Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1387: XEM MỆNH ĐI

Vì Đại Yến!

Vì nghiệp lớn!

Vì lý tưởng!

Hắn đã tự diệt toàn gia.

Nếu bản thân lặp lại, vậy lúc trước tự tay hắn hạ lệnh giết chết toàn gia, bọn họ chết, rốt cuộc còn ý nghĩa gì?

Đây là con đường chú định không có đường lui, khi ngươi đi lên, đã không cách nào dừng lại.

Nghe người mù nói qua, đêm hôm đó, Hầu gia đi thăm Thiên Thiên.

Cha con gặp nhau, khả năng cũng chỉ một lần kia.

Người mù nói, Điền Vô Kính không gặp nhi tử, trừ bỏ những lý do suy đoán nhiều vô số hơn, kỳ thật trở ngại lớn nhất chính là, Điền Vô Kính sợ không khống chế được bản thân.

-Thề, mặt Hắc Long cờ xí này vẫn luôn nằm trên tay ngươi.

Quá nhiều quá nhiều, trải chăn cực kỳ rõ ràng.

Có đôi khi, Trịnh Phàm chỉ có thể làm bộ không nghe hiểu.

Ngươi thậm chí không có biện pháp khuyên bảo, cũng không lý do khuyên giải an ủi.

Đặt bản thân vào hoàn cảnh người khác, đổi vị trí tự hỏi.

Nếu ngươi ở vị trí kia, khả năng ngươi muốn làm nhất, chính là nhanh chóng được giải thoát.

Nhưng Trịnh Phàm thiệt tình không hy vọng lão Điền chết, hắn đã quen thấy thân ảnh kia xuất hiện trước mặt bản thân.

Có câu nói, Trịnh Phàm chưa bao giờ nói qua với những người khác.

Hắn không thích hành lễ, không thích quỳ xuống.

Nhưng mỗi lần hắn hướng lão Điền hành lễ, trong lòng không có chút mâu thuẫn nào.

Lúc này, hai nhánh kỵ binh tới đây, bọn họ là kỵ binh gác bên ngoài của Tĩnh Nam quân.

Có điều, hiểm lầm không phát sinh, đầu tiên là Trịnh Phàm mang theo giáp trụ rõ ràng là của Yến quân,, hơn nữa, còn cóm một giáo úy bên kia nhận ra Trịnh Phàm.

-Tham kiến Bình Dã Bá!

-Tham kiến Bình Dã Bá!

-Tham kiến Bình Dã Bá!

Trịnh Phàm hít sâu một hơi, hỏi:

-Vương gia ở đâu?

Trên mặt giáo úy kia lộ ra thần sắc lo âu, nói:

-Bẩm Vương gia, trước kia Vương gia suất quân đến Sở đô, ti chức đổi đội ra, Vương gia. . . Vương gia còn chưa ra, hiện tại, hiện tại, Vương gia hẳn đã đi ra khỏi thành đi.

Trịnh Phàm không nói gì, giục ngựa tiến về phía trước.

Lửa lớn đốt Sở đô, một chốc một lát không thể đốt hết, thậm chí đốt cháy mấy ngày cũng là chuyện vô cùng bình thường, càng tới gần tường thành, từ trên người những binh sĩ hành lễ hắn, Trịnh Phàm càng cảm nhận được một cỗ lo âu.

Đây là một loại lo âu trên dưới toàn quân, điều này mang ý nghĩa, đó chính là Vương gia vẫn chưa ra khỏi thành.

Nếu trong thành chỉ cháy bình thường, bọn họ tất nhiên sẽ không tin Tĩnh Nam Vương sẽ bị sao.

Nhưng vấn đề là, những Tĩnh Nam quân đi theo Tĩnh Nam Vương đã ra khỏi thành hơn phân nửa.

Bọn họ đều ra từ sớm, trừ bỏ lúc trước chém giết thương vong bên ngoài, hỏa hoạn không tạo thành tổn thương lớn đối với bọn họ.

Sau khi Trịnh bá gia xuống ngựa, lập tức kêu gọi một tham tướng vừa theo Tĩnh Nam Vương vào xuống đã đi ra.

Trịnh Phàm một bên đi một bên nghe tham tướng kia thuật lại.

Tin tức Tĩnh Nam Vương từ khi vào thành đến khi Hỏa Phượng xuất hiện, rốt cuộc Trịnh Phàm đã nghe hết.

Kiếm Thánh vẫn đi theo Trịnh Phàm, mở miệng nói:

-Cho nên, Điền Vô Kính đoán được trong thành sẽ có hoả hoạn, mới không để đại quân vào thành?

Đối mặt với thủ đô địch quốc, lại không để đại quân dưới trướng vào thành, điều này thật sự không thể nào nói nổi.

Rốt cuộc Tĩnh Nam Vương sẽ không khoan dung với Sở nhân sau đó mượn Sở lập Vương này, hắn không cần thiết ôn nhu với Sở nhân.

Sau khi một quốc gia bị đánh bại, trừ phi đầu hàng sớm, nếu không kinh đô của bọn hắn tất nhiên sẽ bị gây hại.

Mấy thế hệ người dựa vào chân Thiên tử sống yên ổn, thường thường khi vương triều sụp đổ sẽ bị nhổ cả gốc lẫn lãi.

Tứ Nương trả lời Kiếm Thánh nói:

-Nếu Nhiếp Chính Vương Sở Quốc không ở Sở đô, chủ lực Cấm quân Hoàng tộc Sở Quốc cũng không ở nơi này, vậy tất nhiên mang ý nghĩa trong thành có quỷ quái, ngay lúc này không cho đại quân vào thành là đúng.

Một khi chủ lực đại quân vào thành, dưới lửa lớn, không biết bao nhiêu giáp sĩ Yến quân bị chết?

Nếu chết trận, vậy cũng thôi đi, rốt cuộc Thiết kỵ Đại Yến, mặc cho ai muốn gặm bọn họ, bản thân trước tiên cần chuẩn bị tư tưởng bị lột da.

Nhưng cứ như vậy bị lửa lớn thiêu chết, tuyệt đối là một tổn thất thật lớn.

Tên tham tướng kia lập tức nói:

-Sau khi Hỏa Phượng linh kia xuất hiện, Vương gia hạ lệnh để chúng ta rút lui ra khỏi thành, nếu chậm lại một chút hoặc chờ lửa bốc cháy hoàn toàn, những huynh đệ này có thể đi ra hết một nửa đã tính là vận khí cực tốt.

-Vương gia đâu, hắn vẫn chưa đi?

-Bẩm Vương gia, vẫn chưa, đã có các huynh đệ đi vào tìm Vương gia, nhưng đều chưa đi ra.

Dưới tình huống như vậy, ngay từ đầu ra khỏi thành, là bởi Tĩnh Nam quân quen phục tùng bất luận quân lệnh gì của Vương gia nhà mình, mà chờ khi lửa lớn bốc lên, nhóm binh sĩ quan tâm thnv, tất nhiên sẽ không nhịn được phái người vào xem xét.

Kiếm Thánh mở miệng nói:

-Nếu Hỏa Phượng linh kia gây ra, như vậy Hoàng thành nhất định là trung tâm trận pháp, nơi đó tất nhien là nơi bị thiệt hại mạnh nhất.

Hơn nữa, Điền Vô Kính sẽ không đi, mục đích hắn tới đây, thứ nhất vì giẫm đạp tôn nghiêm và kiêu ngạo của Sở nhân, hai chính là hủy diệt Sở đô này.

Hai việc này, đều cần hắn ở lại.

-Vậy Tĩnh Nam Vương vẫn còn hi vọng?

Tứ Nương thay thế Trịnh Phàm hỏi.

Kiếm Thánh lắc đầu, nói:

-Đây là đại trận, đây là huyết tế, dưới loại quy mô này huyết tế, đầu Hỏa Phượng linh kia có thể mạnh đến tình trạng nào chỉ có trời mới biết.

Tứ Nương nháy mắt.

Kiếm Thánh lắc đầu, nói:

-Xem mệnh đi.

Ý ngoài lời, là Điền Vô Kính muốn chạy trốn, hắn tất nhiên có thể trước tiên chạy ra.

Một con Hỏa Phượng, nghe thì hiếm lại, nhưng đó rốt cuộc không phải Hỏa Phượng chân chính, đó chỉ là một đầu Linh.

Huống hồ, tính, Hỏa Phượng chân chính thì sao?

Nếu những thứ gọi là “Thần thú” kia thật sự vô địch, tại sao chúng lại trong tư liệu lịch sử trở thành tọa kỵ của Yến hầu và Sở hầu.

Đều thành tọa kỵ, đều bị thuần hóa, cái này ý nghĩa chúng nó cũng không phải không thể chiến thắng như trong truyền thuyết.

Nhưng nếu Điền Vô Kính không muốn đi, chủ động bức bách đầu Hỏa Phượng linh kia mở ra mắt trận, cá chết lưới rách. . .

Kiếm Thánh không phải Võ giả, hắn rất khó đặt bản thân vào suy nghĩ của một đỉnh cấp Tam phẩm Võ giả.

Ân. . .

Hắn đại khái. . .Hẳn phải chết.

Bởi thân thể kiếm khách không cách nào so với Võ giả.

Trịnh bá gia không nói chuyện, nhưng lời Kiếm Thánh nói, hắn nghe lọt được.

Ngẩng đầu, chẳng sợ cách tường thành vẫn có thể nhìn thấy hỏa diễm đến tận chân trời.

-Tránh ra.

Sau khi binh sĩ Yến quân phía trước do dự, rời đi, rời khỏi vị trí cửa thành bọn họ đang chiếm đóng.

Một mặt chiến trường tàn khốc đã hiển lộ ra.

Bởi sau khi lửa lớn trong thành bốc lên, đại lượng bá tánh muốn chạy trốn ra.

Lúc trước, Yến quân bỗng nhiên giết tới, bên trong thành là địa phương bọn hắn cảm thấy an toàn nhất, nhưng khi lửa lớn trong thành lấy một phương thức không thể tưởng tượng nổi xuất hiện, mọi người bắt đầu kinh hoàng muốn trốn thoát.

Nhưng Yến quân gác chỗ này, dùng mũi tên, dùng quân trận, ngăn chặn cửa thành.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!