Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1376: KHÔNG ĐƯỢC

Chủ quán đem hoành thánh vớt ra, để vào trong chén, sau đó, lấy ra cái muỗng, đưa tới.

Tể tướng bưng chén lên, ăn một cái, một bên nhấp một bên nói:

- Không được, không được, căn cơ Hùng thị Đại Sở ở quý tộc, bởi chúng ta duy trì, cho nên hắn mới có thể là Hoàng Đế, không có quý tộc nâng, hắn không thể ngồi yên trên vị trí kia.

Tĩnh Nam Vương tựa hồ không sợ đối phương hạ độc, uống một ngụm canh, nói:

-Năm đó trưởng bối Điền gia, cũng nghĩ như vậy.

“. . .” Tể tướng.

-Bổn Vương cũng không tin cái gì quân quyền thần thụ, cũng không tin cái gì từ xưa đến nay, ngày xưa mênh Đại Hạ mông, không phải cũng sụp đổ sao?

Tĩnh Nam Vương dừng một chút, bổ sung thêm:

-Trên đời này, người thật sự quan trọng, không nhiều lắm! Nhưng lại có rất nhiều người, lại cảm thấy bản thân rất quan trọng.

-Nhưng hiện tại bên ngoài có cường địch, Sở đô đã ném, dân tâm đã tán, Vương gia, ngươi nói xem, thế này còn làm gì được nữa? Ta biết, Đại Yến ngươi vì lần phạt Sở Quốc này, có thể nói đánh cược toàn bộ.

Kiên trì rất khó, nhưng nếu trước mắt tình hình cục diện rất tốt, khó đến đâu vẫn đủ kiên trì tiếp đi?

Chúng ta lấy cái gì chắn?

Hắn, lấy cái gì chắn?

Tĩnh Nam Vương lắc đầu, nói:

-Bổn Vương không biết.

Hắn biết mục đích Nhiếp Chính Vương làm như vậy để làm gì.

Nhưng hắn thật sự không biết Nhiếp Chính Vương dựa vào cái gì tự tin như vậy.

-Đế Vương lấy thiên hạ làm bàn cờ, Vương gia, ngài nói, nếu không có đường lui, hắn dám làm thế không?

-Ngươi đang hỏi Bổn Vương?

-Phải, hiện tại lui về, còn kịp, xin cho Đại Sở ta, giữ lại một phần thể diện, cắt đất, tiến cống, Đại Sở ta đều có thể thỏa mãn Yến Quốc ngươi.

Tĩnh Nam Vương cười nói:

-Cho người ta cá không bằng dạy người ta cách câu cá.

-Ý gì?

-Bổn Vương hành sự, ngươi đưa ta, là chuyện của ngươi, nhưng Bổn Vương, càng thích đích thân tới bắt.

-Vương gia, từ ngày hôm nay trở đi, quý tộc Đại Sở tất nhiên sẽ bất mãn với vị kia, Đại Sở, thậm chí sẽ rơi vào trong phản loạn, Vương gia bàng quan, ngồi thu ngư ông đắc lợi, cái này không phải tốt hơn sao?

-Các ngươi, không đấu lại được.

-Vì sao Vương gia chắc chắn như vậy?

-Bổn Vương, cũng họ Điền.

“. . .” Tể tướng.

Chủ quán tay chống quầy hàng, nghiêm túc nghe hai vị này nói chuyện, cười nói:

-Cũng phải, Yến Quốc có thể ra một vị Tĩnh Nam Vương, quý tộc Đại Sở ta, sao không thể không ra hạng người dám vì quốc gia mở một lối mới?

Người không hiểu, mới cho rằng Tĩnh Nam Vương tự diệt gia tộc, là đại ma đầu.

Ngươi hiểu, mới rõ ràng một Điền Vô Kính đối với một quốc gia mà nói, rốt cuộc quan trọng thế nào.

Tể tướng bất đắc dĩ nói:

-Nhân vật có thể giống Vương gia đây, đúng là hiếm.

Tự diệt gia tộc, có khó không?

Vừa đe dọa vừa dụ dỗ, kẻ nguyện ý làm, đúng là không ít.

Nhưng khó ở chỗ, bản thân vị kia chính con trưởng nhất đẳng dòng dõi.

Khó ở chỗ, sau khi tự diệt gia tộc, vị kia lại lĩnh quân xuất chinh, bách chiến bách thắng!

-Vương gia, không được cứu vãn? Vương gia ngài sẽ không sợ, sau khi ngài vào cửa cung, sẽ không ra được? Tính dẫm mặt mũi Đại Sở ta xuống dưới chân, Đại Yến không có ngài, ngài không lo lắng về sau?

-Không lo lắng.

-Vương gia dựa vào cái gì chắn chắn như vậy? Chẳng lẽ ngài đã an bài thỏa đáng cho sau này?

-Bổn Vương không tin nơi này có thể giữ được Bổn Vương, Bổn Vương cũng tin tưởng, ngày sau, coi như nơi này không có Bổn Vương, Sở Quốc ngươi muốn bắc thượng, cũng là si tâm vọng tưởng.

-Vương gia, tha tiểu lão nhân, lại nói câu thừa thãi.

Tĩnh Nam Vương không tỏ ý kiến.

-Dĩ hòa vi quý, làm người lưu một đường ngày sau còn dễ gặp mặt.

Tĩnh Nam Vương nhìn tể tướng, nói:

- Ngươi cảm thấy, ngươi, còn có về sau? Hay vẫn cảm thấy tòa thành này, còn có về sau?

Tể tướng đặt chén mỳ hoành thánh kia xuống dưới, lệ rơi đầy mặt.

Hắn đi lung lay đến cửa cung đang đóng chặt, nói:

-Thôi thôi, tốt xấu gì lão phu cũng là tể tướng Sở Quốc, kiểu gì cũng phải giữ chút thể diện, đáng tiếc lão phu không biết võ công, tuổi già cũng đề không động đao. Xin Vương gia ngài trước khi vào cung, có thể cho lão phu một cái chết thống khoái.

Đi tiếp đi tiếp, thân hình tể tướng ngừng lại một chút, nói:

-Xin Vương gia lưu tiểu lão nhân toàn thây.

Dừng một chút, tể tướng lại nói:

-Tốt nhất, để lão phun ra chút máu, làm ra bộ dáng máu bắn cửa cung.

Lại dừng một chút, nói:

-Vừa phun máu vừa phải toàn thây.

Cuối cùng dừng một chút, nói:

-Vương gia ngài bị liên luỵ rồi.

Tể tướng lập tức đi đến cửa cung, đôi tay căng ra, hô:

-Lão phu đứng đây, Yến cẩu muốn tiến vào cửa cung Đại Sở ta, phải bước qua xác chết của lão phu đã!

Chủ quán cười “Ha ha” hai tiếng, quay đầu nhìn về phía Tĩnh Nam Vương, nói:

-Vương gia cảm thấy, hoành thánh như thế nào?

-Tạm được.

-Tuy nói tiểu nhân biết Vương gia ngài không phải người thích thưởng thức đồ ăn, nhưng có thể nhận được câu nhận xét tạm được từ Vương gia ngài, tiểu nhân vẫn cảm thấy rất có vinh quang.

Nói xong, chủ quán lui về phía sau hai bước, chỉ vào quán này, nói:

-Lão tể tướng kia nói không sai, kỳ thật, sư phụ ta nấu hoành thánh, so với ta nấu xác thật muốn ăn ngon hơn một chút, bởi ta so với sư phụ ta, mạnh hơn một chút.

Trước khi hắn chết, khó khăn lắm mới vào Tam phẩm, ta đây, so với sư phụ, mạnh hơn một chút.

Làm chuyện gì cũng thích theo lý lẽ.

Thời điểm luyện công nhiều, công phu mới lên nhiều, thời gian nấu hoành thánh nhiều, hoành thánh này, mới có thể ngon được.

Chủ quán mỳ nhìn lướt qua quán hoành thánh này, trong ánh mắt, mang theo lưu niệm.

Tĩnh Nam Vương nhìn nam tử nấu mỳ hoành thánh vô cùng nhanh nhẹn này, nói:

-Bổn Vương nghe nói, Hoàng thành Đại Sở, vẫn luôn có một tên ảnh tử.

Hoành thành Đại Sở, vẫn luôn có một tên ảnh tử bảo hộ, tên này không phải nội vệ Phượng sào, chỉ trung thành với Sở Hoàng.

Rất ít người biết, ảnh tử kia là ai, hắn rốt cuộc, ở nơi nào.

Hiện tại, chân tướng đã rõ.

Ánh tử nhất mạch đều là đơn truyền, ở hẻm này bán hoành thánh.

Từ khi Đại Sở lập quốc đến này, Hoàng cung vẫn chưa bao giờ bị công phá qua.

Không phải không có chính biến, cũng không phải không có chính biến thành công.

Nhưng chỉ cần Sở Hoàng ở trong Hoàng thành, hắn sẽ tuyệt đối an toàn.

-Năm năm trước, Tứ điện hạ khi đó vẫn còn chưa là Nhiếp Chính Vương, từng đi đến quán ta, ăn một bát hoành thánh.

Ánh mắt của chủ quán tên là Ngô Ma Tử này, để lộ ra một vệt hồi tưởng.

-Điện hạ nói, ta thật sự quá đói, bát hoành thánh đấy không cần hâm nóng, ta có thể ăn luôn.

Ta nói: Không được.

Nấu hoành thánh, cũng có quy củ riêng, quy củ, từ sư phụ này đến sư phụ khác truyền lại, đời này qua đời khác.

Hoành thánh, cần nấu ngon, nấu đủ vị, ăn mới thật sự ngon.

Sở Hoàng băng hà, chư vị hoàng tử nổi loạn, nhưng những hoàng tử còn lại, từng người từng người đều bị Nhiếp Chính Vương bắt lấy.

Cấm quân Hoàng tộc, Thạch gia, mấy nhà nhất đằng quý tộc đều đứng sau Nhiếp Chính Vương.

Có thể nói, Nhiếp Chính Vương đã sớm là người chiến thắng.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!