị Bình Dã Bá Yến Quốc tự xưng là Trịnh tử kia, sau khi xem xong, ngược lại thật được lợi không nhỏ.
-Nghe gia gia nói, người nào cảm thấy nhìn sách này cảm thấy được lợi không ít, đó chính là không biết binh.
Gia gia Chiêu Việt Lâm chính là Chiêu Văn Thông, hiện đang tác chiến cùng gia chủ Độc Cô gia, hơn nữa Chiêu Văn Thông còn đang đánh cờ với Trịnh bá gia.
Chẳng qua tiền tuyến cùng phía sau bị quản chế tin thức, không có khả năng hiểu rõ như vậy.
Hơn nữa Trịnh bá gia vừa ra chiêu “Ếch nhảy”, tập kích và quấy rối nghiêm trọng khu vực kinh đô và vùng lân cận kia, càng khiến người mang tin tức quân tình truyền thông tin đến thông suốt.
Nói cách khác, chính là tăng cao phí tổn thu tin tức từ bên ngoài, nguyên bản, quý tộc bình thường cũng có thể được tin tức, lần này, khả năng đại quý tộc cũng rất khó kịp thời được biết.
Người nhanh nhất được biết chính là Nhiếp Chính Vương, bởi hắn là người đại diện tối cao của Đại Sở.
-Có biết hay không biết binh, đều không sao cả, nếu Đại Sở cần con cháu Cảnh thị ta đến lãnh binh, vậy Đại Sở, thật sự không có hi vọng gì nữa rồi.
-Ha ha ha ha.
Chiêu Việt Lâm cười thực vui vẻ.
Cảnh Minh Hiên cũng không tức giận, chỉ là nói:
-Binh thư kỳ thật là loại sách ít nhất trong các loại, nhưng từ xưa đến nay, so sánh với tướng tinh, kỳ thật vẫn ít hơn quá nhiều.
Nhưng mà tướng tinh chân chính, có thể công thành danh toại, tá giáp quy điền lại có được mấy cái?
Tướng quân đánh trăm trận, có thể có nhàn hạ viết sách, tất nhiên là phương mao lân giác.
Trước kia ta thật ra xem qua một ít, nhưng nói thế nào đây, người nhìn đa số là người không thông chiến sự như ta. . .
Đọc sách như xem người, nhìn xem sách, thực tế lại người, vị kia, còn sống, còn đang đánh giặc, nghe nói. . .
“Trịnh tử binh pháp” rất được lưu hành trong tứ đại quốc gia, bởi Trịnh bá gia vẫn như cũ sinh động trong quân đội.
Khi càng ngày càng nhiều người bắt đầu chú ý hắn, nghiêm túc đối đãi hắn, thậm chí hy vọng đi nghiên cứu hắn, tất nhiên không tránh khỏi không nghiên cứu cuốn “Trịnh tử binh pháp” này.
-Ta hiểu.
Chiêu Việt Lâm gật gật đầu.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long