Nhưng thật ra vẫn có xô sát, một nhánh quân đội hai ba ngàn người lao vào đánh nhau.
Đây đều là đám ô hợp, bị Yến quân một cái xung phong gột rửa hết, tướng sĩ Yến quân cũng lười đuổi bát, bơi thủ cấp bọn họ không đáng tiền.
Chậm rãi, tin tức từ phía bắc bắt đầu truyền đến.
Đầu tiên, nhánh quân đội do Độc Cô Mục thống lĩnh hoàn toàn lui lại, La Lăng dựa theo quân lệnh của Trịnh Phàm cũng dẫn quân đội thoát ly tiếp xúc với Độc Cô Mục, bắt đầu lui về.
Chuyện xảy ra ở Ngọc Bàn thành kia không chỉ gõ hồi chuông cảnh bóa với Sở nhân, ngay cả người khởi xướng, trong lòng cũng hoang mang rối loạn.
Qua gần mười ngày, La Lăng bên kia truyền đến tin tức là, đại quân Niên Nghiêu đã bắt đầu từng nhóm từng nhóm ra khỏi thành mục đích không có khả năng hướng bắc, mà hướng nam.
Điều này mang ý nghĩa Niên Nghiêu hẳn sớm chuẩn bị nhích người, có thể nói, sau khi Nhiếp Chính Vương tính toán từ bỏ Hoàng thành, hắn hẳn đã sớm an bài cho nhánh quân đội Niên Nghiêu này.
Đông thời, còn có binh mã cần vương khác lục đục đuổi đến, có điều bọn họ không giống hai nhóm đầu, gấp không chờ nổi, mà dựng trại đóng quân xung quanh Lục Công sơn.
Nhân số không dưới mười lăm vạn.
Nhưng quân địa phương hơn mười lăm vạn này, hơn phân nửa là quân chế độ địa phương xây dựng, tương đương với quân binh Yến Quốc, một nửa còn là nghĩa sĩ cường hào địa phương chiêu mộ lên.
Những binh mã này thoạt nhìn dòng người chen chúc xô đẩy, tinh kỳ phấp phới, nhưng trên thực tế, chế độ xây dựng hỗn loạn, kỷ luật không tốt.
Tuy nói bên ngoài không ngừng có binh mã cần vương không ngừng đuổi đến nơi này, nhưng trong lòng Trịnh bá gia chẳng có một chút hoảng loạn nào.
Nói trắng ra là, trước mặt tinh nhuệ, bộ binh có tố chất và kỷ luật còn không ăn ai, nếu được chỉ huy thích đáng, vận khí tốt, không phải không thể lấy một hồi thắng lợi.
Coi như anh vợ hắn bỗng nhiên muốn đổi ý, muốn điều động binh mã Lục Công sơn và mười mấy vạn nghĩa quân tới vây đánh hắn, Trịnh bá gia có thể lập tức chia quân bốn vạn, đánh thẳng Lục Công sơn, không cầu công phá, nhưng cầu chặn lại được dòng chính.
Sau đó lại dẫn mấy vạn kỵ binh còn lại, lại dàn trận đâm vài phát vào nhóm nghĩa quân kia, một lần không ngã vậy thì hai lần, hai lần không được vậy ba lần, ba lần không được vậy bốn năm sáu lần.
Ta không tin không chơi chết bọn họ, mà một khi đánh sụp, đó chính là mười mấy vạn hội quân tan tác.
Có điều, rất hiển nhiên, anh vợ hắn là một người rất tỉnh táo, không có bất kỳ động tác gì.
Ngược lại vẫn duy trì truyền thống tốt đẹp mỗi ngày mang đồ ăn đến cho hắn, Trịnh bá gia cũng thích vậy.
Chờ đến khi tin tức từ mặt bắc lần thứ hai truyền đến, Trịnh bá gia tự mình sai người đưa Man đao cho anh vợ trên Lục Công sơn.
Cho dù đây là trang bị hắn thải ra, bỏ đi thì phí, tặng đi nhỡ đâu được quà.
Anh vợ hắn cũng rất hào khí, tặng một cây cung đáp lễ.
Cây cung này cũng không đơn giản, chất lượng không thể chê.
Quan trọng nhất chính là, nó rất cổ xưa, không hoa hòe loè loẹt.
Không giống cây cung bắt mắt trước đây hắn thu được tên thích khách ám sát trượt ở Đông Sơn bảo, ân, cây cung đẹp đấy, nhưng không phù hợp với gu thẩm mỹ của Trịnh bá gia.
Sau khi trao đổi xong, Trịnh bá gia lại phái người lên núi đưa một ít bánh trứng Tứ Nương đích thân làm, dù sao lần này không còn chiến sự, nhàn rỗi.
Lần này không phải đưa cho anh vợ, mà đưa cho mẹ vợ, cũng chính là Thái Hậu Sở Quốc.
. . .
-Thái Hậu, không thể.
Một nữ quan thấy Thái Hậu dùng chiếc đũa kẹp bánh lên, vôi vàng ngăn cản.
Thái Hậu liếc mắt nhìn nữ quan kia, bình tĩnh nói:
-gia nếm thử mùi vị, hơn nữa, đầu độc chết bà già ta thì làm gì, trượng phu Lệ Tinh kia, là Yến nhân không giả, nhưng không phải tên ngốc. Mà nếu hắn ngốc, chúng ta đâu phải đến nơi này?
Thái Hậu đưa vào bánh kem trứng vào miệng, gật đầu, nói:
-Ân, vào miệng là tan, đây đúng là món ăn tinh xảo, đáng tiếc, ai gia rời cung vội vàng, không mang theo cái gì tốt.
Nói xong, Thái Hậu phất tay ý bảo lấy cái hộp dưới giường ra, lấy ra một bộ tơ tằm y từ bên trong ra.
-Đến, cái này đi, trang sức gì đó đưa hắn không thích hợp, rốt cuộc là đàn ông, cái này có thể, mỗi lần khi Tiên Đế ra khỏi cung đều mặc nó.
Hắn nhiều năm đánh giặc, cần đề phòng ám tiễn, có nó, cũng có thể đề phòng một chút ngoài ý muốn.
Phái người đưa đi, đừng đến chỗ Bệ Hạ hỏi, nói đây là ý của ai gia.
-Vâng, Thái Hậu.
Nữ quan ôm món đồ này đ, trong lòng còn cảm thấy có chút không chân thật.
Trước mắt, vị Bình Dã Bá Đại Yến kia đánh tới nơi này rồi, Thái Hậu lại lo lắng tên kia sẽ ở trên chiến trường xảy ra ngoài ý muốn, trực tiếp đưa bảo bối đến.
Không ngờ, thật nghĩ không thông.
. . .
-Tới, Tứ Nương, ngươi nhìn xem, bộ tơ tằm y này so với nhuyễn vị giáp của ngươi, như thế nào?
Trịnh bá gia thu được lễ vật, không chút khách khí cầm quần áo ném cho Tứ Nương xem.
-Bẩm chủ thượng, tài liệu tơ tằm này tốt hơn tài liệu nô gia dùng hơn nhiều, mấu chốt là tài liệu này rất hiếm, nô gia có thể sửa lại cho vừa người, mùa hè mặc vào cũng đỡ nóng.
-Tốt.
-Cũng thú vị, Thái Hậu Sở Quốc này tự nhiên đưa ngài khôi giáp, nô gia xem ra, nàng không phải người hồ đồ, mà rất khôn khéo.
-Vậy ngươi nói vị Thái Hậu này thế nào?
-Hùng Lệ Tinh nha đầu thoạt nhìn hơi khờ khờ một chút, nhưng đó chỉ là trước mặt chủ thượng và nô gia, trên thực tế, nha đầu kia lợi hại trong xương cốt, hơn nữa người có thể sinh ra Nhiếp Chính Vương và Hùng Lệ Tinh, sao có thể vụng về?
Trịnh bá gia nói:
-Đối với người làm chính trị mà nói, việc nhà này không khác gì khối rẻ lau, ngày thường, lười đến nhìn liếc mắt một cái, nhưng khi cần, so với ai khác đều ân cần hơn.
-Chủ thượng thật ra vẫn luôn thanh tỉnh.
-Rốt cuộc đã được rèn luyện ra, trên đời này, người ta có thể tín nhiệm, thật sự không nhiều lắm.
-Lệ Tinh nha đầu này, nô gia có thể nhìn ra, tâm ở chỗ chúng ta.
Tứ Nương nói.
Trịnh bá gia gật đầu, nói:
-Đâ là ưu điểm lớn nhất của nàng, trước kia ta còn cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng hiện tại nhìn bộ dáng ca ca nàng, chỉ có thể nói, không trách được.
Huynh muội này đều là người theo chủ nghĩa hiện thực.
Nhưng loại người này, kỳ thật khi ở chung, khi ngươi chiếm ưu thế, bọn họ sẽ vĩnh viễn biết làm thế nào phối hợp với ngươi để đạt được lợi ích lớn nhất.
Nói ngắn gọn, ngay cả nha đầu Hùng Lệ Tinh này, ngày sau nếu hắn thất bại, nàng sẽ không chút do dự mang theo hài tử trở về Sở Quốc làm “Trưởng công chúa”.
Trước kia nàng không phải trưởng công chúa, hiện tại đúng rồi.
Bởi một trận lửa lớn kia thiêu chết sáu vị hoàng tử, còn một đám Hoàng thất cũng theo luôn.
-Báo!
Một truyền tin binh tiến vào, đưa quân tình lên.
Trịnh Phàm mở ra phong thư, là Lương Trình và La Lăng cùng nhau viết.
Đại quân Niên Nghiêu bên kia đã vượt qua Vị hà, Yến quân đã bắt đầu đi vào chiếm đóng Trấn Nam quan.
Người bên ngoài xem ra Yến Quốc thắng lợi, tuy trả giá lớn, nhưng xa xa không phải một Trấn Nam quan và một Thượng Cốc quận cằn cỗi có thể đền bù.
Nhưng mặc kệ thế nào, đều là Đại Yến thắng, Sở nhân cắt đất cầu hòa.
---------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long