Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1399: BÁ GIA TỰ QUYẾT

Yến quân không tính toán chiếm cứ địa bàn, không tính toán kinh doanh, cho nên chỉ để kỵ binh đột tiến, Sở nhân chiếm cứ lợi thế sân nhà, coi như Yến quân chiếm lợi thế dã chiến, Sở nhân hoàn toàn có thể dùng thời gian và không gian đổi lấy quyền chủ động.

Tóm lại, nếu đánh tiếp, trừ phi Trịnh bá gia có thể có tin tưởng thay thế Tĩnh Nam Vương mạnh mẽ ghép lại Yến quân các lộ, giống lúc trước đánh thắng chủ lực Dã Nhân Vương, đánh băng Sở nhân vài lần, hoàn toàn nghiền ép tất cả các lực lượng Sở nhân có thể uy hiếp.

Nếu không, trận này chú định thất bại.

Huống hồ, Sở nhân không ngốc, nhiều ví dụ như vậy, sao có thể tập kết chủ ra chơi đùa với Yến nhân ngươi?

Cũng bởi vậy, chuyển giao Trấn Nam quan, thành lập trên một loại thỏa hiệp, không ai đơn thuần trả giá hay không trả giá.

Cái này khác với chuyện Khuất Thiên Nam đầu hàng phía dưới Ngọc Bàn thành.

Yến nhân muốn lui, Sở nhân muốn sớm chấm dứt cuộc chiến này, nhu cầu của cả hai, đều nhất trí.

Nhưng, đàm phán sao?

Làm phương trên danh nghĩa cũng trên thực tế chiến thắng, Trịnh bá gia sẽ không cảm thấy như vậy đã đủ, có tiện nghị không chiếm chính là “Vương bát đản”.

(Chú thích: Vương bát đản tạm dịch là đồ con rùa, con rùa rụt cổ. Vương Bát Đản có nghĩa là Đồ Con Rùa Rụt Cổ. Ý chỉ một người nhát chết, không dám đương đầu với khó khăn, thích trốn tránh.)

-Bổn Bá cho rằng, vẫn quá giản lược.

-Phò mã gia yên tâm, phái đặc phái viên đi Yến Kinh hướng Yến Hoàng Bệ Hạ trình quốc thư cầu hòa, đồng thời những việc còn lại, Nhiếp Chính Vương đã đáp ứng rồi.

Ý chính là, trên mặt hình thức, chúng ta sẽ làm tốt, đơn giản chính là vấn đề mặt mũi.

Trịnh Phàm lắc đầu, nói:

-Vẫn không đủ, trước đây Sở nhân vi phạm đạo nghĩa, phái thích khách ám sát ta Đại Yến Bệ Hạ, nhân thần cộng giận, sao có thể chấm dứt như vậy?

-Phò mã gia, sự kiện ám sát kia rốt cuộc thế nào, trong lòng ngài còn không rõ sao?

-Ý của ngươi là nói Bổn Bá không nói đạo lý?

-Không dám, không dám.

-Bổn Bá đang không nói đạo lý, làm sao vậy?

-Cái này. . .

-Từ xưa đến nay, hai nước bang giao, nói trắng ra là, tất cả đều trên đạo ý nắm tay ai lớn hơn.

-Thần không biết phò mã gia có biết, Tấn địa gặp thiên tai nghiêm trọng, Yến địa gặp nạn hạn hán.

-Bổn Bá biết.

Đinh Lượng tăng âm lượng:

-Đại Yến, hẳn phải thu binh.

Trịnh bá gia cười nói:

-Ha ha, không vội, không vội, thu binh tất nhiên phải thu, nhưng cần lấy đủ chỗ tốt, lần này phạt Sở, Đại Yến ta dắt lưng quần lên đánh, ít nhiều cũng phải lấy chút tiền lãi mang về, không phải sao?

Chớ nói với Bổn Bá cái gì quốc nội thiên tai, thật sự không được, Bổn Bá suất đại quân ở đây luôn, dù sao quốc nội đang đói, ăn nhờ ở đậu Sở nhân cũng không sao đi!

Đinh Lượng biết Bình Dã Bá nói đùa, nhưng hắn rõ ràng.

Nếu không thể lấy ra một phần chỗ tốt đưa cho Yến Quốc, không, xác thực nói, cho vị Bình Dã Bá này, đối phương sẽ không vừa lòng.

-Phò mã gia, thần nơi này có một phong thư của Nhiếp Chính Vương, nhưng Vương thượng phân phó ta nói, đưa em rể hắn mà không phải đưa cho Bình Dã Bá Đại Yến.

-Khách khí.

Trịnh bá gia căn bản không do dự gì, lập tức duỗi tay nhận lấy.

Trên đây không có nhiều lời, tất cả đều rất thông tục.

Mởi đầu, liệt một chuỗi tên các nhà quý tộc, đất phong của bọn họ cơ bản đều ở phương bắc Sở Quốc.

Trên thực tế, bởi phương nam Sở Quốc đều mới được bình định, cho nên đất phong quý tộc nơi đó, không nhiều lắm.

Kế tiếp, chính là lời dạo đầu.

Em rể, thiếu bạc thiếu lương mà nói, lấy mấy nhà này đi.

Về sau ngươi ở phía bắc nhìn, lòng ca ca ta cũng ổn.

-A, đây là cho luôn sao? Bổn Bá sẽ không đi lấy?

-Phò mã gia, ngài xem trang thứ hai.

Trịnh bá gia lấy ra trang tin thứ hai.

Trang này càng tỉ mỉ hơn, đây là trang ký lục tát cả địa điểm ẩn giấu lương thực vàng bạc nội khố của đám quý tộc kia.

Ngạch, cái này. . .

Coi như Trịnh bá gia suất quân đánh vào đất phong của bọn họ cũng tuyệt đối không cướp đoạt ra.

Quý tộc cực kỳ am hiểu tàng trữ bảo khố, bởi đó là căn bản để họ quật khởi trở lại, tỷ như bảo khố Hách Liên gia, tộc nhân bình thường căn bản không cách nào biết gia tộc còn cái này.

-Hô. . .

Trịnh bá gia thở phào một hơi, gật gật đầu, nói:

-Trở về nói cho anh vợ ta biết, công chúa, rất nhớ hắn.

-Vâng, phò mã gia.

-Vương thượng cũng nói, hy vọng phò mã gia có thể trân đãi công chúa.

Trịnh Phàm hơi hơi gật đầu, nói:

-Bổn Bá đã biết.

. . .

Tuy hội đàm với Đinh Lượng để hai bên đã hình thành chung nhận thức, nhưng chứng thực cụ thể thế nào, còn cần thời gian.

Mấy chục vạn Yến quân, phân lạc thành vài bộ phận, Sở quân các bộ cũng cực kỳ phân tán, còn có nghĩa quân các nơi, muốn chỉnh hợp lại cũng không đơn giản.

Chỉ là, quân tình như lửa, nhất định phải làm nhanh.

Đây cũng là nhận thức chung của hai bên.

Trịnh bá gia muốn sớm kết thúc chiến tranh, trước khi khi Yến Hoàng không băng hà về nước, trước khi Yến Hoàng băng hà khiến Đại Yến rung chuyển, đem chuyện “Phong hầu” và “Biên giới” kia được định ra.

Không quan tâm có phải Lục gia đảng hay không, nói một câu thực tế, một khi hắn chính thức tiêu hóa xong khối địa bàn này.

Coi như người đăng cơ không phải Tiểu lục tử, mà là Thái Tử, hoặc một người khác nào đó, đều không thể trong khoảng thời gian ngắn lay động vị trí của hắn.

Chẳng sợ ngày sau vị trên Long ỷ kia muốn mời hắn đến bàn bạc, Trịnh bá gia cũng không sợ.

Tới đi, xem ai sợ ai.

Hơn nữa, sớm kết thúc chiến tranh, mấy chục vạn Yến quân hơn phân nửa có thể trở lại địa phương, thậm chí một bộ phận tiến về Ngân Lãng quận, mà khối địa phương dập nát Đông Tấn này có thể sớm bắt đầu nghỉ ngơi lấy sức làm cơ sở phát triển.

Dây dưa dây cà đi xuống, ai biết còn sẽ xuất hiện biến cố nào khác.

Tuy Nhiếp Chính Vương bên kia ngoài miệng nói không tranh sớm chiều, nhưng nghĩ đến hẳn muốn sớm thu thập nội quốc, bởi chiến tranh tàn phá và nhân tâm rung chuyển cần hắn đi vá lấp.

Cho nên, sau khi kết thúc hội đàm, Trịnh bá gia tự mình đi đến chỗ Tĩnh Nam Vương.

Trước mắt, chỉ cầu nhanh, không có khả năng để người mang tin tức chạy đến Yến Kinh xin ý kiến của Yến Hoàng, rốt cuộc khoảng cách thật sự quá xa, thường xuyên qua lại, phía trên tính mau chóng, nhưng tất không thể không tránh khỏi trì hoãn trên đường đi.

Cho nên, lúc này chỉ có thể tham khảo ý kiến của Tĩnh Nam Vương.

Để Tĩnh Nam Vương đại biểu triều đình, ký hòa ước.

Kế tiếp, nên làm thế nào, dọn dẹp một chút đồ vật, thuận thế kiếm một chút gì đó là có thể về nhà.

Chỉ là, Trịnh Phàm chưa kịp đến lều trại, thân vệ Tĩnh Nam Vương đã ngăn cản lại.

-Bá gia, Vương gia để lại lời, không cần nói gì, để Bá gia ngài tự quyết, vương lệnh cũng giao cho Bá gia ngài, không cần đế quấy rầy hắn.

Trịnh Phàm gật gật đầu, chưa nói cái gì, trực tiếp rời đi.

Nhánh binh mã của Trịnh bá gia trước tiên chờ đợi trước Lục Công sơn mấy ngày, hòa ước không có hiệu lực, sao có thể tin tưởng được đối phương?

Trong thời gian bảy ngày này, thật ra không có quân chính quy Sở nhân tới đây, coi như kỵ binh gác gặp nhau, hai bên đều rất ăn ý bảo trì một loại khắc chế.

--------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!