Nhạc An Hầu không dám mở miệng dò hỏi một chữ, nơi này, đã bị mấy vạn đại quân vây quanh.
Nơi này, từ hôm nay trở đi, sẽ trở thành biên giới của nam tử trước mặt này.
Quan trọng nhất chính là, hắn cơ hồ có thể chắc chắn.
Nếu trong lòng hắn có oán niệm, nói chuyện này cho hoàng huynh, kết tiếp, không phải Yến Hoàng sẽ hạ chỉ trách cứ giáng tội vị Bình Tây Hầu gia này, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tội lỗi sẽ rơi hết lên đầu hắn.
Thân là tôn thất, trăm phương ngàn kế, ly gián Thiên tử và trọng thần.
Nhạc An Hầu hít sâu một hơi, lại chậm rãi phun ra, dư quang khóe mắt xem xét liếc mắt Hoàng công công một cái, lại phát hiện Hoàng công công đã quỳ sát xuống.
“. . .” Nhạc An Hầu.
-Nô tài chúc Bình Tây Hầu, Bình Tây Hầu gia công hầu muôn đời, công hầu muôn đời!
800 năm qua, Đại Yến khác họ lấy hầu tước làm đỉnh, chỉ có hai dị loại, một vị là Trấn Bắc Vương, một vị là Tĩnh Nam Vương.
Cho nên, tình hình trong nước bất đồng, gác ở quốc gia khác, hàm kim lượng quân công hầu Đại Yến thật sự không kém quốc công, ít nhất, không kém gì Trụ quốc Sở Quốc.
Bởi, Bình Tây Hầu có biên giới, được khai phủ kiến nha, những cái này đều chiếu theo Trấn Bắc Hầu phủ trăm năm trước.
Nhạc An Hầu cũng quỳ xuống, sau đó lại cảm thấy không đúng.
Bản thân cũng là Hầu gia, bản thân vẫn là tôn thất.
Bản thân không đắn đo thanh cao, khách khí với hắn một chút đã đủ rồi, vậy tại sao phải quỳ?
Cái này, con mẹ nó còn thể thống gì, còn thể thống gì?
Vẫn là câu nói kia, ném mặt bản thân không sao cả, nhưng nếu ném mặt hoàng huynh, sau khi trở về lại ăn đòn.
Nhạc An Hầu rõ ràng, bên trong đoàn người này rất định có nhãn tuyến của Mật điệp tư, một màn lúc trước Bình Tây Hầu lấy triều quan, bản thân không bẩm báo, hoàng huynh cũng sẽ biết, một màn bản thân hắn quỳ xuống, hoàng huynh tất nhiên cũng sẽ biết.
Cái trước không ngại, cái sau đại khái sẽ liên quan đến cái trước, chịu phạt.
Nhạc An Hầu lập tức lại bò dậy.
Lại vào lúc này, Trịnh hầu gia rút ra Ô Nhai, chĩa về phía trước.
Trong lúc nhất thời, binh sĩ toàn trường như từng đợt sóng người quỳ sát hết cả xuống, cùng hô:
-Tham kiến Bình Tây Hầu gia!
-Tham kiến Bình Tây Hầu gia!
-Tham kiến Bình Tây Hầu gia!
Từng đợt hò hét, ngay từ đầu, bên trong tiếng hô còn chưa đồng thành, nhưng dần dần lại hội tụ thành một âm luật.
Trong lúc nhất thời, khí thế phá tan tận trời!
Nhạc An Hầu vừa mới bò dậy, đầu gối mềm nhũn, lại té ngã xuống.
Vị tôn thất dưới Hoàng uy của hoàng huynh nơm nớp lo sợ kia, nơi nào gặp qua tình huống này?
Phải biết rằng người hô không phải mấy vạn cái mồm bình thường.
Đáng sợ nhất, chính là mấy vạn binh sĩ này còn phụ gia thêm sát khí từ trên trận chiến phạt Sở vừa rồi.
Binh sĩ lão tốt trên chiến trường, một khi kết thành bè thành đội.
Khí tràng, khí thế của bọn họ, thật sự không phải dùng ngôn ngữ đơn giản có thể hình dung.
-Rống!
Tỳ Hưu của Trịnh Phàm phát ra một tiếng gầm nhẹ, chạy tới đài.
Trịnh Phàm cầm đao, nhảy xuống đài, rơi xuống trên lưng Tì Hưu, Tì Hưu lao nhanh dựng lên, Trịnh hầu gia duỗi tay, chộp tới một cây Hắc Long cờ, xuyên qua ngàn quân.
Một màn này, đem bầu không khí toàn trường đẩy lên đỉnh điểm!
Nhóm binh sĩ gần như rít gào, gần như rơi lệ, gần như điên cuồng hò hét, dùng binh khí đánh lên giáp trụ.
Đúng vậy!
Điên rồi!
Thật sự điên rồi!
Chịu bầu không khí này cảm nhiễm, không chỉ là nhóm binh sĩ, ngoài ra còn có nhóm tướng lĩnh Tổng binh Lý Phú Thắng bên kia.
Bọn họ cũng không ngừng đấm đánh lên giáp trụ, không ngừng lớn tiếng rít gào.
Trên đài, Nhạc An Hầu bị một này dọa sợ rồi, gần như không nói được:
-Đây. . . Đây muốn điên rồi sao. . .
Hoàng công công có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn thoáng qua Nhạc An Hầu, duỗi tay, cầm tay Nhạc An Hầu.
Nói lời thật lòng, Hoàng công công không rõ ràng lắm vị Nhạc An Hầu này rốt cuộc vô dụng hay giả vờ.
Rốt cuộc mấy vị huynh đệ khác của Yến Hoàng, đều không phải người tầm thường, nhưng đều bằng cách này hay cách khác không động chân vào quyền lực.
-Hầu gia, an tâm, an tâm, nô tài ở chỗ này.
Hoàng công công an ủi cho Nhạc An Hầu chống đỡ thật lớn.
Hắn lập tức duỗi tay phản bắt được tay Hoàng công công, gật gật đầu.
. . .
-Đây là. . . Sao vậy.?
Trần Đại Hiệp đứng bên người Kiếm Thánh, không cầm lòng được hỏi.
Bầu không khí không thể tưởng tượng được này, do nam nhân kia ảnh hưởng ra, xác thực nói, do nam nhân kia xây dựng lên.
Trước kia Trần Đại Hiệp tiếp xúc qua Càn quân, Càn quân ở trong mắt hắn, chỉ có hai chữ. . . Lỏng lẻo.
Chẳng sợ đã trải qua chiến sự bốn năm trước Yến quân công Càn, triều đình Càn Quốc một lần nữa nghiêm túc chỉnh đốn Tam Biên, nhưng so với Yến quân, so với Tuyết Hải quân, Trần Đại Hiệp vẫn cảm thấy nó vẫn quá. . . Lỏng lẻo.
Lấy quân kỷ!
Lấy nghiêm túc!
Lấy kỷ luật nghiêm minh!
Yến quân vào lúc này lại bày ra tư thái vô đối.
Kiếm Thánh mở miệng nói:
-Xuất thân bá tánh, dân phu nhập ngũ, tích lũy quân công, đi từng bước một bò lên, phong quan, phong bá, lại phong hầu.
Kiếm Thánh nhìn nhìn Trần Đại Hiệp, nói:
-Trên đời này, để cho người mê say điên cuồng, không phải thần thoại, mà trong thần thoại, thấy bóng dáng nhân vật tương đồng với bản thân.
Cho nên, Đại hoàng tử phong An Đông Hầu, không làm người ta cảm thấy hưng phấn như vậy.
Một bởi quân công của Đại hoàng tử có chút gượng ép.
Thứ hai, bởi hắn là tôn thất, là hoàng tử.
Kỳ thật nguyên nhân thứ hai lớn hơn một chút, ít nhất so với cái trước mắt này, xác thật như thế.
Nhưng Trịnh Phàm, lúc trước Trịnh bá gia hiện tại Trịnh hầu gia, lại lấy thân phận bá tánh đạt được thành tựu hiện tại.
Đây là một mộng đẹp chân chính, mà thời điểm bắt đầu giấc mộng này, đều là điểm xuất phát của rất nhiều người nơi đây.
-Hắn quật khởi, làm nhóm binh sĩ này thấy hy vọng, thấy mộng có khả năng thực hiện.
Kiếm Thánh cười nói tiếp:
-Chỉ cần trên dưới Yến quân, vẫn như cũ còn chấp nhất với giấc mộng này, vó ngựa Yến nhân, không có khả năng thật sự ngừng lại.
Huống chi, có vị Trịnh hầu gia này làm ví dụ trước.
Sự tích của hắn, sẽ làm Yến nhân lấy hắn làm tấm gương noi theo.
Sẽ làm người trẻ tuổi Yến nhân, đem dao bầu chém giết là chân lý, sẽ làm binh sĩ Yến quân mỗi một lần xung phong đều thấy chết không sờn.
Kiếm Thánh ôm Long Uyên, dừng một chút, tiếp tục nói:
-Từ hôm nay trở đi, danh vọng của hắn ít nhất ở dân gian sẽ cao hơn Tĩnh Nam Vương. Một bởi chuyện Tĩnh Nam Vương tự diệt toàn gia, ác cảm đối với nhiều người trong dân gian, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn bởi, Điền Vô Kính, xuất thân Điền gia, là môn phiệt lâu đời của Đại Yến.
Khởi điểm bất đồng, sẽ cảm thấy, mộng của ngươi không xứng.
Trần Đại Hiệp như suy tư gì, nhìn Kiếm Thánh, nói:
-Cho nên ngài cũng thế sao?
-Cái gì?
Kiếm Thánh có chút kinh ngạc.
-Trong tứ đại kiếm khách, ba vị khác đều có bối cảnh, chỉ có ngài không phải.
-Ta họ Ngu.
Ngu Hóa Bình hắn, là Hoàng tộc!
Ngay sau đó, Kiếm Thánh lại cười nói:
-Tuy mang thân phận Hoàng tộc, nhưng đến cơm cũng không ăn đủ no.
Trần Đại Hiệp cười nói:
-Kỳ thật, Diêu sư từng hỏi qua ta, có nguyện ý lãnh giáo Bách Lý Kiếm hay không?
-----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long