Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1421: TRÙNG HỢP

Nhưng hiện tại hắn chẳng sợ bị trọng thương, vẫn như cũ cảm giác được khí tức trên người kiếm khách này.

Thế nhân đều cho rằng, phẩm càng cao, thực lực càng mạnh.

Một chút người hiểu biết, sẽ biết Luyện Khí sĩ loại này, thực lực bọn họ dao động rất lớn.

Mà người hiểu được sẽ biết, phía trên Ngũ phẩm, xem như ngênh ngang vào nhà, phía trên Tứ phẩm, càng là một cảnh giới hoàn toàn bất đồng, còn Tam phẩm, đã đỉnh rồi.

Một loại gạo dưỡng trăm loại người, đường tu hành, tuyệt đối không có cái gì tuyệt đối.

Ngay cả lúc trước Từ Sấm đụng phải tô thi khôi người không ra người, quỷ không ra quỷ kia, luận thực lực chân chính, kỳ thật hắn và lão già kia đều không phải sợ.

Nhưng kết quả giao chiến, lại giải quyết hai người bọn hắn.

Lại nhìn kiếm khách trước mắt này, lấy chiếc đũa vớt đồ ăn dưới đáy nồi, tự mang theo một loại vận luật.

Cái này kỳ thật chính là một loại khí chất, giống loại nam nhân thích nhìn nữ nhân bình phẩm, nữ nhân bình xét nam nhân rốt cuộc nghèo hay giàu.

Người dùng kiếm, nhìn người dùng kiếm, kỳ thật có đại đạo tương tự.

Một khối thịt hươu được đặt xuống.

Ngay sau đó, kiếm khách cũng đi kẹp, chiếc đũa hai người va chạm với nhau.

Ngay sau đó, trong phút chốc đụng chạm mười mấy lần.

Nồi vẫn là cái nồi kia, đáy nồi vẫn chưa xuất hiện chút gợn sóng nào.

Sau mấy giây ngắn ngủi, Từ Sấm thu hồi chiếc đũa.

Thương tích trên người hắn rốt cuộc bán đứng hắn.

Kỳ thật lúc trước thử, đã suy đoán ra trình độ của đối phương.

Một kẻ khả năng đã là Tứ phẩm kiếm khách.

Tính không có cảnh giới Tứ phẩm, nhưng tất nhiên đã có thực lực Tứ phẩm, đã mang theo loại thần vận kia.

Kiếm khách kỳ thật có rất điểm tương tự thuật sĩ.

So sánh mà nói, Võ phu kỳ thật bị chê nhiều nhất, đơn giản bởi hành động thô bạo, thiếu đẹp mắt.

Nếu bản thân không bị thương, Từ Sấm có thể thong dong hơn nhiều.

Hiện tại hắn bị thương, cộng thêm vừa rồi hắn bị một “Thi khôi” dọa một cái.

Cho nên, hiện tại hắn rất có một loại cảm giác bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng kia.

Đối với loại cường giả không rõ lai lịch kia, hắn theo bản năng mang theo một ít co rúm.

-Trên người của ngươi có thương tích.

Kiếm khách ăn cơm, nói:

-Đúng vậy.

Từ Sấm thoải mái hào phóng đáp lại.

Thương tích của hắn rất khó che lấp, không chỉ ngực thủng ba lỗ, phía trên còn dính thi độc.

Cũng may, hắn rốt cuộc đến từ Ôn Minh sơn.

Nhân vật đến từ Ôn Minh sơn, người thành công vang dội như “Phương mao lân giác”, Từ Sấm hắn xem như là một vị khó lường trong đó.

Cũng bởi vậy, người trên Ôn Minh sơn, bởi tuyệt đại bộ phận luyện đao và kiếm, người chán nản đi nghiên cứu thêm chút “Bàng môn tả đạo”.

Tỷ như, y thuật!

Người Lương Quốc đều biết, người trên Ôn Minh sơn, luyện đao luyện kiếm, không luyện ra người nào tên tuổi quá kinh người, nhưng đại phu trên núi này, có nhiều đều là đại phu tốt.

Ngự y Lương Quốc hơn phân nửa từ Ôn Minh sơn, giới quyền quý quốc gia phụ cận khác, thậm chí là Tấn địa hay Càn địa gần đó, mỗi năm không ít người cố ý đi Ôn Minh sơn tìm thầy hỏi thuốc.

Nhưng ngay cả như vậy, Từ Sấm cũng cảm thấy bản thân khó có thể tiếp tục ngăn chặn thi độc này.

Càng gần đến mức cuối, cũng chỉ dư lại một biện pháp.

Đó chính là tan khí huyết, cũng chính là. . . Tán công.

Đem thi độc cùng với khí huyết tràn ra, giúp bản thân giữ được một cái mạng.

Rồi sau đó, bản thân hắn gặp phải, không chỉ mất đi công lực, thân thể sẽ thiếu hụt lớn.

Từ Sấm không phải thánh nhân, một thân tu vi không dễ, hắn còn muốn tìm biện pháp khác, không đến thời khắc cuối cùng, hắn không muốn đi tán công.

-Trúng độc.

Kiếm khách lại nói.

Từ Sấm gật gật đầu, nói:

-Đúng vậy.

Kiếm khách tiếp tục dùng bữa, thuận tay, gọi chủ quán cho thêm hai cái bánh bao.

Thấy người này không nói, chỉ thấy đối phương cố ý úp úp mở mở, mở miệng nói:

-Huynh đài thông y thuật?

Kiếm khách lắc đầu, nói:

-Chỉ biết trị ngoại thương.

Từ Sấm lộ sắc mặt thất vọng.

Kiếm khách lại nói:

-Nhưng ta biết một người, giỏi về dùng độc, tự nhiên cũng biết giải độc.

Hạ độc và giải độc thoạt nhìn đối lập, nhưng kỳ thật chung nguyên lý, không hiểu rõ bản chất của độc dược, tất không thể nhập môn.

-Nga, vị cao nhân kia ở nơi nào?

Kiếm khách lắc đầu, nói:

-Hiện tại không biết ở nơi nào, nhưng không bao lâu, hẳn sẽ trở lại.

-Về nơi đâu?

-Tuyết Hải Quan.

Tuyết Hải Quan có một chú lùn, ba chân đi trên đường, bước nhanh như bay.

Thiện dùng độc, thiện giết người trong vô hình.

Từ Sấm miệng mở ra, thế nào lại là nơi đó?

Trong lúc nhất thời, Từ Sấm cho rằng đối phương là người Tuyết Hải Quan đuổi ra giết hắn.

Nhưng tưởng tượng lại cảm thấy không thông.

Bởi đối với hắn, đối phương căn bản không cần cởi quần đánh rắm mới phải.

Nếu không lúc trước vì sao lại thả hắn?

-Ngươi đây bị độc gì?

Kiếm khách nói.

Hắn cảm giác được, tên kiếm khách này, hẳn rất quen thuộc với Tuyết Hải Quan.

Kiếm khách cắn một miếng bánh bao, một bên nhai một bên nghiêm túc đánh giá Từ Sấm, nói:

-Đồng tử biến thành màu đen. . . Cánh môi phát tím. . . Sắc mặt ám thanh. . . Mu bàn tay hiển lộ gân xanh. . . Sợ lạnh. . .

Nói xong, kiếm khách buông bánh bao trong tay.

Biểu tình trên mặt, dần dần từ nghi đến kinh ngạc lại đến khiếp sợ cuối cùng, lại về bình tĩnh.

Từ Sấm có thể cảm giác được, trước mặt vị này không phải giả vờ.

Bởi người dùng kiếm, đều thích thẳng thắn.

Có thể dùng thanh kiếm nghênh ngang vào nhà, người cố tình biểu diễn, thật sự không nhiều lắm.

Kiếm khách rất nghiêm túc nói:

-Ngươi trúng thi độc?

Từ Sấm sửng sốt, do dự một chút, gật gật đầu.

Sau đó, mang theo hi vọng hỏi:

-Ngươi biết thi độc?

-Ta cũng từng trúng.

-Cái gì!

Từ Sấm nhất thời mừng như điên.

Kiếm khách lại nói:

-Bị một kẻ, người không ra người, quỷ không ra quỷ, đánh bị, sau đó trúng độc.

-Phải phải phải, đúng rồi đó.

Là một người.

Nói chính là một người!

Kiếm khách gật gật đầu, sau đó cầm kiếm lên, nhấc đến trước mặt Từ Sấm, nói:

-Nếu ngươi bị hắn gây thương tích, chứng minh ngươi có ý đồ gây rối phủ bá tước, bởi vị kia, chỉ bảo hộ mấy đối tượng thân cận nhất. Rất xin lỗi, ta không thể thả ngươi đi, ta phải bắt ngươi trở lại phủ bá tước.

Khóe miếng Từ Sấm há lớn, nói:

-Là bọn họ thả ta đi.

-Ha ha.

Kiếm khách cười, hỏi ngược lại:

-Ngươi nghĩ ta ngốc sao?

“. . .” Từ Sấm.

-Hiện tại, hoặc chết dưới kiếm ta, hoặc theo ta đến Tuyết Hải Quan.

-Thật sự bọn họ thả ta đi, đúng rồi, là một người mù, thân phận địa vị không thấp.

-Bắc tiên sinh?

-Hình như thế.

Kiếm khách kia lắc đầu, nói:

-Vậy càng không thể, ngươi thật sự nghĩ ta là ngốc tử, Bắc tiên sinh người này, ngày thường vẫn luôn cùng hòa khí khí, nhưng làm việc, tàn nhẫn độc ác nhất, thích nhổ cỏ tận gốc, hắn sao có thể sẽ thả ngươi đi?

Ngươi thật không tồi, có thể chạy thoát được.

Nhưng ngươi lại gặp ta.

Chứng tỏ vận khí của ngươi không tốt rồi.

Kiếm khách đứng dậy, rút kiếm, đặt ngang trước cổ Từ Sấm, nói:

-Ngươi thật sự, hiểu lầm, thật là, hiểu lầm. . .

-Ha ha.

Kiếm khách hơi hơi mỉm cười, nói:

-Đừng lấy Trần Đại Hiệp ta, ra làm thằng ngốc.

------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!