Dưới Hùng Lệ Tinh và Liễu Như Khanh hầu hạ, Trịnh bá gia bắt đầu mặc giáp.
Lão Điền ở Phụng Tân thành, cho nên bản thân không cần lo lắng cái gì “Được cá quên nơm”.
Lần này đi Phụng Tân thành, vì phong hầu, tuy triều đình phong thưởng tới nhanh một chút, nhưng hiện tại Trịnh bá gia thiếu, chính là một khối cuối cùng này.
-Tướng công, cầm Man đao hay Ô Nhai kia?
Công chúa hỏi.
-Man đao đưa vào mật thất, đặt trên quan tài Sa Thác Khuyết Thạch, ta dùng Ô Nhai.
-Dạ, tướng công.
Sau khi thu thập thỏa đáng, Trịnh bá gia chậm rãi đi ra thính đường.
Sau sau đó, Hùng Lệ Tinh và Liễu Như Khanh cùng cúi người quỳ sát xuống, đồng thanh kêu:
-Vì phu quân phong hầu!
-Vì phu quân phong hầu!
Trịnh bá gia không quay đầu lại, nhẹ nhàng vung tay lên, tiếp tục đi về phía ngoài.
Người mù đã đợi ngoài cửa phủ bá tước, bên ngoài, nhóm thân binh vễ đã chuẩn bị ổn thỏa.
Trịnh Phàm đi đến cửa phủ bá tước, ngừng lại, quay đầu lại, cười cười.
Người mù nói:
-Chủ thượng, đã nhiều năm, rốt cuộc phong hầu.
Trịnh Phàm gật gật đầu, nói:
-Còn nhớ rõ lúc trước ở khách điếm Hổ Đầu thành, các ngươi hỏi ta, chọn bình an làm phú ông giàu cả đời hay muốn làm một chút chuyện.
Trên mặt người mù lộ vẻ tươi cười, cảm khái nói:
-Chủ thượng, ngài đã thực hiện.
Trịnh Phàm lại xua xua tay, nói:
-Không, ta cảm thấy, mới vừa bắt đầu.
Hoàng công công lại đi tới Phụng Tân thành, một năm này, hắn tựa hồ không phải nghỉ, mà đi đi lại lại suốt.
Cố tình, khi đi trên đường, hắn phải nắm chặt thời gian truyền đến ý chỉ.
Trên đường trở về, hắn phải nắm chặt thời gian trở lại Yến Kinh phục mệnh, cũng không thể làm Bệ Hạ sốt ruột chờ.
Việc qua lại này không thể trì hoãn được.
Cho nên, Hoàng công công gầy đi rất nhiều.
-Mệt bỏ xừ!
Hoàng công công thở hổn hển.
-Bình Dã Bá này cũng thật là, trận chiến phạt Sở vừa mới đánh xong, thế nào đã đòi về Tuyết Hải Quan rồi, Trấn Nam quan nơi này còn một đống chuyện cần phải giải quyết. Hắc hắc, ta nghĩ, Bình Dã Bá gia hẳn nhớ công chúa lâu. Đây hẳn là cái gọi là, anh hùng khó qua khỏi cửa ải mỹ nhân. . .
Bang!
Hoàng công công tát một cái trên mặt tên thái giám tùy tùng kia, cái tát này thoạt nhìn thu lực, nhưng vẫn đủ làm tên thái giám kia mất một răng.
-Nghiệp chướng, sao lời này ngươi có thể toát ra khỏi miệng được?
Hoàng công công tức hộc máu, mắng:
-Bình Dã Bá gia là hạng nhân vật gì, sắp tới hạ thánh chỉ, đó chính là Hầu gia.
Hầu gia, Hầu gia!
Ngươi là cái thá gì cũng dám lấy Hầu gia ra làm trò đùa?
-Hoàng công công, nô tài sai rồi, nô tài không dám nữa, không dám nữa.
-Kéo ra ngoài, cho mười roi.
-Hoàng công công, hoàng công công. . .
Tên thái giám tùy tùng kia bị túm rời khỏi đây.
Trong phòng, nhóm thái giám và những người lại còn lại không ai dám nói chuyện.
Ánh mắt Hoàng công công chậm rãi đảo qua toàn trường, nói:
-Người khác đều nói ta mệnh tốt, ta cũng chỉ nghe một chút, bởi trong lòng ta rõ ràng, mệnh tốt cũng không tránh nổi việc tranh đi tìm chết!
. . .
-Ta thật sự không rõ ràng lắm, ngươi đi Phụng Tân thành thụ phong, lại không phải đi chiến trường, vì sao còn muốn lôi kéo ta cùng đi?
Trên đường nghỉ tạm ăn cơm, Kiếm Thánh mở miệng hỏi.
Cũng giống Trịnh Phàm, Kiếm Thánh cũng vừa về nhà không lâu, sau đó Trịnh Phàm lại đi thụ phong, lại kéo hắn đi theo.
Không, xác thực nói, Trịnh Phàm không phải gọi hắn đi, hắn cũng không vào nhà.
Mà chính Trịnh bá gia đi Phụng Tân thành, để sơn trưởng học xã lựa chọn một học sinh ưu tú, theo Trịnh Phàm cùng đi Phụng Tân thành thụ phong, chứng kiến khoảnh khắc vĩ đại này.
Đây là khen thưởng đối với học sinh ưu tú, để những học sinh này sau ngày thụ phong kia nói cho các đồng học nghe.
Lưu Đại Hổ. . .
Được lựa chọn!
Sau đó, Kiếm Thánh thấy tên tiểu tử ngốc này, cao hứng phấn chấn chạy về nhà, lại rống lên, phát tiết kích động trong lòng.
-Ta sắp đi Phụng Tân thành!
-Ta được Bá gia lựa chọn cùng đi Phụng Tân thành!
-A a a a a a!!!!!
Kiếm Thánh đỡ trán.
Ngày đó, Kiếm Thánh chỉ có thể thu thập đồ đặc, đeo khăn che mặt, cầm Long Uyên kiếm, bản thân đi vào đội ngũ Trịnh bá gia đến Phụng Tân thành.
Thấy Kiếm Thánh hỏi, Trịnh bá gia cũng không che dấu, nói:
-Xuân phong đắc ý vó ngựa tật không giả, nhưng kỳ thật, đường đến thành công càng sáng, ngạch cửa tự nhiên càng cao, cũng càng khiến người ta dễ ngã hơn. Ta đây chỉ muốn bảo hiểm một chút.
Trịnh bá gia là một kẻ có số rất bức, đặc biệt trên số phận.
Không có biện pháp, người cầm vai chính kịch bản bên người, thật sự quá nhiều.
Sau khi trọng thương còn có thể khôi phục như lúc ban đầu, thậm chí công lực tiến nhanh.
Giống như Độc Cô Cầu Bại, chính hắn đều khó có thể diệt sát, một lòng muốn chết, còn không được.
Mà bản thân, từ khi nhập quân đội đến nay, mọi thời khắc đều lo lắng và đề phòng bản thân thành đá lót chân cho vai chính.
Từ Tuyết Hải Quan đến Phụng Tân thành, đường xá không tính gần, nhưng thật không tính rất xa, thúc ngựa đi cũng không lâu.
Nhưng Trịnh bá gia chính là sợ sẽ xảy ra ngoài ý muốn, sau đó khiến bản thân sẽ ngỏm củ tỏi trước đêm thắng lợi.
Cái này thật giống như người già sau khi hoàn thành tâm nguyện suốt đời, rất dễ dàng chuyển qua màn ảnh, trên mặt còn mang theo nụ cười.
Trịnh bá gia cảm thấy bản thân còn trẻ, còn chưa tới lúc ấy.
Nói chung không thể trước đây nói một câu với người mù: Ta cảm thấy mới là bắt đầu.
Sau đó lập tức hiện thực cho ngươi một câu: Kết thúc.
-Quá cẩn thận chặt chẽ mà nói, con đường Võ giả của ngươi làm thế nào tịnh tiến? Thân thể, thể phách, phách tức là gan phác, không tinh khí thần đi chống đỡ, dùng cái gì làm phách?
Trịnh bá gia trợn mắt với Kiếm Thánh, nói:
-Nếu mệnh không còn, ta cần gì phách làm gì, làm quỷ chắc?
Vừa dứt lời, Ma Hoàn trong giáp trụ run run, tựa hồ cảm thấy đề nghị này không tồi.
Kiếm Thánh bất đắc dĩ, cũng lười nói nữa, chỉ có thể nói, luận phương diện không biết xấu hổ, vị Hầu gia trước mắt này, thật sự vượt qua cảnh giới Võ phu quá nhiều.
Cho dù bản thân mở Nhị phẩm, Kiếm Thánh cũng cảm thấy hắn trên phương diện này cũng không theo kịp người này.
Trịnh bá gia uống miếng nướng, nhìn về phía Trần Đại Hiệp đang ngồi xổm ăn mỳ xào nơi đó, nói:
-Đại Hiệp, ngươi đã lên Tứ phẩm?
Trần Đại Hiệp gật gật đầu, lại lắc đầu.
Trịnh bá gia mở miệng nói:
-Ý của ngươi là, ngươi tiến vào Tứ phẩm, nhưng có vào Tứ phẩm hay không, đối với ngươi mà nói, không có ý nghĩa gì?
Trần Đại Hiệp mở to hai mắt nhìn, nhìn Trịnh bá gia, đầy mặt khiếp sợ.
-Ngươi có phải muốn chờ ta hỏi ngươi gật đầu và lắc đầu có ý gì sao, sau đó ngươi lại dùng ngữ khí trầm thấp và không để bụng nói với ta lời ấy, là sao?
Vẻ mặt khiếp sợ trên mặt Trần Đại Hiệp càng ngày càng nồng đậm.
Trịnh bá gia lắc đầu, thở dài, nói:
-Kỳ thật, ta cũng muốn thăng cấp.
Trần Đại Hiệp có chút bị nghẹn ra nội thương, chỉ có thể từng ngụm từng ngụm nuốt mì xào.
Trịnh bá gia lại nhìn về phía Trần Đại Hiệp, hỏi:
-Làm thế nào tiến giai nhanh như vậy?
Không chờ Trần Đại Hiệp trả lời, Trịnh bá gia lại nói:
-Ta cũng không biết như thế nào, mỗi ngày luyện kiếm tự nhiên tăng cấp, đúng không?
“. . .” Trần Đại Hiệp.
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long