Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1411: VỀ NHÀ

Ngẩng đầu lên, Cơ lão lục có chút thẫn thờ nói:

-Cái gọi là tâm Đế Vương, cái gọi là thủ đoạn Đế Vương, không phải chuyện nhà, cũng không phải hòa hòa khí khí, càng không phải kéo bên này bên kia, ẩn bên này rút bên kia.

Điểm cân bằng của Đế Vương. . .

Chó má!

Nói ra lời này, thật ấu trĩ như lão nông phu cảm thấy phụ hoàng một ngày có thể ăn mấy chục cái bánh rán.

Căn bản của Đế Vương chi thuật ở chỗ.

Thân là Đế Vương, hắn có thể xốc bàn!

-Muốn phòng bị cái gì, muốn bố trí cái gì, muốn an bài cái gì, ngay cả ta và lão Nhị, chỉ đấu đến ba hoa chích choè. . .

Vương kỳ nam bắc nhị vương, sau này cắm xuống.

Ta và lão Nhị đến cửa hậu viên quỳ, nghe Thánh dụ đi!

. . .

Uyển chuyển du dương, âm thanh từ trong phủ bá tước truyền ra.

Mỗi ngày, người mù đều sẽ ở chỗ này kéo đàn nhị hồ.

Hôm nay thời gian kéo đàn dài hơn một chút.

Thiên Thiên ngồi chỗ kia, hai tay nhỏ phì nộn đặt trên đầu gối, đầu thấp dần, kiệt lực khắc chế bản thân đang buồn ngủ.

Muốn để một đứa trẻ có thể nghe hiểu âm thanh này, thật sự làm khó nó.

Huống hồ, hôm nay tiết tấu đã dài phá lễ, Thiên Thiên đã cực kỳ khắc chế, nhưng vẫn không thể ngăn được cảnh giác buồn ngủ đánh úp tới.

Thật lâu sau, người mù thu hồi đàn lại.

Thiên Thiên ngây thơ mờ mịt ngẩng đầu, duỗi tay, chà xát mặt, mỉm cười.

Sau đó, hắn vỗ vỗ tay.

Lúc này, Liễu Như Khanh bưng một ly trà đã đi tới.

Người mù đứng dậy, rời ghế, đi về phía sau ba bước.

Liễu Như Khanh tiến lên, đem trà đặt ở trên bàn trà, lui về phía sau ba bước trở về.

Lúc này người mù mới trở về, ngồi trở lại vị trí cũ, mang trà lên.

Đây là hoa trà.

Kỳ thật người mù không thích mùi vị này, bên trong thường thường sẽ thêm chút mật ong, nói đây là vị ngọt hoa, cảm giác ngọt hơi xé cổ.

-Bắc tiên sinh, đã có tin tức truyền đến?

Nam nhân đánh giặc tiền tuyến.

Nữ nhân ở phía sau, tự nhiên khổ chờ.

Hiện tại, đệ đệ Liễu Như Khanh là Liễu Chung đang hỗ trợ làm việc ở phủ bá tước, xem như một chuyện không tồi.

Đối với việc này, Liễu Như Khanh cảm thấy rất thỏa mãn.

Bầu không khí nơi này, không có áp lực như ở Phạm gia, cuộc sống cũng rất điềm đạm tự nhiên.

Nàng thật sự không yêu cầu gì hơn nữa.

Kỳ thật, nếu không phải đêm đó Bá gia bỗng nhiên khắc chế, nàng đã sớm đã là người của Bá gia.

Tàn hoa bại liễu mà thôi, có thể lấy lòng hắn, đã đủ rồi.

Quan niệm đặt thời đại hiện đại vốn sai lầm.

Nhưng chỉ có thể cảm khái một câu, dưới bối cảnh thời đại này, nữ nhân sinh tồn, vốn gian nan.

Nhưng người mù biết, tình tình Liễu Như Khanh, không phải tới hỏi cái này.

Bản thân hắn kéo đàn nhị hồ nhiều hơn ngày thường, Liễu Như Khanh có lẽ có thể nhận thấy được, nhưng lại không cố ý đến đây dò hỏi.

Hậu trạch chủ thượng, kỳ thật rất đơn giản.

Không tính bọn họ tỳ nữ ma ma, người được tính trong phòng kỳ thật chỉ có ba vị.

Tứ Nương, công chúa và Liễu Như Khanh này.

Tứ Nương đi theo chủ thượng ở đánh giặc, trong nhà, cũng chỉ còn lại hai.

Ai lớn ai nhỏ, không cần nói nhiều.

-Công chúa, có chuyện gì, cứ trực tiếp hỏi tại hạ, phủ bá tước chúng ta từ xưa đến nay không có quy củ gì cả.

Người mù vừa dứt lời, công chúa từ chỗ ngoặt bước ra.

Người mù đứng dậy, nhường chỗ ngồi.

Công chúa đứng tại chỗ, nói:

-Không dám để Bắc tiên sinh nhường Bổn Cung chỗ ngồi.

-Thú vị thú vị, có vẻ tại hạ lại quy củ một chút.

-Ha ha.

Công chúa cười, không phải cười lạnh, mà nàng sớm thành thói quen cùng vài vị “Tiên sinh” chung hình thức rồi.

Bọn họ thoạt nhìn là đám người hiểu quy củ, kỳ thật, bọn họ lại là đám không tuân thủ quy củ nhất.

Đồng thời, bọn họ và tướng công nhà mình trên danh nghĩa là chủ tớ.

Nhưng kỳ thật, trên trình độ nào đó, cùng ngồi cùng ăn.

Có chút nữ nhân, trời sinh chính là cao thủ cung đấu, huống chi Hùng Lệ Tinh vốn sinh ra và lớn lên ở hậu cung.

Có một số người, không thể đắc tội, nàng hiểu.

Liễu Như Khanh vội đứng dậy, từ trong phòng, lại chuyển đến một cái ghế, đặt xuống.

Công chúa thoải mái hào phóng ngồi xuống.

Lúc này, Liễu Như Khanh đi qua muốn ôm Thiên Thiên.

Hậu trạch, các nàng rõ ràng con nuôi Trịnh bá gia, rốt cuộc có thân phận gì.

Nói câu không dễ nghe, ngày sau coi như các nàng sinh ra con nối dõi, luận chiến sủng đều không thể vượt qua vị trước mắt này.

Thiên Thiên mở tay ra, ôm Liễu Như Khanh một chút, lại không để nàng bế lên, vòng qua cánh tay của Liễu Như Khanh.

Trong vườn hoa, một đầu thanh mãng thật lớn bò ra.

Thiên Thiên chạy chậm tới, ôm đầu thanh mãng này.

Thanh mãng phun ra lưỡi, liếm liếm mặt Thiên Thiên, Thiên Thiên dùng tay vỗ vỗ đầu thanh mãng.

Đứa nhỏ này từ nhỏ đến lớn, chơi đùa với quỷ, với yêu, so với người còn nhiều hơn nhiều.

Hơn nữa, trên ngườn hắn vốn tự mang theo một cỗ linh khí, để những yêu vật kia cảm thấy thân cận.

Ngày trước, Kiếm Thánh cố tình tranh thủ thời gian nghỉ ngắn ngủi, đến gặp đứa nhỏ này.

Nguyên bản Kiếm Thánh không tính toán thu đồ đệ, có Kiếm Tỳ rồi, thế nhưng vẫn nảy sinh ra ý muốn thu nhi tử Điền Vô Kính làm môn hạ.

Chỉ tiếc, hắn đã buông ra, nhưng hài tử người ta chỉ muốn học đao giống cha nuôi.

Bên kia, một người một rắn chơi vô cùng vui vẻ.

Bên này, công chúa mở miệng nói:

-Vốn dĩ không tiện hỏi, nhưng, bản thân ta thật ra không sao cả, chỉ sợ Bắc tiên sinh ngài suy nghĩ nhiều.

-Tại hạ không nghĩ nhiều, chuyện mỗi ngày tại hạ suy nghĩ, thật sự quá nhiều.

-Bắc tiên sinh nói chuyện, thật đúng là một chút đều không khách khí.

-Đều là người trong nhà, khách khí cái cái gì, quá mệt mỏi không phải sao?

-Có lẽ vậy.

Sau đó, công chúa hỏi:

-Bá gia đánh thắng trận?

-Phá Sở đô.

Công chúa nghe vậy, hô hấp cứng lại.

Sở đô, nơi đó là nơi nàng lớn lên, hiện tại đã bị trượng phu công phá.

Kỳ thật, nghiêm khắc về mặt ý nghĩa, Sở đô bị công phá không liên quan trực tiếp đến Trịnh bá gia, nhưng không thể phủ nhận chính là, đúng là giai đoạn trước Trịnh bá gia làm tán loạn, để đường vận chuyển lương thảo đến Trấn Nam quan và vùng lân cận Sở đô bị hỗn loạn.

Cuối cùng, thúc đẩy đại quân Tĩnh Nam Vương lao thẳng đến Sở đô.

-Ca ca công chúa để lại ám chiêu, vốn định thiêu chết Tĩnh Nam Vương, ai ngờ, Tĩnh Nam Vương không chết, nhưng Sở đô lại bị thiêu.

Công chúa nhìn người mù, nói:

- Sở đô, bị đốt?

-Xác thật đã bị thiêu hủy.

-Thảm.

-Đúng vậy.

-Hoàng huynh ta đâu?

-Đã sớm không ở nơi đó, Nhiếp Chính Vương mượn tay Yến nhân, loại bỏ bớt vài chướng ngại vật.

-Dựa theo Bắc sinh nói, hoàng huynh ta thật ra kiếm lời?

Người mù gật gù nói:

-Tổng thể nói, tất nhiên mệt, nhưng, trong nhà được quét tước sạch sẽ.

-Như vậy, trận có thể tiếp tục đánh hay sao?

-Sẽ không, mắt thấy sắp kết thúc, chủ thượng, đại khái cũng sắp đã trở lại. Mặt khác, không có gì bất ngờ xảy ra mà nói, ngài sắp từ phu nhân bá tước thành hầu tước.

-Phong hầu?

Công chúa ngạc nhiên.

-Tám chín phần mười, bởi Tĩnh Nam Vương không chết.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!