Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1438: TRUNG LƯƠNG ĐẠI YẾN

- Không lương thảo?

-Phò mã gia, đây là thật, mùa đông năm nay, Đại Sở ta không biết có bao nhiêu bá tánh sẽ chết đói.

-Chậc.

Trịnh hầu gia rất bất đắc dĩ đỡ trán, cảm khái nói:

- Vậy thật sự quá đáng thương, bá tánh vô tội đến nhường nào.

“. . .” Cảnh Nhân Lễ.

Nếu nơi này không phải ở Phụng Tân thành, nếu xung quanh không phải giáp sĩ Yến Quốc, Cảnh Nhân Lễ thật muốn đạp vào mặt vị này, chửi ầm lên:

-Bố khỉ!

Trịnh hầu gia tử hít sâu một hơi, ngẩng đầu.

Kỳ thật, lúc trước nói, không phải vì trêu chọc và cố tình chế nhạo Cảnh Nhân Lễ.

Nhưng bá tánh dưới sự thống trị của hắn, thực đơn của bá tánh đại khái sẽ biến thành:

Buổi sáng ăn khoai tây, giữa trưa ăn khoai tây, buổi tối ăn khoai tây.

Tất cả đều là một mùi vị.

Nếu thật sự không được, đến chỗ Sở Quốc bên kia lấy một ít lương thực cải thiện bữa ăn một chút.

Chẳng sợ thêm ít gạo, ít nhất có thể làm cháo khoai tây đi?

Ngô, thoạt nhìn có thể làm món chính.

Cảnh Nhân Lễ thấy Trịnh hầu gia bắt đầu nhíu mày, cho rằng là tức giận.

Hắn lập tức lấy át chủ bài xốc ra, nói:

-Thái Hậu nương nương, thích công chúa nhất, thật sự không muốn nhìn thấy công chúa chịu khổ.

Trịnh hầu gia bỗng nhiên phát hiện ra cái gì.

Trịnh hầu gia lập tức cười nói:

-Có thể, Bản Hầu lập tức an bài công chúa về nhà mẹ đẻ thăm viếng.

“. . .” Cảnh Nhân Lễ.

Nếu trước đây, công chúa trở về thăm viếng, vậy thì khó, bởi đây là sỉ nhục của Sở nhân, sỉ nhục của Khuất thị.

Hiện tại, Trịnh Phàm đã được phong hầu và có biên giới, Khuất thị chỉ còn lại nửa cái mạng, Sở nhân biết buôn bán, rốt cuộc bỏ không nhận công chúa hay thừa nhận công chúa là phu nhân Bình Tây Hầu, có lời hơn.

-Không phải, phò mã gia, Vương gia chúng ta có ý là, Đại Sở ta còn có nam cương, có thể vận chuyển lương thảo từ phía nam.

Ánh mắt Trịnh Phàm lập tức trầm xuống.

Nói toạc ra, vẫn là Yến Quốc nghèo!

Vị trí địa lý kém, thổ địa không được phì nhiêu.

Nhìn Càn Quốc đi, năm trước bị tấu một đốn, kết quả người năm thứ hai hoãn lại, còn có thể tái cấu trúc phòng tuyến Tam Biên.

Nhìn Sở Quốc người ta, nam cương Sở Quốc tuy vẫn có rất nhiều thế lực Tang nhân, nhưng cũng có thể bức ra không ít đồ vật.

Cái này gọi là của cải rắn chắc.

Đại Yến thở hổn hển nuốt Tam Tấn, bởi nguyên nhân chiến loạn, cái này tương đương với việc vách thêm một quả tạ trên lưng.

-Muốn cái gì?

Âm thanh Trịnh Phàm, lạnh xuống.

Cảnh Nhân Lễ do dự một chút, nói:

-Chiến mã.

Quốc nội Sở Quốc cũng nuôi chiến mã, nếu không tiêu diệt Kinh thành, Lương Trình cũng không có khả nang cướp đoạt chiến mã từ Sở nhân.

Nhưng trên thực tế, muốn xây dựng quân đoàn kỵ binh khổng lồ thành chế độ, số lượng một vạn hai vạn chiến mã chỉ có thể tính như kẽ răng, không đủ nhét vào miệng.

Hơn nữa không giống nhau, phí tổn nuôi chiến mã cũng không giống, một bộ chiến mã của Càn nhân kia, tính diệt trừ quan lại tham ô, nói thật, cũng chỉ vừa đủ may vá mặt mũi.

Hai lần, dưới Ngọc Bàn thành một lần, trận đại chiến phạt Sở một lần.

Sở nhân bị kỵ binh Yến Quốc khi dễ hai lần!

Cho nên, hiện tại Sở nhân bức thiết muốn chính là chế tạo ra quân đoàn kỵ binh thuộc về bản thân.

Tam Tấn kỳ thật tương đối thích hợp nuôi dưỡng chiến mã, kỵ binh Tam Tấn đã từng trải qua thời kỳ huy hoàng ở nơi này, mặc bắc Thiên Đoạn sơn mạch có cánh đồng tuyết rộng lớn, nơi này không thiếu gì chiến mã.

Nhưng vấn đề là, Trấn Nam quan, Tuyết Hải Quan, Đông Tấn, đều trong tay Trịnh hầu gia, tương đương Trịnh hầu gia phá hỏng khả năng thông qua con đường bên ngoài chiếm cứ chiến mã.

Thấy biểu tình Trịnh hầu gia âm trầm, Cảnh Nhân Lễ lập tức bổ sung nói:

-Phò mã gia, Vương thượng nhà ta nói, trước đây chiến mã có thể đổi bằng lương thực, thợ thủ công. Hiện tại, ngài cần cái gì Đại Sở ta có, bọn ta đều có thể thương lượng.

Kỳ thật, khi được nhận nhiệm vụ này, Cảnh Nhân Lễ còn cảm thấy Vương thượng nhà mình điên rồi.

Phò mã gia phò mã gia, lấy sự coi Bình Tây Hầu Đại Yến kia là phò mã gia sao?

Gọi ba tiếng “Phò mã gia” đơn giản để bản thân khi bị thua, bắt quỳ xuống, bớt nhục hơn mà thôi.

Người ta sẽ ngốc, giao dịch chiến mã với ngươi sao?

Nhưng Vương thượng lại chắc chắn, để bản thân hắn đi nói.

Trịnh hầu gia hơi hơi nghiêng nghiêng thân mình về phía sau, nói:

-Bản Hầu, chính là trung lương Đại Yến.

Cả người Cảnh Nhân Lễ thụt xuống, có vẻ rất mất mát.

Trịnh Phàm nhíu nhíu mày, có chút bất đắc dĩ duỗi tay vuốt ve trán vài cái.

Cảnh Nhân Lễ không phải Cơ lão lục, Cơ lão lục hiểu những ý ngoài lời này.

Dưới sự bất đắc dĩ, Trịnh hầu gia thở dài, bổ sung:

-Nên cần thêm tiền.

. . .

Xe ngựa, đang lay động.

Cơ Thành Quyết một thân mặc áo lông chồn ngồi bên trong xe ngựa, tay đang hơ hơ lò sưởi nhỏ.

Ngồi đối diện chính là Phạm Thiếu Lương mặc một thân áo dài.

Vợ con Phạm Chính Văn đã sớm được Phạm Chính Văn đưa rời khỏi Sở Quốc, đi tới Yến Kinh.

Sau khi đến Yến Kinh, ở sát vách Vương phủ.

Cơ Thành Quyết nhìn thiếu niên lang trang bị quần áo đơn bạc này, lắc đầu, nói:

-Thiếu niên không biết hỏa khí quý, lão già không thấy quan tài không đổ lệ.

Bản thân Phạm Thiếu Lương trước mặt biểu ca này, bản năng có chút câu thúc, tuy rằng biểu ca vẫn luôn bình dị gần gũi, hơn nữa thích nói giỡn, đặc biệt khi ở cùng người nhà, càng ôn hòa.

Nhưng Phạm Thiếu Lương vẫn sợ vị Lục hoàng tử đương triều này.

-Thật sự không cảm thấy lạnh.

-Họ Trịnh kia đưa tin nói, Đông Tấn rất lạnh, để ta mang cho hắn thêm nhiều đồ lông tới, để hắn giữ ấm qua mùa đông.

Phạm Thiếu Lương nói:

-Đông Tấn, so với nhà ta, vào mùa đông hẳn lạnh hơn một chút.

-A, nhưng vấn đề là cánh đồng tuyết đối diện họ Trịnh kia, dã nhân trên cánh đồng tuyết sớm bị hắn biến thành hoa viên sau nhà, thích xoa nắn thế nào cũng được, hắn tự nhiên còn không biết xấu hổ mở mồng đòi đồ?

-Cái này. . .

Phạm Thiếu Lương gặp qua Trịnh hầu gia,, đồng thời cha hắn cũng dặn dò qua một ít việc liên quan đến Trịnh hầu gia.

Cho nên, vào lúc này, hắn không biết nên nói lời nào.

Tuy rằng là thân thích, nhưng Phạm Thiếu Lương cũng không cảm thấy bản thân có tư đánh giá vị Hầu gia kia.

Cơ Thành Quyết tức giận thở dài, nói:

-Có điều, tên kia, xác thật sợ lạnh, xác thật mặc nhiều đồ, đâu giống ngươi.

-Biểu cả, ta đây không nhẫn nhịn được, nghĩ đến Trịnh hầu gia hẳn. . .

-Trịnh hầu gia. . .

Có vị dụ về Tĩnh Nam Vương đằng trước.

Chiến thắng Kiếm Thánh, suất quân xuất chinh, bách chiến bách thắng.

Tự nhiên như vậy, khiến Trịnh hầu gia được xem như Quân Thần Đại Yến đời sau, cơ hồ cũng bị tròng lên danh hiệu Tam phẩm cao thủ.

Các bá tánh khả năng cảm thấy, Bình Tây Hầu lợi hại như vậy, tu vi cớ sao không cao?

Trong đó, cũng bao gồm Phạm Thiếu Lương.

Bởi hắn từng gặp qua Trịnh Phàm nhập Sở Quốc cướp công chúa, nếu không phải dựa vào bản thân lợi hại, há có lá gan này?

Chỉ có thể nói, sau khi thân phận và địa vị của ngươi đạt đến trình độ nhất định, khi người dưới ngươi nhìn ngươi, ngươi sẽ được bao phủ quang hoàn.

-Cha ngươi gởi thư, ngươi nhìn đi?

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!