Ở Đại Yến này, hắn kỳ thật chỉ nợ lão Điền, bởi rốt cuộc lão Điền từng cứu mạng hắn vài lần.
Nhưng đối với những người khác, thậm chí, đối với quốc gia này, hắn không cảm thấy bản thân nợ nần gì, cũng không có bao nhiêu tình cảm.
Hắn từ khi thức tỉnh trên thế giới này, đã không phải lớn lên từ nhỏ, hơn nữa, vừa mới tới đã được quận chúa Trấn Bắc Hầu phủ dạy một khóa học thực tế.
Tiếp theo, hắn không ngừng thăng quan tiến chức.
Đến từ triều đình, đến từ Yến Hoàng còn có đến từ Tiểu lục tử.
Nhưng đối với triều đình cùng Yến Hoàng Bệ Hạ, bởi hắn không ngừng lập quân công mới được khao thưởng.
Nói trắng ra là, giống ta làm thuê cho ngươi, ta làm việc, ngươi trả tiền, lẫn nhau không ai nợ gì.
Ta vì Đại Yến lập được công.
Ta vì Đại Yến chảy máu.
Yến Quốc ngươi cho ta chức quan và đãi ngộ địa vị, đó là theo lý thường.
Ta không được Đại Yến giáo dục và chăm sóc, dựa vào cái gì ta phải nợ ngươi?
Coi như Tiểu lục tử kia, tên kia giúp đỡ Trịnh bá gia, ân tình này, vẫn nhận.
Hiện tại bản thân hắn sớm đứng đầu danh sách Lục gia đảng, Tiểu lục tử ngươi không lấy ta ra để lập bia hấp thu người khác hiệu lực sao.
Nhìn thấy không? Nhìn thấy không?
Hiện tại Bình Dã Bá như mặt trời ban trưa kia, chính là ta giúp đỡ hắn lên đấy.
Ngươi cũng muốn thế?
Còn do dự cái gì, chạy nhanh gia nhập Lục gia đảng đi!
Cho nên, xét đến cùng, cũng chỉ là cái cho nhau lợi dụng thôi.
Nhưng những việc này, không cần thiết nói rõ cho Kiếm Thánh.
Tha hương dị khách có chút hảo cảm với Đại Yến, là thật, nhưng rốt cuộc bản thân chém giét lâu như vậy dưới Hắc Long cờ xí.
Nhưng bảo hắn quyết chí cống hiến ra hết thảy, xin lỗi, Trịnh bá gia thật sự không làm được.
Trừ phi bắt đầu đã được Yến Hoàng Bệ Hạ tiếp vào trong cung nuôi dưỡng như con để.
Nhưng. . .
Nhìn đãi ngộ của đám Tiểu lục tử, Trịnh bá gia cảm thấy nếu thật sự như vậy mà nói, bản thân đại khái sẽ càng bức thiết phản Đại Yến đi.
Lúc này, binh sĩ bẩm báo các tướng lãnh đã đến đông đủ bên ngoài Vương trướng.
-Để bọn họ tiến vào.
Trịnh bá gia mở miệng nói.
-Tuân lệnh.
Rất nhanh, nhóm tướng lãnh tiến vào vương trướng.
Mọi người hẳn biết bên trong là Bình Dã Bá mà không phải Vương gia, cho nên nhìn thấy Trịnh Phàm đứng ở nơi đó, không ai ngoài ý muốn.
Lập tức, các tướng lãnh đồng loạt không phân biệt quan hàm lớn nhỏ, tập thể chắp tay hành lễ:
-Gặp qua Bình Dã Bá.
-Gặp qua Bình Dã Bá.
Trịnh Phàm cũng chắp tay đáp lễ, ngay sau đó duỗi thẳng eo, ánh mắt đảo qua phía dưới, nói:
-Sở đô đã cháy, công lớn, chúng ta đã lấy rồi.
Ý của Vương gia là, tiếp theo nên kết thúc, hắn cũng lười để ý tới, cho nên giao mọi việc còn lại cho Bổn Bá.
Tức khắc từ bây giờ, Bổn Bá nhận lệnh Tĩnh Nam Vương, tạm thời nắm giữ nhánh Tĩnh Nam quân này.
Chư vị, hi vọng cho Bổn Bá mặt mũi?
Kiếm Thánh đứng trong một góc âm u, nhìn Trịnh Phàm, nói thật, có một chút Kiếm Thánh không thể không thừa nhận.
Đó chính là vị Trịnh bá gia này, biểu hiện bên ngoài của hắn thật sự khác bình thường.
Mà các tướng lãnh phía dưới, kỳ thật không ít người rõ ràng Vương gia hẳn bị trọng thương, rất có thể tạm thời không cách nào chủ trì cục diện, cho nên mới để Bình Dã Bá ra mặt chỉ huy.
Người biết, tự nhiên rõ ràng vào lúc này muốn quân tâm không loạn, nhất định phải kiệt lực trợ giúp Bình Dã Bá ổn định và khống chế nhánh quân đội này.
Mà người không biết, kỳ thật bọn họ cũng quen việc Bình Dã Bá thay Vương gia chỉ huy, rốt cuộc thứ nhất quân công danh vọng của Bình Dã Bá đủ, các tướng lĩnh cũng chịu phục, thứ hai, lúc trước Bình Dã Bá đã sớm trong vương trướng giúp Vương gia xử lý quân vụ rất lâu rồi.
Cho nên, khi Trịnh Phàm vừa dứt lời.
Lúc trước các tướng lãnh chắp tay hành lễ đều đổi thành quỳ một gối xuống hành lễ, cùng kêu lên nói:
-Mạt tướng nguyện ý tuân lệnh Bình Dã Bá!
-Mạt tướng nguyện ý tuân lệnh Bình Dã Bá!
Không ai dám nghi ngờ liếc mắt nhìn quân lệnh Tĩnh Nam Vương kia có đúng hay không.
Bởi quy củ vốn vì lập ra để chứng minh thân phận người xa cách, thái độ của Tĩnh Nam Vương đối với Bình Dã Bá này, chẳng lẽ bọn hắn đều mù không biết gì sao?
-Chư vị, xin đứng lên.
Trịnh Phàm ý bảo đám tướng lãnh đứng dậy, ngay sau đó hắn chỉ vào bản đồ ngay trước mặt, bắt đầu nói:
-Trước mắt điều chúng ta phải làm, đó chính là tìm nơi hành giá của Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia.
Nơi hắn ở tuyệt đối không cách xa nơi này.
Một bởi thời gian không nhiều, rốt cuộc dìu già dắt trẻ bên người còn có đại lượng hộ vệ Cấm quân Sở Quốc.
Hai bởi hai không bỏ được, cách Sở đô quá xa, để hai mắt hoàn toàn bị bôi đen.
Hơn nữa hắn không có khả năng đi về phía bắc, bởi đó là phương hướng chúng ta đến.
Bổn bá phỏng đoán, muốn bảo đảm an toàn, lại muốn cách Sở đô gần một chút, chỉ có ở mặt nam, hắn mới có thể thọc sâu, gặp được tình huống cực đoan, hắn mới có thể tiếp tục hướng nam, lấy Nam Sở làm căn cơ tái khởi.
Hướng nam Sở đô rời vùng lân cận, chính là Bàn Hòa quận, Bàn Hòa quận lại hướng nam, chính là lãnh thổ phương nam Sở Quốc.
Ngón tay Trịnh Phàm cường điệu trên một ngọn núi tại Bàn Hòa quận, nói:
-Nơi này, là Lục Công sơn, mấy trăm năm trước, tổ tiên Sở nhân từ nơi này xuất phát, qua Lục Công sơn, chính phạt Tang nhân chiếm cứ phương nam, Lục Công sơn từng là đại doanh chinh chiến của Sở nhân.
Nơi đây, dễ thủ khó công, xem như một nơi trọng điểm giữa nam bắc Sở Quốc, nếu Bổn Bá là vị Nhiếp Chính Vương kia, Bổn Bá đại khái sẽ lựa chọn nơi này làm nơi nghỉ chân quan sát trước.
Đương nhiên, Bổn Bá suy tính không nhất định chuẩn xác.
Nhưng không sao cả.
Chúng ta chùng lắm ôm cỏ bắt con thỏ, quét về phía nam, Bổn Bá khôn gtin, đại thần, tôn thất quân đội đi theo nhiều như vậy, thật sự có thể trón ẩn mình không một tiếng động.
Nếu hắn thật sự có thê tàng hình lặng yên không một tiếng động, vậy Bổn Bá còn ước thế không được.
Lúc này, một tham tướng mở miệng hỏi:
- Bá gia, cái này giải thích thế nào?
Trịnh bá gia khẽ gật đầu ý bảo, tiểu tử này không tồi, tuy rằng bản thân quên tên hắn, nhưng có thể nhanh chóng giúp hắn tiếp lời, đáng lưu ý một chút.
- Bởi hắn là Nhiếp Chính Vương, đồng thời, cũng coi như là Hoàng Đế Sở Quốc. Sau khi thủ đô bị tiêu hủy, nếu hắn không lên tiếng, vậy toàn bộ Sở đô sẽ như rắn mất đầu.
Cho nên hắn cần thiết phải lên tiếng, hắn cần nói để thần dân hắn biết rằng Sở quân đang giao chiến với quân ta, hắn vẫn còn, Hoàng Đế bọn họ vẫn còn.
Nếu thật sự hoàn toàn che giấu, đối với chúng ta mà nói, kỳ thật xem như bớt việc.
Nhưng anh vợ của Bổn Bá, ngược lại không phải chuột nhắt nhát gan, cho nên, Bổn Bá cho rằng, khi quân ta đi về phía nam, hẳn rất nhanh có thể phát hiện ra.
Phu nhân Bổn Bá ở nhà rất nhớ ca ca, Bổn Bá sợ vợ, các ngươi cũng biết.
Công chúa, tự nguyện đi theo Bổn Bá đến Đại Yến, ta dù sao cũng phải cưng chiều nàng.
Nàng nhớ ca ca thì phải làm sao bây giờ.
Không có biện pháp, ta chỉ có thể mời anh vợ đến Đại Yến ta ngồi chơi, chỉ có như vậy, nhà Bổn Bá mới có thể an bình.
Cũng bởi vậy, Bổn Bá trước tiên cầu các vị, giúp Bổn Bá một chút.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long