Người mù rõ ràng, Tĩnh Nam Vương còn hay không còn, có sự khác nhau thế nào.
Tĩnh Nam Vương không ở đây, tự nhiên có thể để bọn hắn nhẹ nhàng và tự do hơn.
Nhưng có Tĩnh Nam Vương, tương đương đảm bảo đám người Ma Vương bọn hắn không thể nào phản.
Có đôi khi, bản thân người mù cũng cảm thấy không thú vị.
Bưng chén cơm Đại Yến, ăn no buông chén lại phản Đại Yến.
Cái này không tính khiêu chiến.
Nhưng vấn đề là, Tĩnh Nam Vương không chết, mọi người chỉ có thể vâng theo loại hình thức phát triển này.
Sau một trận chiến này, phong hầu, là điều tất nhiên.
Đây là điều Điền Vô Kính sớm an bài.
Hùng Lệ Tinh hơi mỉm cười, nói:
-Ở Yến Quốc, phong hầu, khó lường.
-Phải, trước khi Trấn Bắc Hầu và Tĩnh Nam Hầu phong vương, tước vị Đại Yến khác họ, lấy hầu làm đỉnh, phong hầu mang ý nghĩa có đất phong biên giới.
Người mù duỗi tay chỉ chỉ dưới chân, nói:
-Đánh giá, chính là khối đất Đông Tấn này. Khả năng không bao lâu nữa, công chúa ngài có thể về nhà thăm Thái Tử và ca ca. Sau khi thăm viếng, bọn họ sẽ quy cũ đưa ngài về.
Địa vị bất đồng, trình tự bất đồng.
Đại ngộ, tự nhiên cũng bất đồng.
-So với ta tưởng tượng, muốn sớm rất nhiều.
Người mù cười cười, không nói chuyện.
Công chúa lại nói:
-Vạn nhất mẫu hậu ta không bỏ được, không cho ta về thì sao?
-Vậy chủ thượng lại có cớ, nhập Sở Quốc, đoạt ngài về.
-Bá gia, khi nào trở về?
-Khó nói, nhưng hẳn nhanh, theo sự hiểu biết của ta đối với chủ thượng, đánh xong trận này, hắn càng mê luyến ôn nhu hương.
-Đa tạ Bắc tiên sinh nhắc nhở.
-Công chúa khách khí.
Công chúa đứng dậy, không đi, lại hỏi:
-Xin hỏi tiên sinh, ngài cảm thấy, quốc và cá nhân, rốt cuộc cái nào quan trọng hơn?
-Quốc như phụ mẫu.
-Bắc tiên sinh trả lời, thật khiến. . .
-Hài tử vui vẻ, cha mẹ, cũng vui vẻ.
Công chúa sửng sốt một chút, ngay sau đó cười:
-Nói chuyện phiếm với tiên sinh ngài, thật sự thú vị.
-Ngài chê cười.
Đúng lúc này, bên ngoài Tuyết Hải Quan.
Một khí tụ màu xanh lá đang hướng về nơi này, dừng lại trước mặt nam Tuyết Hải Quan, hiển lộ ra một thân thanh y, bởi mang mặt nạ, cho nên không phân rõ nam hay nữ.
Mà lúc này, quân coi giữ trên tường thành đã giương cung cài tên nhắm ngay hắn, đồng thời trong cửa thành, cũng có một đội kỵ binh sắp lao ra.
. . .
Trong phủ bá tước.
Trong viện.
Công chúa còn chưa đi, người mù cũng chưa đứng dậy.
Nhưng mà trong một chỗ hầm ao hãm, lộ ra một bậc thang có thể thông đi xuống mật thất.
Sa Thác Khuyết Thạch mặc hắc y, nhắm hai mắt, từng bước một đi ra.
Người mù đứng dậy, hơi hơi khom lưng hành lễ, nói:
-Ngài đã tỉnh.
Công chúa lập tức hành lễ:
-Gặp qua cha nuôi.
Liễu Như Khanh có chút ngạc nhiên, nàng chưa thấy qua Sa Thác Khuyết Thạch, ngay từ đầu, chỉ cảm thấy dị biến đột nhiên sinh ra, bỗng nhiên xuất hiện một tồn tại khủng bố xuất hiện trước mặt bản thân.
Nhưng thấy công chúa hành lễ, nàng cũng lập tức hành lễ theo.
Vèo!!!
Một đạo tên lệnh từ phương hướng tây nam bắn lên không trung.
Điều này mang ý nghĩa bên kia, có biến.
Sa Thác Khuyết Thạch mặt hướng Tây Nam.
Người mù chặn lại nói:
-Đây là điệu hổ ly sơn.
Lúc này, sau khi Thiên Thiên thấy Sa Thác Khuyết Thạch xuất hiện, lập tức ném đám thanh mãng kia đi, nghiêng người lảo đảo chạy về phía Sa Thác Khuyết Thạch.
Người khác sợ hãi giống như cương thi như Sa Thác Khuyết Thạch, hẳn lại không sợ.
Bởi hắn vẫn luôn ngủ trên nắp quan tài người ta, ngủ từ bé đến lớn.
Sa Thác Khuyết Thạch duỗi tay, một đạo hắc phong cuốn lên, để Thiên Thiên rơi trên vai hắn.
Sa Thác Khuyết Thạch một bàn tay ôm Thiên Thiên, một tay khác duỗi về phía trước.
Ong!
Trên kệ binh khí ngày thường Trịnh bá gia thường luyện.
Một cây đao rơi vào trong tay Sa Thác Khuyết Thạch.
Ngay sau đó, cầm đao chống trên mặt đất, Sa Thác Khuyết Thạch chậm rãi quay đầu.
Hắn vẫn như cũ không trợn mắt, nhưng âm thanh lại lấy phương thức chấn động không khí, truyền ra:
-Hổ. . . Cõng sơn.
. . .
Hổ, cõng sơn.
Sẽ không bị điệu hổ ly sơn.
Cái này nói, thật sự đạo lý.
Nhưng người mù chỉ có thể cười khổ nói:
-Nhưng ngài làm vậy, không phải để hắn rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm sao?
Thân phận Thiên Thiên tôn quý, không chỉ bởi hắn là nhi tử Điền Vô Kính.
Nói câu thật lòng, chẳng sợ Tĩnh Nam Vương không phải Tĩnh Nam Vương, chỉ tính chủ thượng là cha nuôi nó.
An nguy của đứa bé này tuyệt đối đã không thể xảy ra bất luận cái gì ngoài ý muốn.
-Không trải qua trần bạo. . . Không thành được lang.
Đây là một câu ngạn ngữ của Man tộc hoang mạc.
Kỳ thật, để Thiên Thiên trải qua một chút chuyện, chẳng sợ lại quan tâm lại che chở đến đâu, cũng không thể dùng đạo lý bên ngoài cự tuyệt.
Bởi hắn là con nuôi Bình Dã Bá, hắn là con vợ cả Tĩnh Nam Vương.
Xuất thân của hắn, đặt chỗ này.
Sau này Thiên Thiên lớn lên, chẳng sợ ăn mặc rách nát, vẫn như cũ có thể khiêng một cây đao, kiêu ngạo hô:
-Ngô, ta đây là truyền nhân môn phiệt Điên thị mấy trăm năm, là con vợ cả Tĩnh Nam Vương Đại Yến, là con nuôi Bình Tây Hầu thủ hộ cánh đồng tuyết và Sở Quốc.
Chỉ là. . .
Người mù chỉ có thể miễn cưỡng nói:
-Rốt cuộc còn quá nhỏ.
Đứa trẻ thật quá nhỏ, xa xa chưa đến thời điểm cần rèn luyện.
Ít nhất, nó có thể động đao, lại thêm một Ma Vương cùng đi, lại thêm một đầu yêu thú cạnh thân, lại cầm thêm một pháp khí trong ngực.
Tốt nhất, ngoài đó có một nhánh Thiết kỵ hô ứng.
Dưới loại tình huống này, mới thích hợp đi rèn luyện nhất.
Sa Thác Khuyết Thạch phản ứng, rất trực tiếp, cũng rất đơn giản.
Hắn dùng một tay bắt lấy Thiên Thiên, đưa đến trước mặt Thiên Thiên.
Thiên Thiên hơi nghi hoặc.
Người mù nhấp nhấp môi, không tiếp nhận hài tử, nói:
-Sau khi điệu hổ ly sơn, trong nhà hẳn có mấy con gián.
Trong nhà còn có con gián, từ khi Tuyết Hải Quan thành lập lên, khắp nơi không thiếu hạt cát trộn lẫn.
Nếu Sa Thác Khuyết Thạch ra khỏi thành, Thiên Thiên do hắn trông coi.
Trừ phi hiện tại hắn lập tức triệu tập tám trăm giáp sĩ một tấc không rời khỏi đây.
Nếu không trong lòng hắn không hề nắm chắc.
Phương thức ổn thỏa nhất, vẫn để Sa Thác Khuyết Thạch tiếp tục ở lại chỗ này, lấy bất biến ứng vạn biến.
Cho dù võ công ngươi cao cường, ngươi cũng không thể đấu lại một tòa thành đi?
Nhưng vấn đề là, Sa Thác Khuyết Thạch tựa hồ lười lấy loại phương thức tiêu cực này đối mặt, hoặc hắn muốn đi ra xem.
Rốt cuộc, đường đường Tả Cốc Lễ Vương Man tộc, đã ở trong quan tài, nằm lâu lắm lâu lắm rồi.
Rơi vào đường cùng, người mù chỉ có thể tiến lên, đưa tiểu kỳ nhỏ vào tay Thiên Thiên, ngay sau đó lui về phía sau nửa bước, nói:
-Ta sẽ theo sau kịp.
Sa Thác Khuyết Thạch đặt Thiên Thiên trên bả vai.
Thiên Thiên rất hưng phấn ôm cổ Sa Thác Khuyết Thạch, cười “Ha ha ha”, một tay khác múa may tiểu kỳ.
Nhớ trước đây, Dã Nhân Vương bị nhốt cách vách.
Mỗi đêm thừa nhận sát khí xâm nhập, chính tên kia kém chút nữa chết bất đắc kỳ tử.
Nhưng Thiên Thiên đều không phản ứng gì.
Sa Thác Khuyết Thạch nhắm hai mắt, mặt hướng tây nam.
Phanh!
Cả người dựng lên, như mũi tên rời dây cung, bắn ra ngoài.
Mỗi lần rơi xuống đều nện trên mái hiên và tường vây.
Thoạt nhìn cương mãnh, kỳ thật vô cùng quỷ dị.
------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long