Hữu tư đồ Mã Luân mở miệng nói:
-Thần cảm thấy ý tưởng của Trương Tiễn tướng quân, là đúng, mặc kệ thủ hay dời đi, đều cần đánh một hồi, ổn định quân tâm một chút.
Nếu nơi hành giá vẫn luôn chạy mà nói, không tốt, rất dễ dàng chạy vội.
Nhiếp Chính Vương lại ném cần câu trong tay, cười chỉ chỉ hồ nước này, nói:
-Trong ao này căn bản không thả cá, chúng ta câu thế nào, cũng không cá lên được.
Nói xong, Nhiếp Chính Vương đứng lên, một thái giám bưng thau đồng, để Nhiếp Chính Vương rửa tay.
-Yến nhân đây muốn đẩy lên tạo áp lực, không phải thật sự muốn đánh.
Sở đô đã bị đốt, đốt đi rất nhiều chuyện phiền toái và người phiền toái.
Hiện tại, chúng ta nên tận lực giữ lại nhiều của cải một chút.
Đánh nhau với Yến quân dưới chân Lục Công sơn này, vô luận ra kết quả gì, chết thế nào đua thế nào, đều không có lợi ích gì, giống câu cá ở hồ nước này.
Đánh thắng một hồi, chúng ta vẫn cần đến cầu hòa.
Đánh thua, phong thái khi chúng ta cầu hòa phải thấp hơn.
Cái này rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Trẫm nói qua, cùng Yến nhân, ta không tranh sớm chiều, mười năm sau, hai mươi năm sau, để xem ai hơn ai đi.
Đinh Lượng tiếp chỉ.
Đinh Lượng lập tức quỳ sát xuống dưới:
-Có thần!
-Ngươi làm khâm sai, nhận ý chỉ của trẫm đến chỗ em rể trẫm nghị hòa, điều kiện đơn giản là nhường ra Tĩnh Nam quân và Thượng Cốc quận.
Dù sao Niên Nghiêu bên kia, cũng không kiên trì được lâu lắm, trẫm muốn nhánh quân đội Niên Nghiêu kia được nguyên vẹn.
Còn lại, ngươi tùy tiện nói chuyện đi.
Nga, đúng rồi!
Biểu hiện khí khái thế nào, cố gắng thuyết phục như thế nào, làm thế nào đem mục đích chúng ta cầu hòa biến thành trẫm thề lấy quốc lực tranh đua với Yến Quốc, tốt nhất thêm câu “Không chết không thôi”.
Lúc này mới làm Yến cẩu biết khó mà lui vân vân.
Ngươi tự biết thế nào rồi chứ?
Đinh Lượng cười khổ nói:
-Vương thượng, Yến nhân có thể để thần làm vậy sao?
-Em rể kia làm người thế nào, ta biết, dù sao Yến nhân đã thắng, bán chúng ta một chút mặt mũi chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì.
Rốt cuộc, chờ trận này đánh xong, chúng ta còn phải làm hàng xóm.
Tục ngữ nói đến hảo, bà con xa không bằng láng giềng gần sao.
Huống chi, trẫm và hắn, vốn là thân thích!
. . .
Trịnh bá gia không ngờ, phản ứng của anh vợ hắn thật sự nhanh như vậy, cũng trực tiếp như vậy.
Giống như lão tỷ màn đỏ, ngươi đi vào, mông còn chưa ngồi nóng, ngươi đã ra rồi.
Chuyện này, như vậy.
Quy trình, cũng như vậy.
Nhưng cái này lại làm trong lòng ngươi cảm thấy vắng vẻ, đôi khi quá mức lanh lẹ, thường thường sẽ làm người cảm thấy không dễ chịu.
Trước mắt, ba đường đại quân của Trịnh bá gia đã tiến vào Bàn Hòa quận, quân tiên phong rất nhanh tiếp xúc với Sở quân trước Lục Công sơn.
Hai bên lập tức tiến vào phân đoạn chém giết, tương đương với một loại làm nóng.
Từ khi ngồi thuyền nhập Sở Quốc đến nay, Trịnh bá gia vẫn luôn chịu bối rối không có kỵ binh.
Trước kia dùng quen kỵ binh không cảm thấy gì, nhưng chờ khi dưới tay không có chiến mã, mới cảm thấy thật sự nghẹn khuất cỡ nào.
Hiện tại, Thiết kỵ Tĩnh Nam quân trên tay, đúng là đến thời điểm có thể khiến anh vợ kia biết cái gì gọi là Thiết kỵ Đại Yến chân chính, anh vợ kia lại. . .
Quỳ!
Nghị hòa rất tự nhiên.
Nghị hòa đến giản dị tự nhiên.
Trịnh bá gia tức giận đập bàn.
-Có điều cũng tốt, trận, rốt cuộc đã đánh xong.
Trịnh bá gia gác hai chân lên bàn, Tứ Nương đứng phía sau, giúp hắn mát xa phần đầu.
-Đúng vậy, rốt cuộc đã đánh xong.
-Trước khi không đánh giặc, cảm thấy cuộc sống thái bình đạm, cũng buồn tẻ, sau khi đánh giặc, mới cảm thấy cuộc sống bình thường ia có quá nhiều điều chưa hưởng thụ.
Trịnh bá gia nhớ bá tước phủ.
Nhớ con nuôi, nhớ công chúa ngây thơ.
Đương nhiên cũng nhớ tiếng thúc thúc của Liễu Như Khanh.
Loại sinh hoạt này cũng khá tốt.
-Đúng vậy, địa phương thú vị trên thế giới này vẫn còn rất nhiều, chúng ta mấy năm nay vẫn luôn vội vàng đánh giặc, cũng chưa có thời gian đi xem lại một chút.
-Ân, thật nhanh, cuối cùng đã kết thúc, trong tay chúng ta sẽ quản lý Phụng Tân thành, Tuyết Hải Quan và Trấn Nam quan, hơn phần nửa Đông Tấn sẽ dưới sự quản lý của chúng ta. Kế tiếp, phát triển có thể hoàn toàn đi lên quỹ đạo, thậm chí, có thể thực hiện “Bình thường hóa” với anh vợ ta, để buôn bán làm ăn gì đó.
-Chủ thượng, chuyện nghị hòa bên này vẫn chưa định ra, ngài đã nghĩ ra như vậy?
-Đều là người thực tế, hắn sẽ tính.
Trịnh bá gia duỗi cái eo lười, nói:
-Dù sao sau đó, chúng ta có thể dựa theo hướng của Trấn Bắc Hầu phủ phát triển, quân sự dân sinh có thể phát triển đồng đều, bản thân chúng ta có thể nhẹ nhàng một chút. Nói không chừng còn có thể căn thời gian, đi du sơn ngoạn thủy gì đó.
Một đường giao tranh xuống, cái cầu không phải hay sao?
Tại sao trong lịch sử có rất nhiều quân phiệt muốn cát cứ phiên trấn, nói trắng ra là, chính là muốn cái loại cảm giác ý chỉ sinh tử trong tay mình.
Phiên trấn cát cứ, là nhân tính cho phép, đồng thời cũng là một điều tất nhiên.
Nói trắng ra là, nếu không phải Lý Lương Đình và Điền Vô Kính, Đại Yến bên này, hai đại phiên trấn là không chạy thoát được đâu, hoàn toàn có thể không thèm nghe triều đình.
Càn Quốc trên phương diện này làm tốt nhất, nhóm văn nhân mười năm như một, đều trừng mắt nhìn.
Mỗi khi có quân đầu lĩnh địa phương xuất hiện xu thế phiên trấn hóa, lập tức sẽ động thủ bắt đầu tách ra gạt bỏ, bóp chết uy hiếp.
Cho nên mới có việc Vô Diện tướng công bị chết hậm hực trong ngực, chẳng lẽ người trên triều đình không rõ hắn bị oan uổng?
Bọn họ rõ ràng, nhưng bọn họ càng để ý là củng cố quyền uy của triều đình.
-Đúng rồi, khâm sai Sở Quốc sắp đến rồi đi?
-Đúng vậy, dựa theo chủ thượng ngài phân phó, đã chuẩn bị tốt, chỉ là thuộc hạ cảm thấy, làm như vậy tựa hồ cho Sở nhân bên kia mặt mũi quá mức.
-Không phải nể tình không cho mặt mũi, mặt mũi giá trị mấy tiền? Mấu chốt là sớm một chút đem chuyện chứng thực. Người mù gửi thư từ Tuyết Hải Quan, nói thiên tai ở Tấn địa càng ngày càng nghiêm trọng, còn nói Yến địa nơi đó xảy ra nạn châu chấu, càng có việc xảy ra hạn hán.
Trận này kéo xuống tiếp, không biết ai chết trước đâu.
Đại quân vẫn nên nhanh chóng về nước trấn áp cục diện, ổn định, không thích hợp đi lại bên ngoài.
Hơn nữa, đàm phán giữa hai nước Yến Quốc và Sở Quốc, không bằng nói Trịnh Phàm ta và anh vợ đàm phán.
Đây không phải đàm phán lợi ích giữa hai nước, mà đám phán lợi ích giữa ta và anh vợ.
Hắn vì bản thân tập quyền, không tiếc mượn đao hủy luôn Sở đô, ta để sớm kết thúc trận chiến tranh này, thu hồi Trấn Nam quan, nhanh chóng lập phủ kiến nha.
Sớm thu nạp, Đông Tấn có thể sớm đi vào quỹ đạo phát triển, đôi khi trì hoàn thêm mấy tháng thường thường ý nghĩa trì hoãn ít nhất hai năm thời gian.
Ta và Nhiếp Chính Vương kia cũng rõ điều này, cho nên, hắn muốn một chút mặt mũi cuối cùng, ta tâng bốc cho hắn, Trấn Nam quan bên kia, hắn cũng đôn đốc Niên Nghiêu nhà hắn tay chân lanh lẹ một chút.
-Chủ thượng thật nhìn xa trông rộng, thuộc hạ bội phục.
-Nào có cái gì nhìn xa trông rộng, đơn giản là hai người không thích lấy đại cục làm trọng, tâm ý tương thông thôi.
--------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long