Nhưng Tiên Hoàng nằm trên giường bệnh đã mấy năm, một lần năm đã qua mấy năm, cái này cũng có nghĩa Đại Sở đã lãng phí mất mấy năm.
Trong mấy năm này, Đại Yến ngựa đạp môn phiệt, công Càn diệt Tấn.
Đợi đến khi Đại Sở chuẩn bị thâu tóm Thành Quốc, Nhiếp Chính Vương chỉ kịp phái Khuất Thiên Nam lãnh một nhánh Thanh Loan quân đi.
Nếu Sở Quốc không có “Mất đi” mấy năm nay, nếu cho Nhiếp Chính Vương thêm thời gian mấy năm, có lẽ cục diện Tam Tấn không thuộc Yến, Đại Sở nguy cấp như bây giờ sẽ không xảy ra.
Trong miệng chủ quán kia nói ra bí mật năm đó.
Năm đó Nhiếp Chính Vương không phải không nghĩ tới phát động trước thời gian, để phụ hoàng hắn quy thiên sớm.
Nhưng cuối cùng, Nhiếp Chính Vương vẫn lựa chọn chờ, khả năng, hắn muốn chờ cái danh chính ngôn thuận, khả năng, hắn không muốn gánh cái tên xấu giết cha cướp ngôi, khả năng, hắn vẫn chưa hoàn toàn chuẩn bị tốt, vẫn chưa trấn an triều đình và thế lực quý tộc.
Đương nhiên, cũng có khả năng, hắn không thể thuyết phục một người bán hàng rong bán hoành thánh trong ngõ hẻm.
-Vương gia, hôm nay tiểu nhân vẫn luôn nghĩ đến một chuyện, nếu năm đó tiểu nhân phá lệ, khả năng hôm nay Vương gia ngài không tiến vào Sở đô này?
Tiểu nhân muốn bảo vệ quy củ này, trước kia, tiểu nhân vẫn luôn tin tưởng vững chắc, bảo vệ tốt quy củ này, đối với Đại Sở này, mới tốt nhất.
Nhưng hôm nay, cái ta muốn bảo hộ, lại bởi ta bảo hộ, mà sắp sửa mất đi.
Vương gia1
Tiểu nhân cả gan hỏi ngài một câu.
Ngài cảm thấy. . .
Tiểu nhân làm sai sao?
Tiểu nhân, hản làm sai đi, Vương thượng hẳn cho rằng tiểu nhân làm sai, cho nên, hắn mới không mang tiểu nhân đi.
Tuy rằng, tiểu nhân sẽ không đi, nhưng Vương thượng lại không nói một tiếng nào.
Ai!
Nói xong, trên người chủ quán kia phát tiết ra khí tức cường hoành thuộc về Tam phẩm Võ giả, giống như mặt trời đột ngột từ trên núi vọt lên!
Một đỉnh cấp Tam phẩm Võ giả trông coi hẻm Hoàng thành.
Trước khi vị hoàng tử nào muốn phạm thượng tác loạn, đều cần ước lượng suy nghĩ kỹ!
Điền Vô Kính đứng ở chỗ đó, một mình đỡ khí cơ trên người tên chủ quán kia phát ra, không nói lời nào.
. . .
Tên chủ quán Ngô Ma Tử lần thứ hai căng người lên.
Khí cơ bắt đầu tỏa định Tĩnh Nam Vương.
Tĩnh Nam Vương muốn vào Hoàng thành.
Hắn chính là ảnh tử của Hoàng thành.
Nếu nói tể tướng đại nhân ngăn trở, chỉ là thuộc về trường hợp nghi thức, như vậy đối với Ngô Ma Tử mà nói, hắn chính nghi thức quan trọng nhất.
Bởi nghi thức này của hắn tương đối khó hoàn thành.
Kỵ binh Tĩnh Nam quân bắt đầu xếp hàng, bọn họ đã chuẩn bị lên đối phó cao thủ.
Xác thực nói, cường giả trên thế giới này không tính ít, nhưng tồn tại thật sự có thể khiến một nhánh quân đội lập trận địa sẵn sàng đón quân địch, cũng không nhiều.
Lúc trước khi vào thành, vô luận Thôi phật thủ hay Trần Liên Hoa hoặc Mã Lão Ngũ, đầy đều xem như là cao thủ một phương, nhưng dưới kỵ binh xung phong lên, tự nhiên có thể tạo thành một ít sát thương, nhưng bản thân, vẫn khó tránh khỏi tiêu tẫn.
Chẳng qua, Tam phẩm Võ giả, đai ngộ này lại khác rồi.
Thân thể Tam phẩm Võ phu quá mạnh, tự nhiên cần thiết mài bớt khí huyết của đối thủ.
Chính như Kiếm Thánh lúc trước quyết đấu Tĩnh Nam Vương, cũng cần phải dùng kiếm khí trước tiên tiêu hao khí huyết.
Mà lúc tước Sa Thác Khuyết Thạch chiến đấu với Thiết kỵ Trấn Bắc quân ngoài Trấn Bắc Hầu phủ, cũng phải nhờ kỵ binh Trấn Bắc quân tiêu hao hơn phân nửa khí huyết, cuối cùng mới bị Lý Nguyên Hổ đánh chết.
Đây là ước định đã thành định luật.
Thế gian vạn pháp, đạo cao một thước ma cao một trượng, ngươi có tường thành cao ngất, ta có thang mây lên trời.
Nói chúng tất cả đều có biện pháp và phương pháp ứng đối.
Ngô Ma Tử đạm nhiên cười.
Hắn đem khí cơ trên người Tĩnh Nam Vương dịch chuyển đi, ngược lại bắt đầu vận sức chờ kỵ binh Tĩnh Nam quân đánh tới.
Hắn không cầu có thể đơn đấu với Tĩnh Nam Vương.
Lúc trước yêu cầu của tể tướng đại nhân hơi vụn vặt, nhưng đơn giản là chuyện nhỏ đối với Tĩnh Nam Vương.
Mà Ngô Ma Tử, cũng không cảm thấy lấy kỵ binh mài chết hắn là thủ đoạn hèn hạ gì.
Nói trắng ra là, đại quân người ta tiếp cận thủ đô ngươi, đến cổng lớn Hoang thành ngươi, quyền chủ động tự nhiên năm trên tay người ta.
Tình thế như vậy, cũng đừng đi ngượng ngùng nói muốn cái gì công bằng.
Nếu không người ta cần thiết bỏ giá lớn công thành rút trại vất vả kia?
Đám kỵ binh Tĩnh Nam quân đã làm tốt chuẩn bị, từng giáo úy đã liệt quân trước, chân chiến mã đang đạp lên gạch xanh.
Bộ quần áo của Ngô Ma Tử rất bình thường, không trang điểm hoa lệ gì.
Thân là ảnh tử, vốn không trói buộc quán lướn về mặt hình thức.
Sinh như cái bóng, lớn lên như cái bóng, chết cũng như cái bóng.
Cho nên, Ngô Ma Tử rất cảm kích, sư phụ Ngô Ma Tử cũng rất cảm kích, không biết vị ảnh tử đời nào, đã nghĩ ra trò bán hoành thánh ở ngõ hẻm này.
Ít nhất, có thể để bọn họ có thể hít thở không khí dưới ánh mặt trời, mùi thơm của mỳ hoành thánh.
Tĩnh Nam Vương lại chủ động bước về phía trước một bước, chặn khí cơ.
Ngô Ma Tử có chút ngoài ý muốn kinh hỉ nói:
-Vương gia nguyện ý đấu tay đôi với tiểu nhân?
Khí cơ Điền Vô Kính tỏa định trên người Ngô Ma Tử, đã biểu lộ câu trả lời.
-Vương gia thật đúng là thương lính như con mình.
Đám kỵ binh Tĩnh Nam quân thật không ngao ngao lên kêu xin đòi chiến.
Bởi Tĩnh Nam Vương trị quân nghiêm ngặt, ý chí của hắn trong Tĩnh Nam quân, chính là thiết quân luật.
Quan trọng nhất chính là, binh sĩ Tĩnh Nam quân tôn thờ Vương gia bọn họ.
Bon họ tin tưởng vững chắc Vương gia nhà mình bách chiến bách thắng.
Điền Vô Kính lắc đầu, nói:
-Chỉ là, cái này không tất yếu.
Đây là một loại tự tin tuyệt đối.
Ngô Ma Tử lại nhắc nhở nói:
-Vương gia cũng biết trong Hoàng cung này, còn có cái gì đang chờ đợi ngài?
-Bổn Vương biết.
Đây là, rõ ràng chuyện này.
-Vương gia nghĩ kỹ rồi.
Ma Tử đang nhắc nhở, nhắc nhở Tĩnh Nam Vương rằng, trong cung còn một món chính, có nhất thiết bị hắn tiêu hao không?
Đúng vậy?
Ngô Ma Tử cũng không có quyết tâm chiến thắng Tĩnh Nam Vương.
Bởi Tĩnh Nam Vương chính là tồn tại từng chiến thắng Kiếm Thánh.
Thân là Võ giả, hắn đương nhiên rõ ràng dùng thân thể Võ giả chiến thắng Kiếm Thánh, rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Huống chi, nơi này còn có mấy ngàn Thiết kỵ Tĩnh Nam quân, Tĩnh Nam Vương, bản thân đã đứng trên thế bất bại.
Nhưng nếu Ngô Ma Tử được chọn, hắn đương nhiên muốn giao thủ với Tĩnh Nam Vương.
Không cần chiến thắng, nói thắng đúng là không thực tế, nhưng có thể đả thương hắn, tiêu hao hắn, đối với Ngô Ma Tử, đối với Sở đô hiện tại, đối với Đại Sở mà nói, chính là một vụ mua bán có lời.
Quan trọng nhất chính là, cả đời Ngô Ma Tử đứng khuất sau màn, cuối cũng có thể đường đường chính chính đánh với Tĩnh Nam Vương một hồi.
Bản thân nửa đời trước ngửi được hương hoành thánh, đều đáng giá.
-Cất giấu, chờ thờ, không hợp với ý của Bổn Vương, người làm tướng, càng chiến càng dũng.
-------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long