Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1386: ÁNH LỬA TẬN TRỜI

Mặc kệ thế nào, nguyên bản A Minh vẫn luôn trêu chọc vận khí Trịnh bá gia không tốt, vẫn thường làm bạn bên người Trịnh bá gia, nhưng lần này vận khí thật sự không tồi, thân là chủ thượng, nhưng vẫn có thể thoát.

Sở đô ở ngay phía trước.

Đến lúc này, Kiếm Thánh mới không nhịn được mở miệng hỏi:

-Nếu, Điền Vô Kính thật sự ra chuyện gì, ngươi sẽ như thế nào?

Kiếm Thánh biết lúc này hỏi vấn đề này thật sự không thích hợp.

Nhưng thứ nhất, hắn rõ ràng Trịnh Phàm không phải loại người nội tâm yếu ớt, vào lúc này tự nhiên không cần thiết quan tâm.

Thứ hai, hắn thật sự muốn hỏi vấn đề này, rất muốn rất muốn.

Cao thủ tịch mịch, cũng cao lãnh, nhưng không phải mang ý nghĩa hoàn toàn là Thánh nhân “Tham tâm quả dục”.

Chỉ có thể nói, ngạch giá trị để bọn họ hứng thú cao hơn một chút.

Rất hiển nhiên, vấn đề này hiện tại chạm đến ngạch giá trị của Kiếm Thánh, nếu Trịnh bá gia nguyện ý trả lời, Kiếm Thánh thậm chí nguyện ý đáp ứng khi lần tiếp theo xuất chinh.

Trịnh bá gia không khóc không nháo, hốc mắt cũng không phiếm hồng.

Rốt cuộc tin dữ lại không truyền đến, chỉ là một giấc mộng của hắn.

Thậm chí, khả năng bản thân chạy như bay tới, sau khi thấy Điền Vô Kính, khả năng Điền Vô Kính sẽ trực tiếp cho hắn một cước.

Đang đánh giặc, ngươi chạy lung tung làm gì!

Hoặc là nói, nghe nói ngươi và anh vợ ở chung dưới Dương thành không tồi, muốn đến hộ tống?

Cái này đương nhiên là hỉnh ảnh Trịnh Phàm muốn nhìn thấy nhất, chẳng sợ bị Điền Vô Kính nhất cước đá trọng thương.

Lúc này, đối mặt với vấn đề này của Kiếm Thánh, Trịnh Phàm không chút do dự trả lời, hiển nhiên, tuy rằng không ngừng nói cho bản thân không nên lo lắng, nhưng vẫn không nhịn được suy nghĩ đến vô số hậu quả có thể xảy ra.

-Nếu Điền Vô Kính chết, ta đây sẽ điều tra Đỗ Quyên chết, rốt cuộc có liên quan đến vị kia hay không!

Lão tử phải biến thành một con chó điên, những kẻ nào liên quan, kẻ nào nợ máu, đều chờ bị lão tử cắn đi!

Sau đó, chính là lão tử sẽ không tiếc hết thảy. . .

Nhấc con nuôi ta lên Long ỷ, vô luận người ngồi trên Long ỷ ấy là ai!

Vừa dứt lời, đoàn người lập tức im lặng.

Phía trước, xuất hiện Sở đô mở to ra.

Mà lúc này Sở đô, ánh lửa tận trời!

. . .

Lửa lớn, lấy cả tòa Sở đô và người bên trong là nhiên liệu!

Trịnh bá gia cưỡi trên lưng ngựa, đôi mắt mở to.

Nếu không có giấc mộng kia, có lẽ Trịnh bá gia sẽ cảm thấy sau khi Tĩnh Nam Vương đại phá Sở đô, đốt thành!

Nói không chừng, Trịnh bá gia sẽ ngồi trên lưng ngựa, thảnh thơi thưởng thức hình ảnh này.

Nếu hứng thú, thậm chí có thể cảm khái một câu: Yến nhân đốt đuốc, đáng thương Sở đô.

Nhưng hiện tại, Trịnh Phàm không chút nào nhàn hạ và thoải mái đi làm những cái này.

Khi hắn ánh lửa này, chỉ cảm thấy trong lòng bản thân vắng vẻ.

Hai đời làm người, nói câu tương đối hiện thực một chút, bởi nguyên nhân gia đình, đời trước tình cảm giữa hắn và cha hắn, kỳ thật rất đạm bạc, bản thân bố hắn không có bộ dáng giống người bố, chính cha hắn sau khi tan vỡ tình cảm, thường thường say rượu, rất nhiều thời điểm, khả năng hắn đã quên mất đứa con này.

Giữa hai cha con, không hề có tỉnh cảm ấm áp nào.

Sau đó, hắn xảy ra tai nạn xe cộ, kỳ thật rất bất ngờ, nhưng thứ nhất khi đó bản thân còn nhỏ, thứ hai. . . Cũng bởi bất ngờ đi.

Trên đám tang cha hắn, thương cảm có, nhưng càng nhiều, vẫn biến hắn từ một cô nhi “Xấp xỉ” biến thành “Hiện thực”.

Tình cha mẹ thường thường được ca ngợi, được lấy các danh từ vĩ đại ra so sánh.

Nhưng kỳ thật vô luận tình cảm cha con hay mẹ con, tình cảm anh em, chỉ cần là cảm tình, đều yêu cầu đi giữ gìn.

Người thường không phải Tỳ Hưu, không có khả năng gặp mặt có thể cảm ứng được huyết mạch hô ứng.

Cảm tình không giữ gìn, không hâm nóng, nói thực thế một chút, cũng không khác gì người dưng đi.

Nhưng lão Điền rất tốt với hắn, ngươi không có lời nào để nói.

Đôi khi, Trịnh bá gia cũng không biết giải thích làm sao.

Người mù làm người đứng xem, khả năng có thể đi phân tích ra tâm lý của lão Điền, nhưng người mù không ngốc nghếch đi nghiên cứu và phân tích với chủ thượng nhà hắn.

Quan hệ giữa người và người, tính kế không ra, không tính kế, mới là quan hệ thật, nếu không chính là lợi dụng lẫn nhau.

Một món nợ hồ đồ, rất nhiều thời điểm, cũng rất tốt đẹp.

-Có lẽ, Điền Vô Kính hắn không có việc gì đâu.

Kiếm Thánh mở miệng nói tiếp:

-Rốt cuộc, thể xác Võ giả, vô cùng rắn chắc.

Hiện tại Kiếm Thánh đã không muốn hỏi thêm gì về vấn đề vừa rồi, hắn thật sự lo lắng cho Trịnh Phàm.

Còn đối với Điền Vô Kính, Kiếm Thánh không có cảm giác gì khác.

Hắn từng cảm khái Tĩnh Nam Hầu khổ nhất.

Nhưng, nó cũng chỉ giới hạn trong cảm khái thôi.

Rốt cuộc, Điền Vô Kính sẽ không lâu lâu đến nhà hắn, Điền Vô Kính cũng không cho con riêng hắn cơm canh, cũng không gọi vợ hắn là chị dâu.

Người, sao có thể không biết phân biệt được thân hay xa?

Hắn là Kiếm Thánh, lại không phải nho thánh.

Coi như là nho thánh, lúc này cũng không nên lo lắng cho một người Điền Vô Kính, mà hẳn nên lo lắng cho bá tánh trong Sở đô này chứ.

Mặc dù Trịnh Phàm không lên tiếng, giục ngựa về phía trước.

Chỉ là, tốc độ, chậm một ít.

Nên đối mặt, chung quy vẫn phải đối mặt.

Nhưng, tốc độ không muốn tăng lên.

Tốt nhất có thể chậm một chút, tốt nhất, lại chậm một chút.

Tứ Nương ở bên cạnh, không nói chuyện, nàng rõ ràng, hiện tại chủ thượng không cần người khác tới giúp hắn chia sẻ cái gì.

-Hô. . .

Trịnh bá gia thở phào một hơi.

Hốc mắt, có chút phiếm hồng, càng tới gần phạm vi Sở đô, không khí càng ngày nồng nặc tro tàn.

Nhưng người trong nhà ở chỗ này, Trịnh bá gia cũng không có hứng thú tìm lý do nói là bị xông khói.

Nếu đến lúc này, còn muốn đi che giấu cảm xúc bản thân, che lấp bản thân thất thố, cuộc sống này không khỏi bớt thú vị.

-Kỳ thật, ta từ rất sớm đã có loại dự cảm này.

Bốn năm trước, ở Điền trạch, Tĩnh Nam Vương hạ lệnh với tất cả thân vệ:

-Chó gà không tha!

Nếu không phải ban ngày nhìn thấy quan hệ giữa Điền Vô Kính và người nhà, người ngoài khả năng sẽ cảm thấy quan hệ giữa vị Tĩnh Nam Hầu và quan đình không thân mật lắm.

Nhưng Trịnh Phàm có lẽ thấy được, Điền gia có lẽ có tật xấu, nhưng người Điền gia, đối xử với Điền Vô Kính thật sự tốt, Tĩnh Nam Vương cũng rất thích hưởng thụ bầu không khí gia đình này.

Đồ vật không để bụng, hủy cũng không sao.

Thế gian này, tra tấn lớn nhất không ngoài việc để bản thân ngươi hủy diệt cái ngươi cảm thấy tốt đẹp nhất.

Câu kia: Vô Kính mời thúc tổ lên trời.

Cái này như cầm đao, tự tay đâm bản thân một phát, phát này đến phát khác, thậm chí còn chú ý chỉnh tề và cân xứng.

Lúc sau chính là Đỗ Quyên chết.

Chiến thắng trở về đến Thịnh Nhạc thành, khi đang khánh công, lại nhận được tin tức thê tử chết.

Hầu gia một đêm trắng đầu.

Một lần kia, lần đầu tiên trong miệng Tĩnh Nam Vương phát ra hai chữ “Tĩnh Nan”.

Nhưng hắn cố tình lại không thể phản, không thể thật sự đi phản, có một số việc, thậm chí không thể tra, không dám đi tra.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!