Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1464: CÀN QUỐC

Tầm Đạo tiên sinh ngồi vào xe ngựa.

Xe ngựa một đường di chuyển, dưới một tên đồ đệ điều khiển, đi suốt đêm vào thành Thượng Kinh.

Tầm Đạo tiên sinh Hậu sơn muốn vào lúc đêm khuya vào kinh, tự nhiên không xuất hiện tình huống bị thân vệ ngăn cản lại.

Kế tiếp, một dường đi đến hoàng cung, đều rất thuận lợi.

Tầm Đạo tiên sinh thấy Bách Lý Hương Lan ngồi chỗ kia chơi cờ.

Bách Lý Kiếm ngày thường không ở Thượng Kinh, nhưng Bách Lý Hương Lan lại lãnh đạo một nhóm Ngân Giáp vệ.

Bách Lý gia ở Giang Nam, đây không coi là môn phái, tuy không thu môn đồ, nhưng vẫn được coi là Thánh địa kiếm đạo Càn Quốc.

Muốn thu được cái gì, đồng thời mất đi cái gì, muốn để Bách Lý gia tiếp tục phát triển, cuối cùng trở thành đệ nhất gia tộc đương thời, nhất định phải hướng triều đình giao nộp danh trạng đầu.

Trên đời này, quan hệ ổn định nhất, chính là quan hệ cung cầu.

-Chơi cờ một mình?

Tầm Đạo tiên sinh hỏi.

Bách Lý Hương Lan đứng dậy, hành lễ Tầm Đạo tiên sinh, nhàn nhạt nói:

-Không phải.

-Vậy chơi cùng ai?

-Diêu sư.

-Diêu sư đã trở lại?

Tuy nói Diêu Tử Chiêm đã từ chức Đô đốc Tam Biên, đem vị trí giao cho Tổ Trúc Minh, nhưng theo lý thuyết, vẫn cần thiết ở Tam Biên một đoạn thời gian.

Nói chung tiện thể chuyển giao quyền lực.

-Đây là bàn cờ mùa đông năm ngoái Diêu sư để lại chỗ này.

-Cho nên, ngươi và bàn cờ Diêu sư này, chần chừ lâu như vậy?

Bách Lý Hương Lan lắc đầu.

-Cờ, không phải tử cục, còn có thể tiếp tục đánh.

-Vậy?

-Diêu sư từng đáp ứng ta, khi có người tới gặp Bệ Hạ, chỉ cần có ba mươi người có thân phận đến hỏi ta về bàn cờ này, chờ hắn trở về, sẽ đến Biện giang ta, làm bảy đầu thơ. Tiên sinh ngài chính là người thứ hai mươi chín, ta sắp gom đủ rồi.

-Ta nghĩ, Diêu sư khẳng định không để ngươi nói nửa câu.

-Chính hắn không để ta nói, ta đây, cứ nói.

Nguyên bản một câu chuyện mọi người ca tụng, Văn thánh Đại Càn Diêu Tử Chiêm từng để lại một ván cờ, người đánh cờ, một năm chưa từng rời bỏ.

Nhưng, sau khi Bách Lý Hương Lan giải thích, thật khiến người ta mỉm cười.

-Ngài tới gặp Bệ Hạ sao, tiên sinh?

-Đúng vậy.

-Bệ Hạ đang chờ ngươi.

-Ta biết.

-Vậy xem ra, đây không phải chuyện quan trọng, nếu không tiên sinh sẽ không nhàn hạ đến mức cùng ta đàm tiếu nói chuyện nơi này.

-Chuyện này, không nên nóng nảy, chỉ là thông báo một tiếng thôi, núi cao đường xa, cuộc sống còn dài.

-Phải, tiên sinh có việc ta?

Tầm Đạo tiên sinh nói:

-Ta tìm, là ca ca ngươi, hắn từng đáp ứng cuối năm đến giúp ta, trước mắt tuyết đã rơi rồi.

-Vẫn còn chưa ăn tết, chưa thể tính là cuối năm.

-Ca ca ngươi đi nơi nào?

-Nói đi ra biển, theo lý thuyết, cũng sắp trở lại, ta tin ca ca ta sẽ không bội ước.

Nói xong, Bách Lý Hương Lan duỗi duỗi tay chỉ bàn cờ trước mặt, cười nói:

-Có lẽ ta đây sẽ giống bàn cờ này, buổi tối đêm 30 cuối cùng, trước hai canh giờ, xin tiên sinh để môn hạ đến.

-Nga?

-Bởi ca ca ta đại khái sẽ đến canh giờ cuối cùng phó ước...

-Thế đạo đời này đơn giản cầu, chính là thú vị, bản thân thú vị, người ngoài thú vị, hậu nhân thú vị, cũng không thú vị như vậy.

-Tiên sinh xem ra đến đây không phải vì một chuyện quan trọng.

Tầm Đạo tiên sinh nói:

-Năm đó, ngươi dẫn một đám cao thủ Ngân Giáp vệ, nếu có thể bắt đứa bé kia về, sẽ không có chuyện hôm nay.

Bách Lý Hương Lan nói:

-Diêu sư nói qua, hắn nói Điền Vô Kính Yến Quốc không phải mãng phu giang hồ, già trẻ vợ con bị trói bị bắn, sẽ vâng vâng dạ dạ, hơn nữa, bản thân ta cảm thấy, đứa bé kia nằm trên tay họ Trịnh... Ha ha, vị Bình Tây Hầu Yến Quốc kia, đối với Yến Quốc mà nói, so với đặt trên tay Càn nhân chúng ta, càng là họa lớn hơn.

Dựa vào một hài tử, không thể điều động nổi Tĩnh Nam quân.

Tính hài tử kia nằm trong tay chúng ta, chúng ta cũng không cách nào điều động Tĩnh Nam quân, sẽ chỉ khiến Tĩnh Nam quân quy kết chúng ta là kẻ địch.

Mà đứa bé kia nằm trong tay Bình Tây Hầu, hắn, có thể thay thế tử, hiệu lệnh Tĩnh Nam quân.

-Nhưng ngươi cũng biết, trên đời này, không có chuyện tuân theo lý thường như vậy?

-Xin tiên sinh chỉ giáo.

-Năm đó, chư vị tướng công Đại Càn trên triều đình, văn thanh như sấm, phẩm như thanh tùng, nhưng cuối cùng, Thiết kỵ Yến nhân vẫn như cũ đánh tới dưới thành Thượng Kinh ta.

Đây chính là ví dụ chứng minh tốt nhất.

Năm đó, hiện tượng Tứ tượng sao băng xuất hiện, có sao băng rơi vùng đông bắc, đây cũng là lý do lần trước ta đây vào cung.

Lúc đó, hắn chỉ là Tổng binh Tuyết Hải Quan.

Hiện giờ, hắn đã là Bình Tây Hầu Yến Quốc, quân công hầu Yến Quốc.

-Tiên sinh cho rằng, hiện tượng thiên văn kia, chỉ chính là vị Bình Tây Hầu Yến Quốc?

-Ngươi không tin.

-Phải, người Bách Lý gia ta, chỉ tin kiếm trong tay.

-Ha ha.

Tầm Đạo tiên sinh cười gật gật đầu, nói:

-Trên đời này, cũng không nhiều chuyện đương nhiên như vậy, trăm năm tới nay, nhiều thế hệ tướng công và quan gia đều áp dụng chính sách cắt giảm quyền bính của võ tướng, có thể ổn định và hoà bình lâu dài, không sinh loạn.

Kỳ thật cái này làm cho tiền quân bị kiệt sức, không chỉ phía bắc không khiêng được gót sắt của Yến nhân, phía tây nam, vẫn thối nát như cũ.

Các ngươi cảm thấy, đứa bé kia ở trong tay Bình Tây Hầu, ngày sau tất biến thành loạn tượng của Yến nhân.

Nói không chừng, ngày sau lần thứ hai suất quân đạp vỡ tường thành Thượng Kinh, chính là vị Bình Tây Hầu kia?

Tiểu thương nhân, buôn bán, thoạt nhìn kiếm được lợi nhuận ổn định, ban đêm khi ngủ, dù sao cũng phải một lòng suy nghĩ và tính toán, bởi bọn họ hiểu được cái gọi “Thời tiết bất trắc”, trị đại quốc này sao có thể suy nghĩ theo lối mòn, ngươi không cảm thấy thế sao?

-Hôm nay tiên sinh nói, tựa hồ phá lệ hơn bình thường nhiều, tiên sinh, nơi này là noãn các, nơi này là tẩm cung quan gia, tiên sinh nói, đã không còn là thiên cơ, mà chính là thẳng chỉ triều đình.

Ý ngoài lời, ngươi quá ranh giới.

Tầm Đạo tiên sinh lắc đầu, nói:

-Trước khi ta nhập Hậu sơn, từng xướng tên tại Đông Hoa môn. Ta vốn là người đọc sách, người đọc sách, nói cái này, có gì không đúng?

Bách Lý Hương Lan cười nói:

-Tiên sinh tính toán xuống núi?

-Lòng đang trên núi, người ở trên núi, lòng đang dưới chân núi, người, ở dưới chân núi.

-Hương Lan đã hiểu.

-Ta đi gặp quan gia.

-Tiên sinh, mời.

...

Tầm Đạo tiên sinh đi vào noãn các.

Trong noãn các, quan gia một thân đạo bào cầm sổ con trong tay ném xuống dưới chân, nâng chung trà lên, uống một ngụm.

Phía dưới quan gia, chính là đại đô đốc Ngân Giáp vệ đang quỳ sát nơm nớp lo sợ... Lạc Minh Đạt.

Kỳ thật, thân phận của Lạc Minh Đạt, giống Lục Băng Yến Quốc, bọn họ đều là huynh đệ nuôi của Hoàng Đế.

Cái này không phải quá mức trùng hợp, mà là có một loại tất nhiên.

Đầu tiên, Hoàng Đế sớm nhất, là hoàng tử, hoàng tử từ nhỏ sinh hoạt, khẳng định cũng có bạn chơi cùng, con của vú nuôi thường thường sẽ chơi đùa với hoàng tử, đây là tình cảm lớn lên từ nhỏ.

Hơn nữa, gia tộc nhà vú nuôi đều dựa vào Hoàng Đế nàng nuôi nấng quật khởi, có thể nói vinh quang tất cả đều tập hợp vào một thân Hoàng Đế, đối với những người khác, căn bản không nói đến bất luận liên lụy gì.

Quan trọng nhất chính là, huynh đệ này, tuy nói là huynh đệ, lại không có quan hệ huyết thống, mà những huynh đệ có huyết thống kia, bọn họ đều muốn lật ngươi.

---------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!