Nếu Điền Vô Kính muốn làm như vậy, trước đây, hắn sẽ nói thẳng ra, cho thấy thái độ.
Trịnh bá gia thường thường sẽ diễn kịch vì “Cuộc sống”.
Lúc trước cần dùng nhiều khuôn mặt để tiếp đãi với nhiều người, một đường thăng tiến đến nay, bắt đầu càng ngày càng ít.
Cho dù khi ở Yến Kinh đối mặt với những hoàng tử đó, khi không hứng thú, hắn cũng lười tiếp đón.
Mục đích của con người ở chỗ, ngươi có thể càng thong dong đối diện với thế giới này.
Lão Điền khinh thường diễn kịch, hắn vẫn luôn sống vô cùng chân thật.
Sau khi tự diệt toàn gian, hắn chưa bao giờ giải thích một câu.
Sau khi Đỗ Quyên chết, hai thái giám tuyên chỉ chết ngoài cửa, hắn cũng không nói thêm một lời.
Như lúc trước, khi Trịnh Phàm bảo hắn lựa chọn, hắn cũng trực tiếp cự tuyệt an bài lần này.
Lửa Sở đô hôm nay sẽ đốt thêm rất nhiều ngày nữa.
Nếu Đại Yến không thể nhất thống thiên hạ, ngày sau Sử gia luận điệu chính là Yến mọi rợ đốt một đuốc, văn hóa Đại Sở bị phá hư hầu như không còn.
Mà nếu Đại Yến có thể nhất thống thiên hạ, thống trị lâu dài một chút, trận lửa lớn này chỉ là một bản nhạc đệm.
Mà quan hệ giữa hai người này, sẽ một lần nữa khôi phục vị trí nguyên bản.
Khả năng, Tiểu lục tử cũng rất hâm mộ loại “Ăn ý” và “Quan hệ” này.
Bởi Tiểu lục tử rõ ràng, nếu hắn tạo phản cha hắn thất bại.
Cha hắn, hay Yến Hoàng, tuyệt đối sẽ không nói cái gì hết thảy như cũ, ngươi, như cũ là con trai ngoan của ta.
Ân, đại khái sẽ cực kỳ phẫn nộ nói một câu:
Đến tạo phản cũng không xong, ngươi cũng xứng là nhi tử trẫm?
Sau đó, Tiểu lục tử sẽ bước lên vết xe đổ của Tam ca hắn.
Tương tự, Tứ Nương cũng chỉ yên lặng thở dài trong lòng, lại không có bất kỳ dấu hiệu khẩn trương nào.
Kiếm Thánh liếm liếm môi, cũng không cho rằng kế tiếp, sẽ có cái gì “Gió nổi mây phun”.
Sự thật, đích xác như thế.
Thậm chí, Điền Vô Kính còn chủ động mở miệng nói:
-Cho rằng Bổn Vương đang cố ý trì hoãn thời gian?
Trì hoãn thời gian!
Chờ Tỳ Hưu tìm thấy hắn, mang theo nhóm binh sĩ tới đây?
Mà một khi binh sĩ Tĩnh Nam quân lại đây, Trịnh Phàm muốn tạo phản, cũng tạo không nổi.
Bình Dã Bá trong trận chiến lần này phát huy tác dụng cực lớn, nhưng binh mã bản bộ hắn vẫn không đủ nhiều.
Nói đến cùng, muốn tạo phản cũng không khó.
Hoặc đợi sau khi trở về, hoặc là lúc trước bắt Điền Vô Kính lại, nhân danh nghĩa Điền Vô Kính xuống thu nạp binh quyền, lén quan hệ với anh vợ, quyết đoán hơn một chút nữa.
Nhưng hiện tại, lại suy xét cái kia không có ý nghĩa gì.
Trịnh Phàm không nói chuyện.
Điền Vô Kính duỗi tay, nhẹ nhàng vỗ vỗ Tì Hưu, một vòng lông mao trên cổ Tỳ Hưu đã sớm bị đốt đen.
Bó há miệng, nhả ra một thanh đoản đao.
Đoản đao không phải đao bị gãy, mà là một loại đao.
Thần binh lợi kích ảnh tử nhất mạch truyền thừa, sao có thể là vật phàm?
Điền Vô Kính chỉ chỉ đoản đao rơi trên mặt đất, nói:
-Đây là Ô Nhai, ta sợ bản thân không thoát được, lo lắng nó sẽ mất trong biển lửa, nên trước tiên để Tỳ Hưu mang ra.
Trịnh bá gia khom lưng, nhặt Ô Nhai lên.
Trong khoảng khắc nhặt lên, rõ ràng, đao này đúng là thần binh lợi khí, so với Man đao, không phải một cấp bậc.
Nhưng bởi chuyện lúc trước, trong lòng hắn thật ra không có quá nhiều vui sướng và kích động.
-Trận, vẫn còn chưa đánh xong.
Tĩnh Nam Vương mở miệng nói.
Trịnh Phàm nhìn về phía Điền Vô Kính.
-Thương thể của Bổn Vương vô cùng nặng, ngươi đã đến rồi, vừa lúc ngươi lãnh binh mã đi. Lúc trước ngươi nói đúng, trận này đã kết thúc, đánh đến nơi này, đã đủ rồi.
Trịnh Phàm không quỳ, không giống trước đây kinh sợ và kích động kêu lên “Mạt tướng tuân lệnh”!
Chỉ rất bình tĩnh gật gật đầu.
Tĩnh Nam Vương nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Nói xem, nên kết thúc như thế nào.
Trịnh Phàm thờ dài, cười cười, cầm Ô Nhai chỉ biển lửa nói:
-Anh vợ ta đã sớm từ bỏ Sở đô này, hắn kỳ thật cũng không muốn đánh.
Tĩnh Nam Vương hơi hơi gật đầu:
-Đúng vậy.
-Nếu hai bên đều không muốn đánh, vậy tìm môt cái bậc thang thôi.
-Tiếp tục nói.
-Hắn không ở nơi này, hẳn mang theo văn võ đại thần hắn nhìn trúng đi rồi, nhưng sẽ không cách nơi này quá xa.
Ta sẽ dẫn nhánh Thiết kỵ Tĩnh Nam quân này đi, đuổi theo hắn.
Hắn dọn đến nơi nào, ta đánh đến nơi đó.
Đuổi hắn chạy, đuổi theo hắn đánh, đánh tới khi nào, có thể nghị hòa.
Điền Vô Kính nhìn về phía Tì Hưu.
Tỳ Hưu đã rất mệt mỏi vẫn phải cúi đầu, trong miệng lại lần nữa phun ra lệnh bài của Tĩnh Nam Vương.,
Trong Tĩnh Nam quân, không nhận hổ phù của Bệ Hạ, chỉ nhận Tĩnh Nam Vương lệnh.
Tĩnh Nam Vương chỉ chỉ lệnh bài trên mặt đất, nói:
-Cầm đi.
Cái này có thể giúp Trịnh Phàm điều khiển tám vạn Thiết kỵ Tĩnh Nam quân Điền Vô Kính mang đến.
Trịnh bá gia khiêng Ô Nhai lên vai, xoay người, xua xua tay, nói:
-Ta không cần thứ đồ kia.
-Cuồng vọng.
-Kệ ngươi.
. . .
Lửa lớn Sở đô vẫn còn đang thiêu đốt, nhưng nơi này, đã không phải mục tiêu Yến quân cường điệu.
Đây là kết quả bôn tập đường dài, nhưng lại không phải toàn bộ.
Tĩnh Nam Vương ra khỏi thành, trở về quân doanh, sau đó, không lộ diện, hắn nói qua, hắn bị thương rất nặng.
Cho nên, lúc này đây ngược lại không giống trước kia vì khảo nghiệm Trịnh bá gia, mà hắn xác thật không đủ điền kiện thân thể chỉ huy đại quân, thậm chí, Kiếm Thánh suy đoán, Điền Vô Kính khả năng ngủ sâu một thời gian.
Vương trướng lập tức là nơi Trịnh bá gia tạm thời sử dụng, truyền tin binh đã đi truyền lệnh, ra lệnh tất cả tướng lãnh từ tham tướng trở lên đến Vương trướng nghị sự.
Văn nhân giảng trị quân, cơ bản có hai kịch bản, một cái là quân kỷ nghiêm ngặt, một cái là thương lính như con mình.
Không thể nói bọn họ không đúng, nhưng cái này thật giống câu “Người muốn sống phải ăn cơm”.
Muốn nhanh chóng một nhánh binh mã nhanh nhất, trước hết cần làm chính là, nắm toàn bộ cao tầng tướng lãnh của nhánh quân đội này.
Để bọn họ truyền đạt ý chí của ngươi xuống, lấy bọn họ làm nòng cốt, thì một nhánh binh mã mới có thể để ngươi sử dụng.
Trịnh bá gia ngồi trên vị trí soái chủ Vương trướng, , trong tay cầm túi nước, cái miệng nhỏ nuốt nước, nhìn một tấm bản đồ lớn Sở Quốc trên mặt đất này.
Tứ Nương đang chữa trị cho người bệnh, Kiếm Thánh ở lại bên người Trịnh Phàm, ôm Long Uyên kiếm thoạt nhìn như ngủ gật, khả năng còn đang ngẫm lại hình ảnh lửa lớn hôm qua.
Xoạch. . . Xoạch. . .
Củi lửa trên chậu than thỉnh thoảng lại phát ra tiếng giòn tan.
Sau khi Trịnh bá gia nhìn bản đồ, lại uống một ngụm nước.
Kiếm Thánh hơi hơi mở mắt ra, nhìn Trịnh Phàm, nói:
-Kỳ thật ta vẫn luôn tò mò, ngươi thân là Bá gia Yến nhân, tự nhiên có thể nói những lời như vậy.
Nói cái gì?
Phản bộ Đại Yến.
-Ngươi biết Đại Yến tặng ta phần lễ vật đầu tiên là gì không?
-Lễ vật?
-Mặc kệ ngươi tin hay không, ấn tượng đầu tiên của ta với Đại Yến này chính là lần đầu tiên làm dân phu trên hoang mạc, bị quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ làm mỗi nhử hấp dẫn Sa Thác bộ lạc đến bắt người. Trận chiến ấy, người may mắn còn sống sót, rất ít.
Kiếm Thánh khẽ nhíu mày, như đang suy tư.
Suy tư những lời này rốt cuộc đang sử dụng biện pháp tu từ gì.
Trịnh Phàm lười tiếp tục giải thích.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long