Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1383: LẤY MẠNG NGƯỜI SỞ, UY HIẾP YẾN VƯƠNG?

Hư ảnh Hỏa Phượng rõ ràng là một người đang nói chuyện, lại cho người ta cảm giác đây là một người đang nói.

Điền Vô Kính đứng ở nơi đó, không lại vội vã huy đao, ánh mắt, toát ra vẻ suy tư.

-Yến nhân, Yến nhân làm thế nào đánh vào? Chẳng lẽ Càn Quốc bị diệt hay Tấn Quốc đã bị diệt rồi?

Nguyên bản lãnh thổ quốc gia Yến Sở cách nhau, hai giữa muốn vung tay đánh nhau thật sự khó.

Yến nhân đại quy mô phạt Sở Quốc, cần thiết phải dựa trên cơ sở Càn Quốc hoặc Tấn Quốc đã bị Yến Quốc hoàn toàn thâu tóm, mới có thể phát sinh.

-Càn nhân, Càn Quốc? Là cái gì? Đây quốc gia nào mới?

Hỏa Phượng này tự hỏi tự đáp, tranh luận.

Yến nhân, Yến nhân làm thế nào đã đánh tới Sở đô, tại sao lại như vậy. Khuất thị đâu, Chiêu thị đâu, Độc Cô thị đâu?

-Ta còn nhìn thấy Yến nhân phía dưới Hắc Long kỳ, binh mã Yến nhân giết đến sát Hoàng cung.

-Đại Sở ta làm thế nào sẽ trở thành bộ dáng này?

-Yến nhân không phải bị Man tộc đè nặng sao, bọn họ làm thế nào sẽ đánh tới Sở Quốc ta?

Điền Vô Kính rốt cuộc lộ ra vẻ hiểu.

Ngay sau đó, trong mắt toát ra vẻ tráo phúng.

Giờ phút này, người nói chuyện trong âm thanh của Hỏa Phượng, không phải người khác, hẳn là một vị Hoàng Đế Sở Quốc nào đó.

Nhưng, Điền Vô Kính tay phải như cũ nắm Côn Ngữ, tay trái lại vào lúc này kết ấn, ngay sau đó, ngón trỏ tay trái đến ấn giữa chân mày.

Một đạo lam quang từ trên mắt Điền Vô Kính chợt lướt qua.

Đây là thuật pháp “Khai thiên nhãn”, có thể bài trừ một ít thứ huyễn ảo, thấy được bản chất.

Cái này không tính là thuật pháp cao thâm gì, nhưng lại rất thực dụng.

Tỷ như hiện tại, nếu nói hư ảnh Hỏa Phượng này, là một loại Linh mà nói, như vậy chỉnh thể này kỳ thật chính là một đoàn hỏa có ý thức.

Tuy rằng có thể thấy được dấu vết bị xé rách, nhưng một phận lại vô cùng thuần sắc.

Ý nghĩa đây là một Linh bị xé rách xuống, nhưng nó vẫn như cũ “Hoàn chỉnh”, không có tạp chất.

Điều này chứng minh trong hư ảnh Hỏa Phượng này không tồn tại linh hồn người khác, cũng không tồn tại tình huống linh hồn Sở Hoàng nào đó trốn bên trong.

Mà lúc này, Hỏa Phượng tựa hồ cũng đã nhận ra động tác của Điền Vô Kính.

Lập tức, một âm thanh uy nghiêm vang lên:

-Nhãi con Yến địa kia, ngươi đang xem cái gì!

Ngay sau đó, một âm thanh khác cũng vang lên:

-A, chết đến nơi rồi còn không biết!

-Nơi này là Sở đô, trẫm tồn tại, là Hoàng Đế Đại Sở, trẫm đã chết, vẫn là Hoàng Đế Đại Sở!

Đây không phải nhóm Tiên Hoàng Sở Quốc nói chuyện, bởi trong Hỏa Phượng, chỉ có duy nhất một Linh.

Lại liên tưởng đến việc Hoàng thất Sở Quốc vẫn luôn tự hào nói trên người chảy xuôi huyết mạch Hỏa Phượng.

Hơn nữa sau khi chính mắt gặp qua Hùng Lệ Tinh, Điền Vô Kính rõ ràng, ít nhất huyết mạch dòng chính Hùng thị xác thật tồn tại khí tức Hỏa Phượng, chẳng sợ rất mỏng manh, nhưng lại chân thật.

Cho nên, cho nên không phải sau khi Sở Hoàng đời trước băng hà, hồn thức dung nhập Hỏa Phượng linh này được bảo tồn.

Mà chính là Hỏa Phượng linh kia, vẫn luôn mượn dùng thân thể Sở Hoàng các đời trước, hấp thu, tẩm bổ bản thân.

Bởi trong huyết mạch dòng chính Hùng thị có huyết mạch của nó, huyết mạch của nó có thể giúp dòng chính Hùng thị khi ngự thú so với thường nhân chiếm cứ ưu thế hơn, càng dễ khiến yêu thú thần phục.

Nhưng nhiều thế hệ dòng chính của Hùng thị, kỳ thật dùng bản thân ôn dưỡng ra một tia huyết mạch Hỏa Phượng, đợi sau khi tiến vào lăng tẩm, sẽ tự bị thu hồi lại.

Cái này như cho vay nặng lãi, chín ra mười ba về.

Bởi Hoàng Đế được hưởng Chân Long khí, ngược lại ý niệm của Hoàng Đế lại tuyệt đối viễn siêu người khác, cũng bởi vậy, sau khi băng hà, sợi huyết mạch Hỏa Phượng dung nhập bọn họ từ khi sinh đến khi chết kia, giống như quan sát cuộc đời của một vị Đế Vương.

Sau khi nhập Hỏa Phượng linh, rất hiển nhiên không thể “Lau hết” ý thức tồn tại kiếp trước, hoặc nói, khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.

Nếu lúc này người mù ở chỗ này nhìn thấy một màn này, hắn sẽ dùng phương thức ngắn gọn hơn trần thuật lại.

Đây là hấp thu ký ức của quá nhiều người sinh ra chứng đa nhân cách.

-Phía dưới thâm cung Đại Yến ta cón một đầu Tỳ Hưu già, trong mấy trăm năm qua, Yến nhân ta vẫn luôn lấy Tỳ Hưu, gây giống ra Tỳ Thú, hi vọng mấy trăm năm sau hoặc ngàn năm sau, mỗi Thiết kỵ Đại Yến ta đều có Tỳ Thú xung phong.

Người, chung quy là người.

Súc sinh, chung quy là súc sinh.

Người kỵ súc sinh, thiên kinh địa nghĩa.

Sở nhân ngươi. . . Lại ngược lại!

Điền Vô Kính lần thứ hai giơ Côn Ngữ lên, nói:

-Đồ vật cùng cấp bậc, Yến nhân ta lấy ra làm tọa kỵ! Sở nhân ngươi lại lấy ra làm tổ tông. Như vậy Sở Quốc ngươi còn có gì để tiếp tục nữa?

Tựa hồ cảm giác được sát khí từ trên người Tĩnh Nam Vương lần thứ hai buông xuống, hoặc bởi huyết mạch sáu vị hoàng tử làm Hỏa Phượng lỉnh rốt cuộc vượt qua đần độn lúc trước.

Lúc này nó, tuy hư ảnh bị tàn phá, nhưng bên trong nó lại truyền đến một âm thanh vô cùng âm trầm.

Trạng thái lúc trước ngươi một lời ta một lời, đã hoàn toàn biến mất.

-Nếu ngươi lại tiếp tục bức ta, ta hoàn toàn có thể buông ra đại trận này, dẫn thiên hỏa, hàng thiên phạt, làm ngươi hóa thành tro tàn, hồn tiêu phách tán!

Đây chính Hỏa Phượng linh chân chính nói chuyện, sau khi nó hoàn toàn thức tỉnh, nó bắt đầu trở nên nhạy bén lên, đồng thời, kim ngói phía dưới kim điện bắt đầu nứt nẻ lớn.

Không đến chớp mắt, mỗi một góc trong Sở đô này.

Từ dưới đất ngầm, từ vách tường thành, xuất hiện từ đầu Hỏa Phượng.

Rất nhanh, từ luồng hỏa khí bắt đầu từ trong miệng Hỏa Phượng chảy ra.

Đại trận kỳ thật đã lặng yên không một tiếng động bắt đầu vận chuyển.

Hỏa Phượng linh yếu bởi sau khi hiến tế sáu vị hoàng tử, nó vẫn còn đang ở trong mắt trận.

Linh cường đại, tất nhiên cần tế phẩm.

Mà Sở đô, bá tánh Sở đô, từ mấy trăm năm trước, kỳ thật đã bị mang lên bàn thờ!

-Hiện tại rời đi, ngươi và ta không ai động ai, nếu không, toàn bộ Sở đô này, sẽ trở thành mồ chôn của ngươi.

Điền Vô Kính phảng phất nghe được một chuyện vô cùng buồn cười.

Hắn duỗi tay, chỉ chỉ vào ngực, nhìn Hỏa Phượng linh, hỏi ngược lại:

-Ngươi lấy mạng Sở nhân, uy hiếp Vương Yến nhân?

Ngay sau đó, Điền Vô Kính cầm Côn Ngữ đao đâm vào phía dưới kim ngói.

Bản thân ngồi trên mặt đất, duỗi tay chỉ chỉ bốn phía.

Sở đô như bốc lên vạn ngọn đèn dầu.

-Trời lạnh, đốt chút lửa.

. . .

-Thái Hậu nghỉ ngơi sao?

Nhiếp Chính Vương hỏi một thái giám.

-Bẩm Vương thượng, Thái Hậu đã nghỉ ngơi, lúc trước phái người tới hỏi Vương thượng đêm nay uống thêm mấy chén cháo, nô tài thấy Vương thượng và Mạnh đại nhân, tự chủ trương mang một ít chào lên.

Nhiếp Chính Vương gật gật đầu, nói với Mạnh Thọ:

-Ái khanh theo trẫm dùng đồ đi.

-Tạ chủ long ân.

Cháo được bưng lên đây.

Không phải cháo trắng, mà bỏ thêm một ít đồ kém ào, phương thức nấu cũng rất đặc biệt, cho nên rất thơm và tươi ngon.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!