- Gặp qua Lục điện hạ.
Một lão thái giám cầm cái chổi đã đi tới.
Lão thái giám họ Tần, từng xếp hạng phía trước Ngụy Trung Hà, nhưng bởi phạm tội, bị phụ hoàng phạt đến đây trông lăng.
Cơ Thành Quyết gật đầu, nói:
-Trời lạnh, mặc thêm ít quần áo vào.
Nói xong, Cơ Thành Quyết che lại cái mũi, nói:
-Cũng hạn chế uống ít rượu hơn đi.
-Ha ha.
Tần lão thái giám cười cười, chỉ chỉ phía sau, nói tiếp:
-Điện hạ, tới thăm Tam điện hạ đi?
Cơ Thành Quyết gật gật đầu.
-Trùng hợp.
Tần lão thái giám yên lặng lui ra, trong tay khoa tay múa chân ra một chữ “Nhị”.
Thái Tử, cũng ở đây sao?
Cơ Thành Quyết tiếp tục đi.
Quả nhiên, phía trước đã thấy Thái Tử một thân áo gấm trắng.
Lý Anh Liên nhìn thấy Cơ Thành Quyết tới, đầu tiên cả kinh, ngay sau đó yên lặng lui ra, cùng Trương công công một nam một bắc, bảo hộ hai sườn.
Trên thân hai người đều có chút công phu Luyện Khí sĩ, đánh nhau khả năng không đáng đặt lên mặt bàn, nhưng thật ra có chút thủ đoạn phòng nghe trộm.
Dưới cục diện này, kế tiếp vô luận nói cái gì, trừ phi Tam ca chết trong quan tài bò ra tìm phụ hoàng mật báo, nếu không cơ bản không có khả năng tiết lộ ra ngoài.
Đều là hoàng tử, một người là Thái Tử, một người nổi bật là Thần Tài Hộ bộ Yến Quốc.
Nếu người hầu bên người cũng không có biện pháp bảo đảm trung thành, vậy thật sự có thể đâm đầu vào gối chết đi cho rồi.
-Nhị ca, gầy rồi.
Cơ Thành Quyết mở miệng nói.
Thái Tử cười cười, nói:
- Mỗi lần gặp mặt, ngươi đều nói ta gầy, đều nói rất nhiều lần, hiện tại có phải ta đã da bọc xương rồi hay không? Hoặc nói, khả năng so với Tam đệ chôn phía dưới, thịt trên người còn nhiều hơn ta?
Người chết đã qua đời, lấy người ta ra đùa, thật không thích hợp.
Nhưng nói trắng ra là, ngầm chôn, là huynh đệ nhà mình, cũng không sao cả.
Người bình thường đối với việc quỷ quái này rất sợ hãi, đối với linh đường người chết cũng mang theo một loại bài xích, nhưng bởi người chết đi không thân với ngươi.
Nếu thân thiết thật, ngươi thật ra ước gì hắn bỗng nhiên ngồi dậy, cùng ngươi uống vài chén.
-Không đến này, làm thế nào lại nghĩ đi đến nơi này?
Thái Tử hỏi.
-Ngày lễ ngày tết đến đây, ngược lại chạy theo hình thức.
Thái Tử gật gật đầu, nói:
-Cũng phải.
Ngay sau đó, Thái Tử ngồi xuống bậc thang, nói:
-Thật ra trùng hợp.
Cơ Thành Quyết bái bái vài cái với cái bia, ngay sau đó, xoay người, đi đến bên người Thái Tử, ngồi xuống, nói:
-Thật sự trùng hợp, nhị ca trở về không cần thiết che giấu hành tung, đỡ phải phí công phu.
-Ta vốn không có hứng thú kia.
Thái Tử lắc đầu, nói tiếp:
-Ngươi cho rằng ta không hiểu được, người của ngươi, đã sớm xuyên thành cái sàng bên ta.
-Đông Cung sáng, tự nhiên dễ dàng hấp dẫn thiêu thân.
-Xác thật đạo lý này.
-Cho nên, nhị ca thật sự không để bụng.
-Hứa xác thật là đạo lý này.
-Cho nên, nhị ca thật sự không để bụng.
Thái Tử nói:
-Để ý cũng vô dụng, thu mua nhân tâm, xếp vào nhân thủ, bố cục vân vân. Ta vốn không bằng ngươi, nếu so, vậy không cần so nữa. So tới so lui, thiệt hại vẫn là nguyên khí bản thân Đại Yến ta.
-Hợp lại, vẫn luôn là ta diễn kịch?
-Lục đệ.
-Ân?
-Ngươi rất lợi hại, so với ta còn lợi hại hơn, ta sẽ không cố ý giả hào phóng gì đó.
Cơ Thành Quyết gật gật đầu.
Thái Tử phát ra một tiếng thở dài, nói:
-Trịnh Phàm phong hầu.
-Cánh của hắn cứng rồi.
Cơ Thành Quyết lấy ra lọ thuốc hít, hút một hơi, duỗi tay nhéo nhéo cái mũi, nói tiếp:
-Nhị ca sẽ không cho rằng, hiện tại ta có thể sai khiến và điều động hắn đi?
Cái này không phải khiêm tốn, cũng không phải che giấu.
Mà sự thật, đúng là như thế.
Cơ lão lục đã rõ ràng cảm nhận được họ Trịnh bắt đầu tiến hành tiết tấu “Dạo thanh lâu, khuyên cô nương hoàn lương”.
Thái Tử bỗng nhiên duỗi tay, do dự một chú, ôm Cơ Thành Quyết.
Thân mình Cơ Thành Quyết run lên, quay đầu nhìn thoáng qua một tay khác đặt trên vai hắn.
Gió thổi, cuốn một ít lá rụng lên.
Thái Tử cười, chỉ chỉ phía trước, nói:
-Còn nhớ rõ trước đây sao.
Trước đây?
Thái Tử cũng ôm bả vai Cơ Thành Quyết như vậy.
Tam hoàng tử đứng ở cách đó không xa, động tình ngâm tụng thơ ca.
Thái Tử nhíu mày, cho rằng cái này làm nhục khí khái Yến nhân, học vài cái giống Càn nhân kia, đến lúc còn động đao động kiếm thế nào.
Lúc dó Cơ Thành Quyết vô cùng thông minh, cộng thêm được Yến Hoàng yêu thích, khinh thường bĩu môi, chỉ cảm thấy đầu óc vị tam ca này bị nước vào, lại dám đem thi văn đến trước mặt Yến Hoàng khoe khoang.
-Đêm đó, ta không tới, các huynh đệ đều trách ta đi.
-Tới hay không, đều thế, nhưng ngươi, nên tới.
-Đúng vậy, ta nên tới, tới mà nói, chứng minh ta còn chút tình cảm, lão đại, lão ngũ, thậm chí tiểu thất bên kia, còn có cái công đạo.
-Không uổng chuyện này.
-Đúng vậy.
Khóe miệng Thái Tử lộ ra một nụ cười, nói:
-Kỳ thật, ta thiệt tình cảm thấy cái này không tất yếu, lão tam chẳng qua đi trước một bước thôi, không bao lâu nữa, lại có thể gặp được phía dưới kia. Sau đó, hắn lại khoe khoang hắn vừa mới làm thơ hay, đọc lại một lần cho ta nghe.
Cơ Thành Quyết không tỏ ý kiến.
Tới trình độ này rồi, muốn dùng chân tình đả động hắn thật quá khó khăn.
Cùng lắm thổn thức, không đến mức động dung.
-Không thoải mái đi, ngươi làm nhiều như vậy, ngươi an bài nhiều như vậy, không phải phụ hoàng vài lần giúp đỡ một bên, ta sớm từ Đông Cung lăn ra đây rồi.
Cơ Thành Quyết lắc đầu, nói:
-Khi nhị ta lên đỉnh ta đây còn nhẹ nhàng một chút, cha ta, không phải người dễ hầu hạ.
-Ta có thể nghe ra, đây là lời thiệt tình.
Thái Tử dừng một chút, tiếp tục nói:
-Nhưng, ngươi có thể có rất nhiều biện pháp, bắt được vị trí kia. Hiện tại, hướng gió thay đổi, ý của phụ hoàng để hai vị Vương gia kia vào kinh, cục diện Đại Yến ta bắt đầu từ bọn họ, tự nhiên cần họ kết thúc.
Nam bắc nhị vương vào kinh.
Đây là lực lượng có thể áp đảo hết thảy.
Vô luận trên chính trị, hay trên quân sự hay trên nhân tâm.
Đủ để bất luận kẻ nào có dã tâm đều tuyệt vọng, chỉ có thể ngoan ngoan quỳ xuống phục tùng.
-Phụ hoàng, chưa cho ngươi cơ hội quyết đoán.
Thái Tử nói.
-Ân.
Cơ Thành Quyết gật gật đầu.
-Ngươi nói đi, ai sẽ được chọn?
-Ngài là Thái Tử, hỏi ta lời này?
-Ta cảm thấy, chọn tiểu thất, thích hợp nhất.
-Quá nhỏ.
-Nhưng đối với bất luận một phương nào, đều có công đạo, Đại Yến ta, tựa hồ cần thiết như vậy.
-Nhị ca, ngươi có ý gì?
Thái Tử nói:
-Ngươi nói xem, nếu ta xin từ chức chủ nhân Đông Cung, tạo thế cho tiểu thất, ngươi có thể hận chết ta hay không?
Cơ Thành Quyết lắc đầu nói:
-Tùy ngươi, dù sao, chính chúng ta cũng không quyết định được cái gì.
Cơ Thành Quyết duỗi tay, nhặt lên một mảnh lá khô, nắm trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng bóp nát.
Thái Tử gật gật đầu, nói:
-Lời này của ngươi cần một cái tiền đề.
Cơ Thành Quyết nhìn về phía Thái Tử, nói:
-Tiền đề gì?
Con ngươi Thái Tử toát ra vẻ băng lãnh, nói:
-Trước khi lão già kia, băng hà!
----------
Phóng tác: Hắc Ám Chi Long