Trịnh bá gia lại nhìn về phía Kiếm Thánh, biểu tình bất đắc dĩ.
Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Trần. . .
Trịnh bá gia cướp lời đáp:
-Trần Đại Hiệp là người ngay thẳng, ta vì thế tục hỗn loạn ảnh hưởng đến việc tu luyện.
-Ngạch. . .
Kiếm Thánh.
-Kỳ thật, đạo lý này ta hiểu, nhưng có hiểu cũng vô dụng, cứ để từ từ đi, hiện tại cuộc sống cũng khá tốt, Lý Lương Đình hắn không phải cũng thế, vẫn như cũ có thể trấn thủ hoang mạc sao? Lấy thời gian. . . Ta đây. . . Sẽ không kém hơn hắn.
Trịnh bá gia lại uống một ngụm nước, nói:
-Ăn xong chưa, ta lên đường đi, chuyện thăng cấp kia chỉ có thể để đấy, cũng may, ta có thể thăng tước!
. . .
Bởi có động lực tăng tước, tính tích cực lên đường của Trịnh bá gia rất mạnh, không thua gì lúc trước đuổi theo anh vợ hắn.
Càn nhân vẫn gọi Yến nhân là Yến mọi rợ.
Mọi rợ này không phải chỉ huyết thống, trên thực tế, tứ đại quốc gia phương đông, Triệu quan gia nhất mạch Càn Quốc kỳ thật không được bài mặt nhất, Cơ thị, Ngu thị, Hùng thị, 800 năm trước chính là hầu tước Đại Hạ.
Duy nhất Triệu gia, xuất thân thấp hèn một ít, cho nên vận dụng nhóm văn nhân, mạnh mẽ tìm một vị đại thần họ “Triệu” làm tổ tông, chứng minh tổ tiên năm đó cùng làm cùng ăn thậm chí địa vị ngang hàng với nhau.
Nhưng mặc kệ thế nào, Càn nhân trào phúng Yến nhân không hiểu lễ nghĩa.
Đây là điều không sai.
Trên rất nhiều chuyện, Yến nhân từ trước đến nay không thích phiền toái, cũng không yêu lăn lộn, có thể đơn giản thì làm đơn giản.
Nhưng đơn giản thế nào, có thể tiện thế nào, vẫn phải chú ý lễ tiết một chút.
Đặc biệt hiện tại Đại Yến đừng nhìn quốc nội đã sắp “Dân chúng lầm than”, nhưng đối ngoại, diệt tấn công Càn phạt sở nhiếp man.
Danh tự đệ nhất đế quốc phương đông đã đi lên.
Sau khi có thực lực, tự nhiên bắt đầu tìm kiếm một ít quy củ để trang điểm bề mặt và phô trương một chút.
Cho nê, trước khi tiến vào Phụng Tân thành, Trịnh bá gia bị một hàng cản lại.
Người cản lại là một đám quan văn và tùy tùng.
Bọn họ, nhiều người đi theo Hoàng công công từ Yến Kinh tới, cũng có rất nhiều trên đường mượn cùng đi đến Dĩnh Đô, nguyên là người Lễ bộ Thành Quốc.
Không ai có thể nói rõ ràng, tại sao đại tướng Yến Quốc phong hầu, lại để cho một lễ quan Tấn nhân đến dọn dẹp quy củ.
Nhưng ít ra, vị lễ quan Tấn nhân này, hắn rất biết lăn lộn, thực chú ý chi tiết, khảo cứu nơi nơi, cái dùng, không phải quy củ Tấn địa, mở miệng ngậm miệng đều nói năm đó Đại Hạ phong hầu thế nào, thế nào.
Sự thật rốt cuộc có phải như vậy hay không, không ai rõ ràng, trừ phi mời Mạnh Thọ Sở Quốc đến đây tham mưu.
Có điều, lễ sao?
Không khác gì nghi thức cảm cả!
Sau khi vị lễ quan họ Chu an bài các loại quy củ và điểm cần chú ý khi ngày mai tiến vào Phụng Tân thành, lại nhìn Trịnh bá gia, hỏi:
-Bá gia, kim giáp của ngài đâu?
-Nha, đã bị hỏng trên chiến trường rồi.
-Vậy thật đáng tiếc, đây là vật được ngự tứ, hẳn nên mang theo, đúng rồi, Man đao kia ngài đâu?
-Khi nghị hòa làm tín vật, trao đổi với Hoàng Đế Sở Quốc, lúc ấy bên người Bổn Bá, thật sự không có vật gì có thể lấy ra trao đổi.
Man đao đưa cho anh vợ.
Nhưng hôm sau anh vợ lại phái người mang trả, ý hắn là trưởng bối, đưa chút đồ vật, không cần so đo đáp lễ.
Nhưng sợ mất mặt mũi Trịnh Phàm, nên trộm đưa Man đao trả.
Khi Trịnh bá gia rời Tuyết Hải Quan, Hùng Lệ Tinh còn cố ý hỏi qua, công chúa biết loại thụ phong này cần thiết có đồ ngự tứ, dựa theo lễ nghĩa, hẳn nên magn theo hoặc mặc vào.
Nhưng Trịnh bá gia đã bành trướng, trực tiếp đem Man đao đặt lên quan tài Sa Thác Khuyết Thạch, để nó làm bạn với Sa Thác Khuyết Thạch.
-Lễ nghĩa quy củ ngày mai xin Bá gia ngài xem xét lại, người phong hầu tại Đại Yến ít ỏi, mỗi một vị Hầu gia, với Đại Yến mà nói, đây là đại sự “Khai thiên tích địa”, Bá gia ngàn vạn lần không thể qua loa được.
Trường hợp ngày mai, sẽ rất lớn.
Bởi đường xá xa xôi, cho nên quan viên Yến Kinh, tới không nhiều lắm.
Hoàng công công tuyên chỉ, ngoài ra thêm một vị Hầu gia Cơ gia, chính là ấu đệ đương kim Yến Hoàng, là tôn thất.
Quy củ tôn thất Đại Yến, hoàng tử sau khi thành niên, cơ bản phong vương.
Bọn họ phụ hoàng băng hà, huynh đệ có người kế vị, các hoàng tử sẽ lập tức xin thỉnh cầu trả lại Vương tước, sửa thành quốc công.
Mà chờ đến khi huynh đệ bọn họ băng hà, sau khi Hoàng Đế mới thượng vị, nhóm quốc công sẽ lần thứ hai thượng triều, xin trả lời tước quốc công, thành hầu tước.
Chờ sau đó, chính là dựa theo ngươi một thế hệ đổi một thế hệ, tước một thế hệ một thế hệ giảm dần, không quan hệ gì nhiều đến dòng chính Thiên gia.
Sau khi đương kim Bệ Hạ kế vị, ác hơn, khi huynh đệ dựa theo quy củ trước đây xin trả lại Vương tước, Yến Hoàng đồng ý, sau đó nhảy bước thành hầu tước.
Đây là vừa lên đài đã chèn ép tôn thất, hơn nữa , cùng với Yến Hoàng hùng tài đại lược cả đời, sau khi hắn băng hà, hắn cải biến quy củ, tự nhiên sẽ biến thành quy chế mới.
Rốt cuộc đãi ngộ cho hoàng thất chính là bạc của quốc khố, làm quốc gia bớt tiền đi không phải việc tốt sao?
Trừ bỏ người đến từ Yến Kinh bên này, Dĩnh Đô bên kia, không ít quan viên đến, vị Tôn thái phó kia tự mình tới, bản thân Thành thân vương cũng tới.
Nguyên bản một ít quan Tổng binh cũng tới, sau khi nghe được tin tức, cũng dứt khoát dẫn một ít thân vệ, chạy về Phụng Tân thành xem thụ phong.
Tuy nói mọi người đều biết Đại hoàng tử ở Nam Vọng thành đã được phong làm An Đông Hầu.
Nhưng nói thế nào đây?
Đại hoàng tử chém giết Chung Văn Miễn cũng chính là đại soái Tam Biên Càn Quốc, thoạt nhìn công lớn, nhưng người ngoài nghề xem náo nhiệt, trong nghề xem môn đạo, thân là người trong quân, tự nhiên biết rõ trận đại chiến phạt Sở kia, gian nan cỡ nào!
Cái khác không nói, riêng công thành chiến, trước kia Đại Yến, có từng thật sự gióng trống khua chiêng như vậy sao?
Hơn nữa, trước kia Đại hoàng tử có vết nhơ thất bại trận Vọng Giang chi chiến, lần này chẳng sợ lập công lớn, đứng trên góc độ tôn thất, Đại hoàng tử từ Vương tước biến thành hầu tước, tóm lại, cảm giác không đẹp lắm.
Mà đối với người trong quân mà nói, tôn thất là tôn thất, Đại hoàng tử An Đông Hầu, người trong quân không cho rằng đâu là “Quân công hầu” về mặt truyền thống, tương phản, Bình Dã Bá bên này, mới là tấm gương trong quân ngũ chân chính.
Rốt cuộc, ngươi không phải họ Cơ.
Trịnh bá gia ngáp một cái, nói:
-Bổn Bá, hiểu rồi.
Lễ quan hơi hơi lui về phía sau hai bước, quỳ xuống, hành lễ.
Bốn phía, những quan lại khác đi theo lão quan này cũng quỳ sát xuống dưới.
Trịnh bá gia cười cười, nói:
- Bổn Bá, không. . .
Không chuẩn bị tiền mừng!
Lúc này, Tiêu Nhất Ba đi ra, dẫn một chúng thân vệ nắm chặt cái túi nhỏ, cái túi nhỏ, trong đó chính là hạt đậu vàng.
Trịnh bá gia nhìn Tiêu Nhất Ba, Tiêu Nhất Ba vội vàng đi lên thì thầm nói:
-Là công chúa để thuộc hạ chuẩn bị.
Trịnh bá gia gật gật đầu, nói:
-Nhận thưởng.
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long