Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1384: THẮNG LÀM VUA, THUA LÀM GIẶC

Uống cháo dưỡng thân dưỡng dạ dày, kỳ thật không tồi, nhưng cháo và cháo, lại bất đồng.

Sau khi chơi xong ván cờ, hai quân thần chậm rãi ăn trên bàn đá.

-Về sau, lại muốn sống yên ổn ăn cháo, thật khó.

-Vương thượng ngài nghĩ đến cuộc sống này khổ.

-Thần, lại không cảm thấy như vậy, thần cho rằng, ăn cháo trắng thanh đạm thêm chút dưa muối, cũng có thể ăn ngon miệng. Mà cháo ngon uống hay không uống, mấu chốt ở chỗ, chiếc đũa này, cái bát này, có phải ở nhà mình không?

Thần ở Sở Quốc vẫn có vài mẫu đất, Trần gia thay ta chăm sóc, mỗi năm sản xuất, đều tính toán lại.

Trước khi thần tu Sở sử, thường thường có thể ăn gạo nhà trồng.

Khi thần ở Tấn địa, thần ở Càn Quốc, thần ở Yến Quốc, trong nhà cũng có một lão bộc, mỗi năm đều mang một túi gạo trong nhà đưa đến cho thần.

Hắn tuổi già rồi, không đưa được, lại sai con hắn đưa, hiện tại mỗi năm đưa cho hắn.

Nói là cái gì nỗi nhớ quê thêm vào trong chén, đó là giả.

Nói trắng ra là, gạo nhà mình vẫn ngon nhất, thơm nhất.

-Lời này ái khanh nói, thật ra rất uất tán, để trong lòng trẫm thoải mái hơn nhiều.

-Che đậy lỗi lầm, xuân thu bút pháp, vốn chính việc sở trường nhất của sử quan.

-Ha ha ha ha.

Nhiếp Chính Vương cười to.

Nhiếp Chính Vương quấy muỗng nhỏ trong tay, nói:

-Đập nát những cái đó, trẫm có thể xuống tay, làm chén đũa cho bản thân.

-Thần tu sử tới nay, xem nhiều nhất, khi thực lực quốc gia sụp đổ, thượng vị giả luôn có ngàn vạn lý do để giải vây cho bản thân, mở miệng suốt ngày nói tuần tự tiệm tiến, “Trị quốc như nấu tiểu tiên”. . .

Bọn họ coi trọng chính là đồ sứ tinh diệu, phảng phất như bảo bối, động chút là nói vì thiên hạ thương sinh.

Nhưng thần lại thấy, những người đó luôn mồm tinh mỹ đến không nỡ đập, sau khi rơi vỡ đầy đất, thường thường người kế nhiệm có thể nhanh chóng thu nạp lại.

Thiên hạ này, thật sự quý như vậy sao?

Thần cảm thấy, không phải.

Bọn họ quý, không phải thiên hạ này, mà là. . .

Nhiếp Chính Vương mở miệng nói tiếp:

-Mà là cái ghế dựa dưới mông bọn hắn, là quyền bính truyền qua tay nhiều thế con cháu bọn hắn, quyền bính cộng trị thiên hạ với Thiên tử.

Để bọn họ giao ra tự nhiên không có khả năng.

Cho nên, trẫm chỉ có thể cướp lấy.

Trên mặt mũi, tất nhiên sẽ khó coi.

Mạnh Thọ cúi người nói:

-Vương thượng, thần biên soạn sử tứ quốc, chỉ nhìn thấy sáu chữ.

-Ái khanh, mời nói.

-Thắng làm vua, thua làm giặc.

Nhiếp Chính Vương gật gù nói:

-Đúng vậy, đúng vậy, thế đạo này kỳ thật chính là vậy, nơi nào tới cái gì từ xưa đến nay, nơi nào vĩnh thế bất biến?

Đại Hạ năm đó thịnh vượng thế nào, cuối cùng vẫn tan rồi.

Ngày sau tính nói trẫm hà khắc quý tộc, quên mất năm đó ân tình tổ tiên quý tộc và tổ tiên Hùng thị ta cùng nhau mở mang bờ cõi, hủy hoại giao tình này.

Yến Quốc kia thì sao?

Hoàng Đế Yến Quốc ngựa đạp môn phiệt, không phải cũng thành sao?

Tấn Quốc kia?

Ngu thị đối đãi với thần tử thế nào, thần tử đối đãi với Ngu thị thế nào?

Được làm vua thua làm giặc, được làm vua thua làm giặc thôi.

Nhiếp Chính Vương mở tay ra, nói:

-Trà.

Hai ly trà được bưng lên.

Nhiếp Chính Vương nâng chung trà lên, không uống, mà đặt bên cạnh.

-Lấy trà thay rượu, tưởng nhớ Sở đô kia.

Mạnh Thọ nâng chén trà lên, nói:

-Đáng tiếc, thần đã già rồi, nếu không, thật sự vẫn muốn làm sử quan, viết lại cuộc sống hàng ngày của Vương thượng.

-Là hôn quân hay minh quân, vẫn chưa rõ ràng đâu.

Nhiếp Chính Vương cười nói.

Mạnh Thọ lắc đầu, nói:

-Trong mắt sử gia, không có hôn quân hay minh quân, sợ nhất là trung dung.

-Giống thế, tiểu thuyết gia mới cảm thấy như vậy đi?

Mạnh Thọ cười nói:

-Đều lấy cán bút viết thôi.

. . .

Hiện tại Chiêu Văn Thông rất thống khổ.

Nguyên bản hắn ở chỗ này đối ứng nhánh Yến quân kia, hẳn là nhánh binh mã của Bình Dã Bá.

Lần đầu tiên, Sở quân có thể lợi dụng kỵ binh đi đè ép Yến quân.

Chiêu Văn Thông rất quý trọng không dễ này.

Khả năng dùng kỵ binh trong tay này không tinh vi như tướng lãnh Yến nhân, nhưng đại khái dùng thế nào, nên phát huy tính năng kỵ binh thế nào, người làm quân lữ nhiều năm như vậy, thế nào lại không biết được?

Cho nên. . .

Bố binh áp trận.

Kỵ binh áp súc.

Chiêu Văn Thông thành công áp súc nhánh binh mã của Bình Dã Bá Yến Quốc vào một tòa huyện thành.

Tường thành huyện này không có, diện tích không lớn, chưa nói tới cái gì dễ thủ khó công.

Nhưng ngay từ đầu bởi lo lắng Yến quân sẽ thừa dịp bản thân vây thành khi đi nếm thử phá vây, cho nên Chiêu Văn Thông lựa chọn phương thức làm đâu chắc đấy, giống thị nữ quét rách, dọn dẹp từng cái từng cái từ bên ngoài.

Dù sao lão già Độc Cô Mục kia ra quân lệnh để hắn vây khốn nhánh Yến quân này, để bọn họ không cần lo lắng phía sau nữa.

Một khi đã như vậy, vậy không vội, chậm rãi dọn dẹp.

Đồng thời, Chiêu Văn Thông cũng rõ ràng nhánh Yến quân này, có hơn vạn Thanh Loan quân trong đó, mà Sở quân có số lượng tương đương Yến quân.

Cho nên, Chiêu Văn Thông cũng muốn từng bước ép sát, càng ngày càng tạo áp lực để nhánh liên quan “Yến Sở” trước mặt này, phân hóa ra.

Hiệu quả, thật sự rõ ràng.

Mấy ngày nay tới giờ, số lượng Sở quân đối diện trốn chạy về đây không ít.

Chiêu Văn Thông cảm thấy, lại thêm một chút thời gian nữa, chờ đến khi sĩ khí binh sĩ dưới trướng Bình Dã Bá kia hạ xuống một ít, hắn có thể thử bắt đầu công thành.

Đến lúc đó, trước mặt Yến quân đã mất đi nhuệ khí, bọn họ sẽ không khó khăn nữa.

Nhưng mà, ai ngờ, một nhánh Yến quân đột nhiên từ đằng sau hắn đi tới.

Bốn vạn kỵ binh Tĩnh Nam quân chỉ cần nhìn từ xa, đã biết đây tuyệt đối là tinh nhuệ của Yến quân.

Binh mã dưới trướng Chiêu Văn Thông hơn tán ra, nhưng cũng may Yến quân đột kích, kỵ binh gác bên ngoài trước tiên đã thông báo với bản bộ, cho nên Chiêu Văn Thông lập tức thu nạp bộ đội, ngừng vây quanh quân đội của Bình Dã Bá.

Mà Tĩnh Nam quân cũng bởi đường dài bôn tập, người ngựa mỏi mệt, La Lăng cũng không trực tiếp hạ lệnh tiến công, hai bên cách hơn ba mươi dặm, ở dưới trạng thái giằng co.

Nhưng mặc kệ thế nào, trên chiến trường này bởi bốn vạn kỵ binh Tĩnh Nam quân xuất hiện, để thế cục hoàn toàn bị xốc đẩy lên.

Ngày thứ nhất, an tĩnh không có việc gì.

Ngày thứ hai, kỵ binh gác chém giết.

Ngày thứ ba, Yến quân đã bắt đầu ý thức xuất động áp súc Sở quân.

Mà Chiêu Văn Thông vì sợ tình huống trong ngoài giáp công, không thể lần thứ hai không co rút lại.

Hai bên không bùng nổ xung đột quy mô lớn, nhưng vòng vây Trịnh bá gia đã hoàn toàn bị cởi bỏ.

Trao đổi vị trí, hiện tại đến phiên Chiêu Văn Thông cuộn tròn ở một vị trí, mà Yến quân thì bắt đầu kiêu ngạo bên ngoài.

Lúc trước, Sở quân trốn chạy ra, bây giờ lại chạy trốn trở lại, không chỉ thế, bọn họ còn “Dìu già dắt trẻ”, mang ra càng nhiều thêm.

Chiến sự liên tục dẫn đến cục diện trước mắt này, một đợt lại một đợt Yến Quốc xuất hiện tại vùng tim gan Sở Quốc.

Sĩ khí Sở nhân kỳ thật mới chịu áp lực nghiêm trọng nhất.

Còn nữa có Thanh Loan quân đầu nhập vào, Khuất thị mang theo cái đầu, đại quý tộc còn có thể đầu hàng, những binh sĩ Sở quân này còn gánh nặng tâm lý gì?

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!