Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1422: VỀ TỚI

- Xác định sao, khi nào Bá gia trở về?

Hùng Lệ Tinh hỏi người mù.

Người mù trả lời nói:

-Ba ngày sau sẽ trở lại, dựa theo tính tình của chủ thượng, hẳn bản thân mang theo hai ba trăm thân vệ trở về trước.

Chuyện tất cả nơi đó sẽ để lại cho Tứ Nương xử lý.

Sau đó, chuyện bên này, để bản thân xử lý đi.

Lúc trước người mù trở về Tuyết Hải Quan đổi Tứ Nương, đánh giá hắn phải lập tức lại qua bên kia, đổi Tứ Nương về đây.

-Cám ơn trời đất, rốt cuộc đã trở lại.

Hùng Lệ Tinh cao hứng nói:

-Chuyện còn lại. . .

-Công chúa yên tâm, những việc này, ta sẽ đi xử lý tốt.

-Vất vả Bắc tiên sinh.

-Hẳn nên vậy, công chúa và Liễu cô nương chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng chăm sóc chủ thượng là được, lần này xuất chinh trở về, chủ thượng hẳn mệt muốn chết rồi.

Kỳ thật, trận đã đánh xong, nghị hòa cũng nên nghị hòa rồi, nhưng chuyện kế tiếp, không thấy được nhẹ nhàng hơn đánh giặc.

Thời khắc thật sự cần thiết tạo nện, sắp tới rồi.

Công chúa gật gật đầu, nói:

-Ta hiểu rồi.

-Vậy thuộc hạ xuống trước.

-Bắc tiên sinh đi thong thả.

Người mù đi ra.

Lúc này, một truyền tin binh bước nhanh đến, bẩm báo:

- Bắc tiên sinh, Trần Đại Hiệp đã trở lại.

-Nha, người ở đâu?

-Uống trà bên ngoài.

-Được rồi, ta đã biết.

. . .

Trần Đại Hiệp người này, hắn là người tốt.

Tuy rằng ngay từ đầu nhận thức, có chút hiểu lầm, làm cho Sa Thác Khuyết Thạch gần như bị tàn phế.

Nhưng sau đó, hiềm khích lúc trước được hóa giải, thành công trở thành tay đấm cho Trịnh bá gia.

Lúc trước, trước khi khai chiến, Trần Đại Hiệp học kiếm bên người Kiếm Thánh, sau khi khai chiến, Trần Đại Hiệp đi qua chiến trường một lần, sau đó, lặng yên không một tiếng động rời đi.

Hắn rốt cuộc là Càn nhân, can thiệp quá mức vào trận chiến này cũng không tốt lắm.

Đến nỗi mấy năm trước, giúp Trịnh bá gia biểu diễn cướp công chúa, Trần Đại Hiệp không cảm thấy bản thân làm sai, hắn giúp huynh đệ đoạt lại lão bà, cái này xem như vi phạm quốc gia đại nghĩa sao?

Tóm lại, Trần Đại Hiệp có sự tiêu chuẩn về đạo đức và chủ nghĩa quốc gia kia, tuy bộ tiêu chuẩn này để người ngoài khó có thể lý giải, nhưng bản thân hắn tự hiểu là được.

Người mù đi vào sảnh ngoài.

Thấy Trần Đại Hiệp ngồi ở chỗ kia uống trà, sau đó, thấy Từ Sấm bị trói chặt trên mặt đất.

Lúc này, nhìn thấy người mù đi vào, Từ Sấm lập tức bắt đầu “Ô ô ô” kêu lên.

Trần Đại Hiệp dù bận vẫn ung dung ngồi ở chỗ kia, tiếp tục phẩm trà, khóe môi hơi cong, như học sinh đang chờ đợi được khen ngợi.

Người mù lập tức kinh ngạc cảm thán nói:

-Ai nha, Trần Đại Hiệp, này này này, chúng ta vì muốn bắt súc sinh này có thể nói phí sức “Chín trâu hai hổ”, cuối cùng vẫn để súc sinh nào đào thoát.

Vẫn là ngươi có bản lĩnh, bắt được tên này cho chúng ta.

Ngươi thật đúng là giúp chúng ta đại ân!

“. . .” Từ Sấm.

. . .

Thời điểm vội, có thể biến bản thân thành cẩu.

Thời điểm nhà, có thể ưỡn bụng phơi nắng.

Đây là cái Trịnh bá gia miêu tả vô cùng chân thật.

Kỳ thật, người, dù sao cũng sống cả đời này, quá thoải mái, sợ mệt trách nhiệm, mệt thân hữu, nhưng hắn chịu khổ, lại khiến bản thân mệt.

Trịnh bá gia làm người hai đời, tự nhiên khắc sâu với cái này.

Trấn Nam quan nơi đó, phía dưới, binh mã các lộ vẫn chưa kịp nhổ trại vẫn còn tụ đằng kia.

Trịnh bá gia ngược lại tốt, sau khi Tĩnh Nam Vương rời đi khỏi Phụng Tân thành.

Hắn lập tức ném xuống hết thảy, chỉ mang theo hai trăm thân vệ kỵ cộng thêm Kiếm Thánh và Dã Nhân Vương, đêm tối chạy nhanh chạy về hang ổ.

Người mù rất hiểu tính tình chủ thượng nhà mình, cho nên không tạo cái gì “Nghi thức chiến thắng trở về”.

Cũng bởi vậy, nhóm quân dân Tuyết Hải Quan không biết vị Bá gia kính yêu của bọn họ đã trở về Tuyết Hải Quan.

Rút quần áo, ném bản thân vào bể tắm nước nóng, ném Ma Hoàn ra ngoài, để nó tìm Thiên Thiên chơi.

Bản thân, tắm đủ rồi thì đứng dậy, trở lại trên giường.

Thoải mái dễ chịu ngủ một giấc.

Một khi ngủ dậy, đã là sau giờ ngọ.

Mở ra cửa phòng, thấy Hùng Lệ Tinh và Liễu Như Khanh đang ngồi trong tiểu đình trước phòng ngủ hắn, đang ăn vặt uống trà.

Hôm nay hai nữ nhân này cố ý trang điểm.

Công chúa một thân thanh y, đội phượng trâm, thoạt nhìn nghịch ngợm nhưng không mất trang trọng, nàng tuổi trẻ, nàng xinh đẹp, nàng thân phận cao quý.

Liễu Như Khanh mặc váy dài màu đỏ, người ngồi xuống, đường cong tự nhiên biểu lộ ra.

Không thể không nói, sau khi tắm thoải mái xong, mở mắt ra, lại thấy hai nữ nhân xinh đẹp bất đồng, đây thật là một loại hưởng thụ.

Hơn nữa, hai nữ nhân này trên danh nghĩa, đều thuộc về ngươi.

-Tướng công viễn chinh trở về, vất vả.

-Bá gia.

Trịnh Phàm cười cười “Ha ha”, sắc mặt ấm áp, đi đến trong đình, Liễu Như Khanh lập tức nhường chỗ ngồi ra.

Hôm nay ánh mặt trời không tồi, tuy rằng mùa đông, nhưng lúc này không gió, cho nên không lạnh, ánh mặt trời phơi trên người, ấm dào dạt, thực thoải mái.

-Phân phó xuống, để tướng công dùng bữa chỗ này.

Hùng Lệ Tinh nói với Liễu Như Khanh.

-Vâng.

Bởi phụ cận không nha hoàn, cho nên Liễu Như Khanh chỉ có thể tự mình đi xuống phân phó.

Hùng Lệ Tinh ngồi xuống bên người Trịnh Phàm, quan sát kỹ lưỡng Trịnh Phàm.

Tối hôm qua Trịnh bá gia trở về, sau khi trở về phân phó không gặp khách lạ, cần nghỉ ngơi, cho nên ngay cả các nàng đến hiện tại mới có thể gặp trượng phu.

-Tướng công, ngài hơi gầy rồi.

Hơi đời làm người, tính toán Trịnh bá gia cũng chỉ tầm ba mươi tuổi.

Tuổi này, ngươi nói già, thật ra vẫn chưa già, ngươi nói trẻ, cũng không đúng lắm, tóm lại đây là tuổi tác trung trung.

Lần trước Tứ Nương giúp hắn sửa sang lại tóc tai, Trịnh bá gia do dự một chút, để Tứ Nương giữ lại ít râu ria, để nó không dài.

Nhưng trên mặt nam nhân không có râu, khác biệt, thật sự rất lớn.

Cũng không phải nói có râu có uy nghiêm có khí khái, mà là người cầm quyền, có râu, sẽ càng có uy nghiêm càng có khí khái.

-Nga, gầy sao? Ta còn cảm thấy bản thân hơi béo một chút, ngươi không biết, từ dưới Dương thành đến Lục Công sơn, ca ca ngươi đều mang đồ ăn đến cho ta, ta cảm thấy ăn béo.

Hùng Lệ Tinh hơi hơi mỉm cười, nói:

-Hoàng huynh chính là người như vậy, không quan tâm bên ngoài thế nào, mặt mũi vẫn phải có.

-A, thật đúng như vậy, rất nhiều lần ta đều có chút hoảng hốt, ta rốt cuộc tới đánh giặc hay tới hộ giá cho ca ca ngươi?

-Ha ha.

Hùng Lệ Tinh cười.

Nàng không phải loại nữ tử thông thường, cũng sẽ không động lòng cố quốc gì cả.

Nếu không, nàng căn bản sẽ không chủ động đi theo Trịnh bá gia tới Yến Quốc.

Nàng là một nữ nhân linh cơ và thực tế, Trịnh bá gia từng trêu chọc với người mù, Võ Mị Nương và Từ Hi Thái Hậu vào tuổi tác này, chưa chắc đã có tâm cơ và cách cục như Hùng Lệ Tinh này.

Chẳng qua, hậu cung Trịnh bá gia có Tứ Nương đè nặng, những nữ nhân kia thông minh thế nào cũng không làm nên trò trống gì.

Hơn nữa, Trịnh bá gia cũng không tính toán mở rộng hậu cung.

Cùng Tứ Nương, là tình nghĩa cách mạng; cùng công chúa, là liên hôn chính trị;

Cùng Liễu Như Khanh. . .

Thuần túy chỉ vì hai chữ “Thúc thúc ai~” kia.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!