Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1435: HỌC TA?

Kiếm Thánh nghe vậy, nói:

-Lý Lương Thân lãnh Trấn Bắc quân, hắn sẽ không thèm liếc nhìn Càn nhân ngươi một cái. Vị Sở Quốc kia, hắn chỉ biết giúp ngươi xem kiếm, sửa lại hoa văn, sẽ không động thủ luận bàn với ngươi. Bách Lý Kiếm, lấy văn mạch của Diêu Tử Chiêm ở Càn Quốc, sẽ cho mặt mũi.

-Nhưng ta không muốn.

-Vì sao?

Kiếm Thánh lại cười:

-Cái này giống tiểu tử họ Trình trên đường nói, ta biết ngươi muốn trả lời cái gì.

Trần Đại Hiệp có chút hàm hậu sờ sờ kiếm.

Kiếm Thánh nói:

-Nhưng ta và họ Trịnh bất đồng chính là, hắn thích khó hiểu phong tình trước tiên nói ra, mà ta, càng thích nghe bản thân ngươi nói.

Trần Đại Hiệp gật gật đầu, trả lời nói:

-Bởi, xuất thân của ta, rất hèn mọn.

-Hèn mọn?

-Đúng vậy, thời gian rất lâu tới nay, ta không cảm thấy bản thân hèn mọn, mãi cho đến khi ta hiểu được từ “Hèn mọn” từ chỗ Diêu sư, ta mới biết được, ta cũng từng hèn mọn. Cho nên, trong Tứ đại kiếm khách, ngài vẫn luôn là tấm gương của ta, bởi ta cảm thấy, ngài cùng ta, có rất nhiều chỗ tương tự.

Kiếm Thánh nhắm mắt lại, hưởng thụ những lời này.

Trần Đại Hiệp tiếp tục nói:

-Cho nên, ta cảm thấy, kiếm khách trên thế gian này, phần lớn lấy ngài làm tấm gương, đều chọn một con đường giống ngài. Tựa như, Trịnh. . . Trịnh hầu gia lúc này.

Kiếm Thánh chậm rãi mở mắt ra, gật gật đầu, nói:

-Rốt cuộc trên đời này, nhiều nhất vẫn là. . . Phàm nhân!

. . .

-Thế nào?

Trên tường thành, Tĩnh Nam Vương mở miệng hỏi.

Bên người, vẫn là Lục Băng.

Lục Băng gật gật đầu, nói:

-Có lẽ, hiện tại ta đã hiểu, vì sao Bệ Hạ, muốn dốc hết sức đề bạt Trịnh bá gia, không, hiện tại là Bình Tây Hầu gia.

Không chỉ bởi Bình Tây Hầu gia quân công lớn lao, cũng không chỉ bởi có Vương gia ngài coi trọng.

Bệ Hạ làm bất cứ chuyện gì, đều suy tính.

Có lẽ, ta chỉ có thể nhìn thấy trước mắt, nhưng ánh mắt Bệ Hạ, mỗi lần nhìn đều rất lâu dài.

Bệ Hạ!

Đang tính xây dựng một cái mô hình mới.

Trấn Bắc Hầu phủ thành lập đã hơn trăm năm rồi.

Con dân Đại Yến khát vọng giống như sơ đại Trấn Bắc Hầu như vậy, lấy kỳ công đạt được công danh, cũng qua trăm năm.

Thời gian lâu rồi, lâu lắm rồi.

Đây là thời điểm. . . Cần một cái mới mẻ!

Tĩnh Nam Vương không nói chuyện.

Lục Băng tiếp tục nói:

-Nhưng chuyện rầm rộ ngày hôm nay, xác thật làm ta cảm thấy, chuyến đi này không tệ, ta cảm thấy, có Bình Tây Hầu gia tọa trấn Đông Tấn, có thể đảm bảo Đông Tấn này trong hai ba mươi năm bình an.

-Làm tốt chuyện của ngươi đi.

Tĩnh Nam Vương nhắc nhở nói.

-Phải, ta biết.

-Lời này không dễ dàng nói, bởi hai mươi năm quá dài, mười năm trước Đại Yến thế nào, hiện tại Đại Yến thế nào?

-Vương gia giáo huấn phải.

-Ngươi nói, Bệ Hạ, còn có một năm sao?

Lục Băng trầm mặc, theo lý thuyết, loại vấn đề này, thân là thần tử, vốn không nên hỏi, còn hắn , vốn càng không nên đáp.

Nhưng Tĩnh Nam Vương không nên hỏi, lại hỏi.

Mà cho dù hắn không đáp, kỳ thật cũng là một loại đáp.

Cuối cùng, hơi do dự, Lục Băng mở miệng nói:

-Ý của Bệ Hạ, chuyện nền tảng lập quốc, yêu cầu định ra.

-Cho nên không thú vị.

Tĩnh Nam Vương nói.

Lục Băng bắt đầu khom người, đây là chuẩn bị lui xuống.

Nhưng trước khi hắn lui ra, Tĩnh Nam Vương lại xoay đầu, nhìn về phía hắn.

Thân mình Lục Băng cứng đờ, chỉ có thể lần thứ hai ngẩng đầu, nhìn biểu lộ bình tĩnh của vị này, vị Tĩnh Nam Vương đã sớm bạc đầu.

-Vốn tưởng trong chúng ta, hắn là một kẻ tàn nhẫn nhất.

Nhưng kết quả là. . .

Hắn già rồi.

Hắn lại không bỏ được sao?

Trên trán Lục Băng bắt đầu đổ mồ hôi, miễn cưỡng nói:

-Bệ Hạ muốn, chính là kế hoạch trăm năm của Đại Yến ta!

-Hắn già rồi.

Lục Băng không dám nói tiếp.

-Hắn không phải thích nhìn mấy đứa con trai đấu, không phải không bỏ được buông khỏi Long ỷ kia.

Ngươi nói xem.

Hắn từ khi nào bắt đầu động loại trắc ẩn này?

Đêm đó Tam hoàng tử chết, chết trong lòng ngực hắn sao?

-Vương gia, ngài. . .

-Hắn lui lại hậu viên một tháng, khi mở cửa ra, nền tảng lập quốc, không phải bản thân định hảo sao, nơi nào cần phiền toái như vậy.

Tĩnh Nam Vương rốt cuộc thu hồi ánh mắt trên người Lục Băng, tiếp tục nói:

-Để hắn chờ, Bổn Vương sẽ đi Yến Kinh, nhưng sẽ không vội vàng đi, nếu hắn không đợi được, chính là chuyện của hắn.

Lục Băng há miệng thở dốc, lại cắn chặt răng, cuối cùng vẫn nói:

-Vương gia, ngài làm thế này, ta làm thế nào trả lời Bệ Hạ?

-Vậy ngươi hỏi hắn xem, làm thế nào trả Lý Lương Đình công đạo.

. . .

Sau khi nghi thức thụ phong vô cùng ầm ĩ, tất nhiên là một màn chúc mừng rượu thịt.

Nhưng nhóm binh sĩ tầng chót không dám đi lên vây quanh Trịnh bá gia, mà đám tướng lãnh Lý Phú Thắng La Lăng kia, cũng không đi vây quanh hắn xuống rượu, bởi bọn họ rõ ràng, nghi thức đã kết thúc, nhưng đối với Trịnh Phàm mà nói, công việc của hắn vẫn chưa xong.

Bởi hắn còn phải đi gặp một người.

Mà người này, hôm nay vẫn chưa đứng trên đài.

Trịnh hầu gia cũng rõ ràng bản thân hiện tại muốn đi làm cái gì, hắn tiến về doanh địa phía trước.

Thấy Trần Đại Hiệp dựa theo hắn phân phó cõng một cái hộp gỗ đã đến.

Trịnh hầu gia do dự một chút, nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:

-Ngài không bị liên lụy?

Kiếm Thánh dựa vào gốc cây thoạt nhìn như ngủ gật, mở mắt ra, hỏi:

-Ngươi nói cái gì?

-Ngạch, có thể. . .

-Không thể.

Trịnh Phàm gật gật đầu, duỗi tay, từ trên lưng Trần Đại Hiệp lấy hộp gỗ kia, ôm lấy, xách động Tỳ Hưu đi về phía cửa thành.

Trần Đại Hiệp có chút nghi hoặc nhìn về phía Kiếm Thánh, nói:

-Làm sao vậy?

Kiếm Thánh tức giận nói:

-Ta không muốn đi hầu hạ Điền Vô Kính.

Trần Đại Hiệp lại nghi hoặc nói:

-Vậy tại sao không cho ta đi?

Kiếm Thánh cười “Ha ha” hai tiếng, nói:

- Bởi hắn lo lắng ngươi sẽ đâm kiếm về phía Điền Vô Kính!

Trần Đại Hiệp là Càn nhân.

Quan hệ giữa Trần Đại Hiệp và Diêu Tử Chiêm tốt nhất.

Diêu Tử Chiêm từng là đô đốc Tam Biên, mà Điền Vô Kính, chính là Quân Thần Đại Yến.

Chỉ cần hắn sống, gót sắt Đại Yến lần thứ hai nam hạ công Càn, là chuyện tất nhiên.

Đúng vậy!

Hiện tại Trần Đại Hiệp trong Yến quân, ngoài Phụng Tân thành càng có vô số binh lính Yến quân ồn tại, nhưng theo tính cách của Trần Đại Hiệp, có một số việc, hắn sẽ không để ý.

Nếu trước đây Điền Vô Kính, vậy sẽ không thành vấn đề.

Vấn đề là hiện tại lão Điền đang trọng thương.

Nghe xong Kiếm Thánh nói, Trần Đại Hiệp bỗng nhiên hiểu ra vỗ tay một cái, hô:

-Đúng vậy!

Đáng tiếc!

Không có cơ hội.

Kiếm Thánh bất đắc dĩ mà lắc đầu, nhắc nhở:

-Ngươi về sau, đừng nói giống ta.

-Ngài không thèm để ý những hư danh này?

Trần Đại Hiệp hỏi.

Kiếm Thánh lắc đầu, nói:

-Không, chỉ là ngại mất mặt.

. . .

Trịnh Phàm ôm hộp gỗ, vào thành, đi lên bậc thang vào thành lâu.

Nguyên bản Điền Vô Kính đứng trên lỗ châu mai, đã xoay người nhìn Trịnh Phàm.

Đợi Trịnh Phàm đến gần, Điền Vô Kính mở miệng nói:

-Càn rở.

Càn rở, chỉ chính là Trịnh bá gia tự lấy triều quan, tự mặc cho bản thân.

Trịnh Phàm mở miệng nói:

-Bản thân ta đánh hạ quân công, đương nhiên tự tay đến lấy.

Điền Vô Kính lắc đầu, nói:

-Như vậy, không tốt.

-Không phải giống ngài.

-Học ta, có kết cục tốt?

-Học một nửa thì tốt.

Trịnh hầu gia cười nói tiếp:

-Có thể hù chết bọn họ.

Điền Vô Kính thở dài.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!