Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1413: CHIẾN

Loại động tĩnh này tự nhiên kinh động rất nhiều trạm gác ngầm và giáp sĩ tuần tra, nhưng sau khi nhìn thấy đứa bé cầm cây tiểu kỳ, khiến tất cả giáp sĩ đều buông vũ khí và cung nỏ.

Trong viện, người mù mặt hướng công chúa và Liễu Như Khanh, nói:

-Xin công chúa và Liễu cô nương ở chỗ này.

Lúc này, một đội thân vệ vọt vào, ngay sau đó vây quanh vài vòng.

Công chúa và Liễu Như Khanh đứng ở bên trong, đầu thanh mãng kia cũng tới đây, lại vây quanh một vòng.

Người mù hạ lệnh nói:

-Người nào dám xoay người, giết không tha!

Ý là, đồng chí bên cạnh ngươi dám xoay mặt về phía phu nhân bên trong, ngươi lập tức rút đao chém chết hắn.

Ngược lại không phải nói nhìn phu nhân bị xem là tội lớn, mà bởi muốn bảo đảm kẻ phản bội không làm gì được.

Công chúa rốt cuộc là người thế nào, không hỏi không kinh cũng không hoảng hốt, trực tiếp ngồi xuống.

Nàng mở tay trái ra, nói:

-Dâng trà.

Bên cạnh Liễu Như Khanh có chút hoảng loạn, lúc này mới định ra tâm thần, cầm lấy ly trà đưa đến tay công chúa.

-Bắc tiên sinh, ngài đi đi, Thiên Thiên quan trọng hơn.

Người mù hơi hơi cúi đầu, gật một chút, ngay sau đó, xoay người rời đi.

Công chúa nói không sai, Thiên Thiên quan trọng.

Công chúa nhấp nhấp môi, con ngươi, không có cảm xúc dư thừa gì.

Cái này, hẳn là gợn sóng cuối cùng.

Chờ đến khi trượng phu của nàng khải hoàn trở về, chờ đến khi biên giới được xác lập, chờ đến khi thành lập Hầu phủ, tất cả tất cả đều có thể đi lên quỹ đạo.

Nhắm mắt lại, hít vào một hơi, công chúa đem chén trà tới trước mặt Liễu Như Khanh, Liễu Như Khanh duỗi tay tiếp nhận, hỏi:

-Trà lạnh?

Công chúa lắc đầu.

Nàng cười, nói:

-Chỉ là nếu nghĩ, lúc này hẳn ở chỗ này, hắn sẽ làm thế nào?

Hắn đây chỉ Trịnh bá gia.

Liễu Như Khanh không nói.

Công chúa tự hỏi tự đáp:

-Nàng sẽ để ngươi xướng tiểu khúc, thảnh thơi vuốt ve theo cùng.

-Công chúa, muốn nghe sao?

Công chúa lắc đầu, nói:

-Đây là hắn, Bổn Cung không rảnh, cố làm không khác gì vượn đội mũ người, không thú vị.

Ngày sau đó, ánh mắt công chúa đảo mắt qua đám thân vệ cảnh giới bốn phía, hô:

- Vất vả chư vị huynh đệ, sau hôm nay, Bổn Cung sẽ phát tiền để chư vị huynh đệ có thể đi hồng màn.

Công chúa có tiền.

Hơn nữa đây là tiền của nàng.

Lúc ấy đầu năm, khi nàng được Trịnh Phàm mang theo đi Yến Kinh thụ phong.

Sở Quốc phái ra một nhánh đội ngũ đi vào Tuyết Hải Quan, đưa đến một ít trang phục thuộc về công chúa, bên trong tự nhiên có vàng bạc châu báu.

Nhóm thân vệ lập tức hô:

-Tạ phu nhân thưởng!

-Tạ phu nhân thưởng!

. . .

Ngoài thành, người bịt mặt kia né tránh Tuyết Hải quân đuổi bắt.

Thân pháp của hắn rất nhanh, đồng thời lại quen thuộc với hoàn cảnh bốn phía, nghĩ đến đã chuẩn bị từ trước.

Quan trọng nhất chính là, thực lực của hắn kỳ thật chỉ là đỉnh cấp Tứ phẩm.

Cường giả tới loại trình độ này, đã có vốn liếng “Tản bộ sân vắng”.

Cái này tương đương với việc không thể lấy phương thức truyền thống bắt giữ bọn họ.

Hoặc để Tiết Tam cho thủ hạ được huấn luyện đi ra sờ soạng tiểu trừ, hoặc để triệu tập càng nhiều binh mã đi lùng bắt.

Nhưng cao thủ, đánh không nổi, chạy đi không được sao?

Trừ phi vận khí thật sự quá tồi, vừa lúc bị vây lại trên cánh đồng bát ngát, nếu không, muốn dễ dàng tập kích loại tồn tại này, rất khó, vô cùng khó.

Kỳ thật, nguyên nhân chủ yếu vẫn bởi chủ lực Tuyết Hải Quan được Trịnh bá gia mang đến tiền tuyến rồi, lực lượng phòng bị trong nhà vốn suy yếu, thật sự không có biện pháp dùng một lần điều động ngàn kỵ trở lên, lùng bắt một người.

Người bịt mặt kia thấy truy binh bị cắt đuôi, ngồi xuống.

Hắn cởi bỏ khăn che mặt, lộ ra một gương mặt nam tử.

Má trái nam tử thoạt nhìn thanh tú, nhưng má phải, lại có một vết sẹo khủng bố như con rết.

Bên cạnh người, thả một cây đao và một thanh kiếm.

Sau khi ngồi xuống, hắn cởi bỏ túi nước, uống một ngụm nước, híp mắt, xương cốt bắt đầu phát ra tiếng giòn vang, đây là để cơ bắp tiến hành mát xa, hóa giải mệt mỏi.

Đây là một cường giả chú ý tiểu tiết, một cường giả coi bản thân như một công thành nỏ hoặc thang mây.

Giang hồ tuyệt đối không bồi dưỡng ra loại cường giả đặc thù này.

Đây cũng là nguyên nhân năm đó trong lòng Kiếm Thánh vẫn canh cánh thất bại trước Điền Vô Kính.

Giang hồ quyết đấu.

Hoặc chém giết từng đôi, hoặc nhiều người khi dễ ngươi, phương thức đối chiến rất cực đoan.

Hơn nữa người giang hồ tự nhiên có khí tức giang hồ.

Khí tức giang hồ, thể hiện ở. . . Hai chữ phong độ.

Đôi khi vũ động ra một chuỗi kiếm hoa, để nhóm nữ hiệp quan chiến hướng về.

Có đôi khi cố tình oanh ra hai chưởng, nổ tung hai cái lỗ thủng, làm người tán thưởng không thôi, kinh hô.

Giang hồ sao?

Đánh đánh giết giết, thường thường là một túm người, tuyệt đại bộ phận kỳ thật xem náo nhiệt.

Mà loại người giống nam tử này coi bản thân là một vũ khí chiến tranh, khả năng đến từ một môn phái ám sát truyền thừa trăm năm nào đó, hoặc từ một nha môn triều đình nào đó.

Mà người trước, tuy nói là môn phía giang hồ, nhưng sau lưng thường thường mang bóng dáng nha môn quốc nội.

Giang hồ, không khác gì hồ nhão.

Đâu thể làm chuyên nghiệp như vậy?

Tỷ như Tích Niệm trang Sở Quốc.

Mà thời điểm thanh y nam tử kia điều tức, mặt đất phía trước xuất hiện một cái hố lõm.

Ngay sau một lão giả mặc áo tang từ bên trong đứng dậy.

-Nhà ai?

-Lão già hỏi?

Thanh y nam tử không trả lời.

-Có lẽ, ta cùng nhà.

Lão già lại nói.

Thanh y nam tử vẫn như cũ trầm mặc không nói.

-Nếu cùng một ngày tới, đại khái sau lưng là một khách hàng, tính sau lưng không phải một khách hàng, sau lưng khách hàng kia là một khách hàng lớn hơn.

Lão già vẫn nói thuận miệng như cũ.

Ánh mắt thanh y nam tử hơi trầm xuống, nói:

-Ồn ào.

-Đến, ngươi thật cao ngạo, ngươi thật sự cho thủ hạ vị Trịnh bá gia Tuyết Hải Quan kia để lại đều là ngốc tử, nhìn không ra ngươi định dùng kế điệu hổ ly sơn?

Thanh y nam tử lần nữa trầm mặc.

-Tuy nói ta cũng rõ, trong Tuyết Hải Quan kia, hẳn còn có ám cọc, nhưng nơi nào làm việc giống như ngươi vậy?

Thanh y nam tử vươn tay trái, cầm kiếm.

-Nha.

Lão giả lui về phía sau vài bước.

Hiển nhiên, hắn không muốn giao thủ với vị này.

Đặc biệt hai người bọn họ rất có thể vì một mục đích đến.

-Lão phu thật ra có thể lờ mờ đoán được thân phận ngươi, dùng đao lại dùng kiếm, ngươi tới từ Ôn Minh sơn Lương Quốc?

Trong Ôn Minh sơn Lương Quốc, có một môn phái, nghe nói, đệ tử môn phái này đều tu đao và tu kiếm.

Đương nhiên, đây là biểu tượng, mục đích sâu hơn là, môn phái này mưu toan chế tạo ra một loại kiếm khách lợi hại hơn nữa thân thể gần như Võ giả, nói chung là cường giả không có nhược điểm.

Chỉ tiếc, đệ tử môn phái này, phần lớn tiền đồ bình thường, trên giang hồ không có tiếng tăm gì.

Nhưng bởi người sáng tạo môn phái này là đệ đệ Hoàng Đế khai quốc Lương Quốc, từ nhỏ si mê võ học, lười tranh đoạt Long ỷ, đến Ôn Minh sơn khai tông lập phái.

Tuy Lương Quốc là tiểu quốc, nhưng tốt xấu gì cũng là một quốc gia, có tầng quan hệ với Hoàng thất, ngược lại vẫn luôn được truyền thừa tiếp.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!