Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1441: GẶM XƯƠNG CỨNG TRƯỚC

Trong hậu viên.

Nội điện.

Bốn phía, cửa sổ đóng chặt, từng cái rèm cửa được thả xuống, che lấp phần lớn ánh sáng mặt trời.

Bên trong, bày biện đơn giản, có vẻ rất trống trải.

Kẽo kẹt. . .

Cửa được mở ra từ bên ngoài, một cung nữ ôm một hộp gấm đi đến.

Vừa tiến đến, cung nữ cảm giác được hàn ý.

Không phải trong nơi này không có chậu than, mà bởi đây áp lực đến từ tâm lý, để người ta không cách nào ức chế sợ hãi.

Nàng đi về phía trước, tận lực không phát ra âm thanh.

Lúc này một ngươi đi tới, đúng là Ngụy Trung Hà.

Ngụy Trung Hà vươn tay, lấy hộp gấm trên tay cung nữ kia.

Ngay sau đó, Ngụy Trung Hà xoay người.

Cung nữ cũng xoay người.

Một người đi vào chỗ sâu hắc ám, một người đi ra khỏi cửa, như thoát khỏi tai nạn.

. . .

-Bệ Hạ.

Ngụy Trung Hà mở ra hộp gấm, bên trong, có một đan hoàn màu bạc đặt bên trong.

Yến Hoàng không phải nằm, cũng không phải từ từ già đi.

Hắn ngồi trên ghế, biểu tình nghiêm túc.

Hắn không giống Quân Vương già rồi, nhưng quanh thân hắn lại tràn ngập ra một cỗ hương vị “Dầu hết đèn tắt”.

Yến Hoàng vươn tay, động tác rất chậm, hắn đặt viên đan hoàn màu bạc này xuống.

Khóe miệng mang theo một vệt tự giễu.

-Ngụy Trung Hà.

-Có nô tài.

-Ngươi nói, nếu để người bên ngoài nhìn thấy một màn này, bọn họ sẽ hình dung trẫm thế nào?

-Nô tài không dám.

-Ha ha, bọn họ sẽ nói, Hoàng Đế Đại Yến vô luận thành tựu nào đều đứng đầu, kết quả đến lúc sắp chết vẫn giống một đám Đế Vương sắp lâm chung kia, si mê tiên đan thần dược, mưu toan kéo dài thọ mệnh, theo đuổi trường sinh bất lão.

Ngụy Trung Hà không dám chen lời.

Yến Hoàng đem đan hoàn niết ở trong tay, đánh giá cẩn thận.

-Trẫm sớm rõ ràng, trên đời này tuyệt đối không có cái gì trường sinh bất lão.

Người tu hành, như phương sĩ, như Luyện Khí sĩ, tu luyện đến trình độ nhất định, xác thật có thể kéo dài tuổi thọ hơn thường nhân không ít.

Nhưng loại động một chút nhập định, động một chút vào trong động bế quan, tu hành trên núi này.

Năm mươi năm tu hành, không dính khói lửa phàm tục, đơn giản, so thường nhân thêm năm mươi năm kéo dài hơi tàn mà thôi.

Bộ dáng “Trường sinh” này, rốt cuộc là mệt, hay kiếm lời?

-Bệ Hạ, nô tài cho rằng, cuộc sống, vẫn cần ngay thật môt chút mới tốt, sống quá dài sẽ quá phai nhạt, quá vô vị.

Ngụy Trung Hà là một tên Luyện Khí sĩ, vừa là một cao thủ, từng một người ngăn cản Bách Lý Kiếm.

Đứng trên lập trường của Luyện Khí sĩ, tất nhiên có kiến giải của bản thân.

Đương nhiên, nô tài giải thích, tất nhiên phải theo ý của chủ tử rồi.

-Dùng đan và uống thuốc. . . Ngay cả trẫm, lúc trước cũng không ngờ đến, bản thân, cũng sẽ có ngày này.

-Bệ Hạ. . .

Lời “Bệ Hạ nhất định hồng phúc tề thiên” này, hiện tại Ngụy Trung Hà không dám nói.

Trước mặt vị Hoàng Đế này, chính là vào lúc này vẫn phải dựa vào đan hoàn duy trì thanh tỉnh, chẳng sợ thể trạng của hắn đã xuống một mức quá thấp, nhưng hắn vẫn không cho phép bản thân được nghỉ ngơi.

Hắn nói qua, thân là quân chủ, có thể băng hà, lại không thể hồ đồ, càng không thể nằm ở giường bệnh, cúi đầu nhưng không chết.

-Trẫm, tồn tại một ngày, chính là làm Hoàng Đế thêm một ngày, tuyệt đối không thể đần độn được.

Nói đến đây, Yến Hoàng cười.

-Ha ha, vị Tiên Hoàng Sở Quốc kia năm trên giường bệnh đã nhiều năm, trì hoãn chính là cái gì, là thời gian của nhi tử hắn, là thời gian của Sở Quốc hắn. Khụ khụ. . . Khụ khụ. . .

Yến Hoàng bắt đầu ho khan kịch liệt.

Ngụy Trung Hà lập tức duỗi tay, vỗ phía sau lưng, lại lấy khí tức hỗ trợ Yến Hoàng.

Chỉ là, khí tức hắn đưa vào cơ thể Yến Hoàng, đơn giản chỉ có tác dụng ôn hòa mà thôi, bởi kinh mạch trong thân thể Yến Hoàng, đã lão hóa không ra gì rồi.

-Việc phong thưởng kia định ra theo bình thường, phê là: Binh sĩ Tam quân, tướng soái lập công, ban thưởng không được keo kiệt chút nào.

-Vâng, Bệ Hạ.

Hô hấp của Yến Hoàng bắt đầu trở nên trầm trọng lên.

-Đôi mắt của một ít người chỉ có thể nhìn xuống dưới chân, chỉ có thể nhìn chằm chằm trước mặt, thật sự không nhìn xa, triều đình, quốc gia, hiện tại đang khó khăn, sang năm, nghĩ đến sẽ càng khó khăn hơn.

Nhưng càng vào lúc này, binh mã các lộ, quân trấn càng không thể loạn.

Đánh thắng trận, có công, nhất định phải thưởng.

Quân trấn các lộ không loạn, thiên hạ này sau hai năm nữa, cho dù có loạn cũng không thể nhấc lên sóng gì.

Những lời này hãy nói với Thành Quyết, nói với Thái Tử.

-Vâng, Bệ Hạ, nô tài nhớ kỹ.

-Nói cho bọn họ, địa phương nào nên thả, có thể thả, địa phương nào không thể thả, thả một phân, đều là ngu.

-Đúng vậy.

-Khụ khụ. . . Khụ khụ. . ,

-Bệ Hạ. . .

Yến Hoàng không dao động, tiếp tục nhìn chằm chằm đan hoàn trong tay.

Cuối cùng hắn thở dài, nhắm mặt lại, há miệng nuốt vào.

Quá trình nuốt rất thống khổ, Yến Hoàng ngồi ở chỗ kia, cổ nâng lên, gân xanh nổi lên.

-A a a. . .

Âm thanh khàn khàn từ cổ truyền ra.

Thật lâu sau, đan hoàn rốt cuộc nuốt hết.

Yến Hoàng thở phào một hơi, trên trán, đã có mồ hôi xuất hiện.

Đồng thời, còn có từng đợi hơi nóng truyền ra.

Đây là dược hiệu đan hoàn phát huy tác dụng.

Đan hoàn này không thể cứu mạng, so với dưỡng khí đan trước đây Thái gia còn luyện chế tẩm bổ cho Yến Hoàng, không cùng loại.

Đây là độc dược.

Loại độc dược có thể nhấc tinh thần bản thân lên.

Chẳng sợ dùng cái này sẽ khiến bản thân hắn tiêu hao nốt phần thọ nguyên ít ỏi còn sót lại, nhưng ít ra có thể đảm bảo bản thân vẫn có thể thanh tỉnh.

Yến Hoàng đứng lên.

Ngụy Trung Hà tiến lên, hỗ trợ cởi áo xuống.

-Mau rải bản đồ Đại Hạ ra.

-Vâng, Bệ Hạ.

Dưới Ngụy Trung Hà phân phó, bảy tám tên thái giám ôm một giấy da rất dày tới đây, trải trên mặt đất.

Ngay sau đó, mười cung nữ tiến vào nổi ánh đèn lên.

Yến Hoàng chỉ mặc một áo dài màu đen đứng đó, nhìn bản đồ dưới chân.

Ngay sau đó, một đám hoạn quan và cung nữ rời đi.

Chân Yến Hoàng dẫm lên bản đồ này, vị trí hắn chạm chính là Yến Kinh.

-Đã bắt lấy Trấn Nam quan, tuy cánh đồng tuyết chưa bao giờ bị quét sạch qua, nhưng dã nhân không có Dã Nhân Vương, không thể nhấc lên sóng to gió lớn gì.

Nhiếp Chính Vương Sở Quốc kia đích xác có dũng khí, nhưng hắn muốn một lần nữa dựng Sở Quốc lên, không mất dăm ba năm, tuyệt đối không thể.

Càn nhân dựa vào Tam Biên, cản Thiết kỵ trẫm nam hạ, nhưng sớm nhất không thể đánh chết Càn Quốc, hiện tại, chỉ có thể giữ lại.

Thế nhân đều cho rằng, trẫm, kế tiếp, sẽ lập tức đem mục tiêu hướng Càn nhân, công Càn.

Không!

Bọn họ sai rồi.

Bọn họ mười phần sai.

Càn Quốc chính là thịt bên miệng trẫm, có thể tạm thời để đó, không ăn.

Trẫm phải làm chính là, đem nhưng thứ xương cốt cứng kia, gặm nát!

Cứ như vậy, người kế nhiệm cho dù răng không tốt, cũng có thể chậm rãi nuốt.

Nói xong, ánh mắt Yến Hoàng dừng phía tây, dừng phía trên hoang mạc.

Hắn bước nhanh, chân đạp lên phía tây Bắc Phong quận.

----------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!