Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1398: CHUYỂN GIAO

Lục Công sơn phái ra khâm sai đại thần tả tư đồ Đinh Lượng tới.

Đánh cháy Hỏa Phượng cờ xí, nhưng thật ra lại không có cảm giác hoảng loạn thủ đô bị phá, triều đình chạy trốn, ngược lại vẫn bày ra một loại phong phạm lễ nghi đại quốc.

Đoàn người Đinh Lượng không vào quân trại, vừa lúc thấy một đám binh sĩ Yến nhân đánh cướp một ít nữ tử Sở nhân trở về.

Ngay sau đó, Đinh Lượng không màng Yến nhân binh hung giáp duệ, dựng thân phía trước quân trại Yến nhân, một người ngăn cản mấy trăm Yến quân, quát lướn, yêu cầu bọn họ lập tức buông Sở nhân vô tội ra.

Lời lẽ chính đáng cảnh cáo Yến quân, nơi này, là địa bàn Đại Sở, bá tánh Đại Sở, hắn là tư đồ Đại Sở, Hoàng Đế vẫn còn, con dân Đại Sở không thể bị khi dễ!

Binh sĩ Yến quân cảm thấy có chút buồn cười, nhưng vẫn dựa theo lúc trước được phân phó, thả nữ nhân kia ra.

Các nữ nhân kia quỳ sát xung quanh Đinh Lượng, khóc lớn hô to, sau đó dập đầu cảm ơn Đinh Lượng.

-Đinh Lượng dựng thân lên trước, mắng Yến lỗ mãng, hiểu đại nghĩa, binh tới trước người không tránh, Yến nhân thẹn, phải thả người, lén thán phục. Bình Dã Bá nghe vậy, nói rằng: Đinh Lượng, đúng là đại trượng phu.

Kế tiếp, đoàn người Đinh Lượng mơi tiến vào quân trại.

Bên trong quân trại, giáp sĩ san sát, tựa hồ cố ý tạo áp lực đối với đoàn sứ khâm sai Sở Quốc.

Đinh Lượng mặt không đổi sắc, tay trái cầm tiết, tay phải cầm thánh chỉ, đi đến trước soái trướng.

-Đinh Lượng vào quân trại Yến nhân, Tấn nhân thế lớn, nhưng Đinh Lượng lù lù bất động, Yến nhân biết Sở nhân có huyết dũng, không dám khinh thị.

Ngay sau đó, một tham tướng Yến quân đi lên làm nhục Sở Quốc, Đinh Lượng lại bác bỏ một hồi.

Ngay sau đó, lại có một quan Tổng binh cười nói Sở quân vô dụng, không dám dã chiến.

Đinh Lượng lần thứ hai bác bỏ.

Sau đó, lại có một đám dân phu, khóc lóc xướng ca dao Sở nhân, bọn họ bị bắt làm thợ thủ công cho quân trại Yến nhân.

Dưới đường dài bôn tập, làm sao có thể mang được dân phu, cũng may dân phu, trừ phi đặt chân đến nơi hẻo lánh không dấu chân người, nếu không đều có thể dễ dàng bắt được.

Trong đội ngũ Đinh Lượng, có một đại thần tiến lên trách cứ Yến nhân.

Đinh Lượng lên án mạnh mẽ vị đại thần kia, bản thân khóc lóc thảm thiết nói: Chính là chúng ta bất tài, mới để bá tánh không thể không trôi giạt khắp nơi, bị địch bắt làm nô dịch.

Tên đại thần kia nghe vậy, thẹn.

Nhiều vô số, kế tiếp lại gặp vài chuyện, Đinh Lượng lại lên án mấy lần.

Khi thấy Bình Dã Bá ngồi trên soái trướng, vị Đinh Lượng này lại có chút ngượng ngùng.

Thời điểm tới, Nhiếp Chính Vương kỳ thật nói qua, nói em rể hắn sẽ rất phối hợp.

Nhưng Đinh Lượng thật sự không ngờ, Bình Dã Bá sẽ hiểu kịch bản như vậy.

Hôm nay hắn đích thân nhập quân trại Yến quân, đợi sau khi trở về, trên sách sử tất nhiên sẽ để lại một bút, không, rất nhiều bút.

Còn có thể biến thành chuyện xưa, được thế nhân lấy ra khen ngợi khí tiết.

Cái này càng về sau sẽ là chỗ dựa của hắn trên triều đình.

Mỗi một nhiệm vụ chính trị đều là cơ duyên khả ngộ bất khả cầu, hắn lần này ngược lại nuốt một chuỗi, một hơi ăn xong, ngấy!

Cũng bởi vậy, khi đến nơi này, trước mắt trong lều trại chỉ có hai người này.

Đinh Lượng không đắn dò gì, mà chủ động khom mình hành lễ:

-Gặp qua phò mã gia.

Trịnh bá gia gật gật đầu, chỉ chỉ đệm hương bồ trước mắt, nói:

-Ngồi đi.

-Cảm ơn phò mã.

Đinh Lượng ngồi quỳ xuống.

Khi Sở nhân ngồi quỳ, chú ý thân thể ưu nhã, thắng lưng, đồng thời đôi tay nhấc lên hai tấn tóc dài, dáng vẻ thanh tú.

Trịnh bá gia cởi túi nước trên người xuống, ném qua, nói:

-Uống nước đi.

Lúc trước ở bên ngoài, nói không ít lời lẽ chính đáng, tất nhiên miệng khô lưỡi khô.

Đinh Lượng cũng không ngượng ngùng, rút ra nút, uống hai miếng, hắn thật sự khát.

-Đa tạ phò mã gia.

-Khách khí, đều là người trong nhà.

Lúc trước an bài bên ngoài đều do Trịnh bá gia phân phó.

Nguyên có thể làm được nhiều như vậy, bởi trong lịch sử Trịnh bá gia quen thuộc, xuất hiện quá nhiều thứ quá nhiều thứ, đơn giản lấy ra dùng thôi.

Tiếp theo phải xem thái độ của anh vợ hắn.

-Ta đi thẳng vào vấn đề đi, Bổn Bá không muốn đánh tiếp, muốn khải hoàn về nước, nhưng trận này, dù sao cũng phải cho triều đình, quốc nội một cái công đạo.

Phương thức đi thẳng vào vấn đề như vậy, để Đinh Lượng có chút đột nhiên không kịp phòng ngừa, hắn lần này tới mang theo một phái đoàn, tất cả để đấu khẩu với Yến nhân.

Chỉ là trước mắt xem ra, vị Bình Dã Bá tựa hồ lười lãng phí thời gian này.

Cái này dễ làm, sau khi xác nhận rõ thái độ của hai vị kia, hắn là người trung gian, tự nhiên dễ làm rồi.

Đương nhiên, Đinh Lượng không dám coi Bình Dã Bá như ngốc tử tiện thể sửa điều kiện của Nhiếp Chính Vương, giảm bớt tổn thất cho Đại Sở.

Bởi Đinh Lượng rõ ràng, vị Bình Dã Bá trước mắt này, chỉ biết chỉ khôn chứ không ngu hơn hắn.

Làm một bên xâm lược, vào lúc này cực kỳ thành thạo giúp hắn, nâng danh vọng, tạo chuyện xưa, bực này thủ đoạn và tâm kế, chứng minh đối phương không chỉ biết đánh giặc, cho dù có lăn lộn trên triều đình, tất nhiên sẽ ra mặt, tuyệt đối không thể đối đãi như vũ phu.

Thời khắc mấu chốt, người thích vẽ rắn thêm chân, thường thường không phải người thông minh, mà tự cho là người thông minh.

Cho nên, Đinh Lượng trực tiếp nói lời mấu chốt của Nhiếp Chính Vương ra:

-Trấn Nam quan, có thể chuyển giao. . . Phò mã gia ngài.

Thượng Cốc quận, cũng sẽ chuyển giao Yến Quốc.

Sở quân ta rút về phía Vị hà, Yến quân đồng phải đảm bảo Niên Nghiêu đại tướng quân an toàn trở về.

Kỳ thật, nói đường lương thực Trấn Nam quan bên kia bị cắt, nhưng trong đấy vẫn dự trữ một ít lương thảo.

Ăn, hẳn không thể lâu được, nhưng nếu Niên Nghiêu thật sự tàn nhẫn như Khuất Thiên Nam ở Ngọc Bàn thành, vẫn có thể ở nơi đó liều mạng thời gian rất lâu.

Cùng lúc đó, Nhiếp Chính Vương nhất định sẽ điều động Sở quân các lộ, vì tiếp ứng đại quân Niên Nghiêu có thể không tiếc bất luận cái giá nào.

Bởi hiện tại xem ra, nhánh quân đội Niên Nghiêu này để Nhiếp Chính Vương dùng để dọn dẹp quốc nội, hắn phỏng chừng không thể tiếp nhận kết quả nhánh quân này bị bại vong.

Hơn nữa, bản thân Niên Nghiêu cũng là soái tài ưu tú, trước mắt bản bộ tinh nhuệ cũng chính là mười mấy vạn Thiết kỵ có thể đánh nhất đã chia làm hai bộ phận.

Đầu to chỗ này, một bộ phận khác ở Hoảng Cổ huyện, do La Lăng dẫn dắt đang chơi đùa với Độc Cô Mục bên kia.

Mặt khác, Lý Phú Thắng dẫn quân đội có thể đánh đã tiến vào khu vực khác của Sở Quốc.

Cho nên tuy Yến quân ở lại Thượng Cốc quận giám thị Trấn Nam quan không ít, nhưng nếu Niên Nghiêu lãnh mấy chục vạn Sở quân “Nóng lòng về nhà” ra khỏi thành, dưới tình huống Yến quân không thành công ngăn chặn, thật đúng là khó nói.

Kết quả tốt nhất chính là, để Niên Nghiêu đoạn đuôi cầu sinh, trả giá nhất định để một bộ phận phía sau, chủ lực thoát đi.

Kết quả kém nhất chính là, trận phản kích chiến của Niên Nghiêu, Yến quân ăn một hồi bại trận.

Mặc kệ thế nào, một khi Niên Nghiêu kia ra tay, kế tiếp Yến quân và Sở quân sẽ tiến vào một trạng thái chém giết không chết không thôi trên lãnh thổ phương bắc Sở Quốc rộng lớn.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!