Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1437: KHUYÊN BẢO

- Hầu gia nhà ta, vì nước chinh chiến, với quốc có công, với thương sinh có đức, nguyên nhân triệu tập chư vị lại đây, không phải vì ca tụng công đức cho Hầu gia ta.

Mà bởi trong dân gian, thường thường kể lại chuyện xưa của Hầu gia ta, khó tránh khỏi sẽ có bại lộ, sẽ có sai lầm, vì không tổn hại danh tiếng Hầu gia ta, cho nên mới triệu chư vị đến đây.

Hi vọng sau này khi chư vị kể lại, cần thiết cẩn thận, không phụ Hầu phủ mời nước trà và điểm tâm.

Nhóm tiên sinh kể chuyện lập tức đứng dậy, ngay sau đó bái xuống:

-Chúng ta hiểu rồi.

-Chúng ta hiểu rồi.

-Đây là kể chuyện sao, các ngươi có vẻ thạo nghề hơn ta, có điều ta thật ra có chút kiến nghị, các ngươi nghe một chút, nếu vô dụng thì thôi. Đso chính là, khi kể một đoạn chuyện xưa, nguyên bản một ngày có thể nói xong chuyện xưa, ngươi có thể phân hai ngày kể. . .

Lúc này, một tiên sinh trẻ tuổi gấp gáp nói:

-Quý nhân, chuyện xưa này làm thế nào lại phân ra thành hai ngày kể?

Những tiên sinh còn lại cũng lộ ra ánh mắt hồ nghi.

Sau mành, Trịnh hầu gia lại uống một ngụm trà, không nhanh không chậm nói:

-Cái này dễ làm, trộn lẫn một ít đồ vật vào, đương nhiên, không thể vô căn cứ, điểm này, kể giết thịt lợn đã tìm ra phương pháp, pha nước vào thịt heo, chúng ta cũng có thể học cái này, gọi là “Tước nước”.

-Xin hỏi quý nhân. . .

-Xin hỏi quý nhân, làm thế nào tước nước?

Lúc này không cần bảo cũng có người mớm lời.

-Mở đầu mỗi đoạn chuyện xưa, trước tiên kể một ít phong vân chính trị giữa các quốc gia, lại kể một chút liên quan đến Tứ đại kiếm khách, lại kể một ít tập tục các quốc gia. . .

Lại dẫn ra chuyện xưa.

Sau khi dẫn ra chuyện xưa, lại kể một ít về cuộc đời của Hầu gia, sau đó lại kể một ít tình huống thời điểm đó.

Cuối cùng để lại một đoạn, kể tiếp một đoạn chuyện xưa này. . .

Trong lúc nhất thời, Trịnh hầu gia kết thúc.

-Thì ra là thế.

-Thụ giáo.

-Hiểu ra hiểu ra.

-Tuyên truyền giác ngộ.

Trịnh hầu gia cũng cười cười, không cảm thấy bản thân có bản lĩnh gì.

Nhóm tiên sinh chịu hạn chế bởi phạm vi và tốc độ truyền bá tin tức, nếu không thể biết thêm mắm thêm muối vào, chữ trong bụng sớm bị đào rỗng, lấy cái gì ra đổi lương thực?

Đứng dậy, Trịnh bá gia đi ra từ cửa sau.

Tòa phủ đệ này không lớn, phủ đệ mới đang được quy hoạch lại, toàn bộ Phụng Tân thành cũng được tiến hành xây dựng một vòng quy hoạch mới.

Nói thế, sau trận chiến phạt Sở này, Trịnh hầu gia ở Sở Quốc đào không ít phần mộ tổ tiên quý tộc, vàng bạc châu báu thứ này thật sự quá nhiều.

Không có khả năng trực tiếp phát bạc, cho nên dựa theo kế hoạch của người mù, tính toán khởi động xây dựng cơ bản lại.

Như vậy, nhóm lưu dân đến đây đều cầm tiền bạc trong tay.

Thị trường lớn như vậy tự nhiên có thương nhân đầu cơ trục lợi đến, cũng có thể kéo cả khối khu vực này phồn vinh lên.

Trịnh bá gia kỳ thật không hứng thú gì đối với tiển bạc.

Từ trình độ nhất định mà nói, nguyên nhân trình độ sinh hoạt quân dân cao như vậy, cũng đúng bởi Trịnh bá gia không ham thích hưởng thụ.

Có binh có lương lão tử muốn cái gì không chiếm được?

Công chúa không phải cũng cướp sao?

Về sau có thời điểm hứng thú gì đó, đến Thái Hậu cũng co thể cướp về.

Mà ở thời đại này, cho con cháu ruộng đất, chôn bảo khố mới là chủ lưu.

Chỉ có thể nói, Trịnh hầu gia cùng nhóm Ma Vương, căn bản không nghĩ xa xăm như vậy, ngay cả trong trong thánh chỉ Trăm năm hầu phủ”, Trịnh hầu gia cũng không xúc động đến cỡ nào.

Bằng không bọn hắn làm gì suốt ngày há mồm ra, cùng lắm lật bàn, cùng lắm mở khách điếm.

-Chủ thượng, khách nhân đợi một hồi lâu.

Trịnh Phàm gật gật đầu, ý bảo bản thân đã biết.

Khách tới, khách đợi lâu, Trịnh hầu gia sớm biết thế, nhưng vẫn ngồi nghe chuyện xưa.

Đẩy cửa ra, đẩy cửa tiến vào thư phòng.

Cảnh Nhân Lễ lập tức từ trên ghế đứng lên, hành lễ với Trịnh Phàm.

-Vi thần tham kiến phò mã gia.

Trịnh Phàm “Ân” một tiếng, đi đến phía sau án thư, ngồi xuống.

Hắn theo thói quen lấy một viên kẹo bạc hà ngọt ném vào trong miệng, do dự một chút, vẫn bỏ lại cất đi.

Cảnh Nhân Lễ đứng dậy nói với Trịnh Phàm:

-Phò mã gia, Vương thượng nhà ta nghe nói, ngài ở Yến Quốc phong hầu, rất cao hứng, lần này để vi thần mang đến một ít đồ lễ.

-Ha ha.

Trịnh Phàm cười cười.

Chuyện này, xác thật thú vị.

Bản thân ở Yến Quốc thụ phong Bình Tây Hầu, kết quả Sở Quốc Nhiếp Chính Vương còn phải sai người mang quà đến tặng hắn.

-Ban thưởng gì đó, không quan trọng, ta dù sao cũng là người một nhà, không phải sao?

Vẻ mặt Trịnh hầu gia ôn hòa nói.

-Phò mã gia nói phải.

Ngón tay Trịnh bá gia nhẹ nhàng đánh vài cái trên bàn sách, nói:

-Người một nhà, không nói hai lời, nói đến tiền, dễ tổn thương tình cảm.

-Đúng vậy, đúng vậy.

-Vậy nếu là người một nhà, xin ít cơm, không quan trọng đúng không, không nghe nói qua gia đình nào thấy bà con nghèo đến cửa cũng phải cho chén cơm, không phải sao?

-Ngạch. . .

-Nói cho anh vợ ta biết, ta thiếu lương, thiếu miếng ăn, hắn có thể tiếp tế được, ta sẽ nhớ ân này của hắn.

-Cái này. . .

Cảnh Nhân Lễ ngẩng đầu, nhìn “Phò mã gia”.

Lại thấy biểu tình vô cùng nghiêm túc của Trịnh bá gia.

Trong lúc nhất thời, Cảnh Nhân Lễ có chút hoảng hốt, rốt cuộc nhà ai thắng!

-Phò mã gia, lúc này Sở Quốc cũng không có lương, ngài mang theo binh mã. . .

Vốn dĩ nếu chiến tuyến vẫn luôn ở Trấn Nam quan, tuy rằng Sở Quốc cung cấp lương thảo cũng rất cố hết sức, nhưng đây kỳ thật không phải vấn đề lớn, vẫn có thể tiếp tế tiền tuyến.

Nếu chiến sự đình chỉ nơi đó, Sở Quốc cũng có thể cố gắng cho vị phò mã gia này chút lương thực.

Rốt cuộc thể lượng của Sở Quốc, một Đông Tấn thôi, xa xa không thể bằng.

Nhưng vấn đề ở chỗ, chiến hỏa không ở Trấn Nam quan, trên thực tế, Trấn Nam quan ngược lại là nơi không bị thiệt hại gì, thậm chí khi hai quân Yến Sở ra khỏi thành, quân đội hai nước chưa xảy ra công thành chiến thật sự nào.

Mấy chục vạn Thiết kỵ Yến quân, tiến vào cảnh nội Sở Quốc, bọn họ không mang theo lương thảo, một đường đốt giết đánh cướp, ăn không hết còn đốt lương thảo.

Cho nên, đợi sau Yến quân lui về sau, bắc cương Sở Quốc cơ hồ là một mảnh hỗn độn, càng miễn Sở đô bị hủy diệt trong lửa lớn.

Thật muốn luận thiếu lương thảo, chỉ sợ hiện tại Sở Quốc còn thiếu hơn cả Yến Quốc.

Có điều, mọi việc phải xem xét hai mặt.

Yến Quốc và Tấn địa này, hai quốc gia phương bắc này trong thời gian mấy năm tới khả năng sẽ gặp phải thiên tai cực lớn, xác thực nói, năm nay đã bắt đầu thiên tai, hơn nữa bởi mấy năm liên tục chinh chiến, của cải sớm bị đào rỗng, hiện tại bọn hắn đều đã bó tay chờ đợi, chờ đợi lá cái gì?

Chờ dân biến, chờ diệt phỉ, hoặc chờ trấn an.

Mà Sở Quốc, nếu cho Nhiếp Chính Vương một khoảng thời gian ổn định, đi khôi phục, đi điều trị, năm nay sẽ rất khó, nhưng sang năm, đã có thể thở dốc rồi.

Không có khả năng khôi phục nguyên khí, nhưng ít ra có xu thế khôi phục mạnh.

------------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!