Virtus's Reader
Ma Lâm Thiên Hạ

Chương 1465: BÍ MẬT TẦM ĐẠO

Tầm Đạo tiên sinh đi lên trước, nhặt sổ con kia lên, một lần nữa đặt lên bàn trà bên tay trái của quan gia.

Đều là người thông minh, hành động này, đã đủ để thuyết minh rất nhiều.

Ánh mắt quan gia đang nhìn lướt qua người Tầm Đạo tiên sinh, hơi hơi gật gật đầu.

Sau đó, quan gia ngáp một cái chỉ chỉ Lạc Minh Đạt đang quỳ trên mặt đất, mắng:

-Gián điệp Ngân Giáp vệ ở Tây Nam bị thổ dân kia lừa dối, truyền đến quân báo sai lầm, để Tây quân một đường bị mai phục, thương vong gần vạn. Cái này khiến thế cục Tây Nam, lại sắp thối nát.

-Thần đáng chết, thần có tội!

Lạc Minh Đạt thỉnh tội.

-Quan gia.

Tầm Đạo tiên sinh mở miệng nói.

-Lý ái khanh, nói thẳng không sao.

Lạc Minh Đạt quỳ trên mặt đất nghe được đoạn đối thoại như vậy, trong lòng “Lộc cộc” một chút.

Ý chính là, vị Tầm Đạo tiên sinh Hậu sơn, vị Thám Hoa lang năm đó từng xướng danh Thượng Kinh kia, tính toán một lần nữa xuất sơn?

-Cục diện Tây Nam loạn, là điều tất nhiên, chủ lực Tây quân đều lần lượt điều về phía Tam Biên, để lực uy hiếp và trấn áp của Tây quân đều không đủ.

Hơn nữa lão Chung tướng công đã chết, nhóm Thổ Tư có dị động, cũng là bình thường.

Cục diện trước mắt, kỳ thật không nên nói ai đúng ai sai, mà cái này dưới đại thế là điều tất nhiên.

Thần cho rằng, việc Tây Nam cần mô phỏng chính sách của Vô Diện tướng công năm đó, lấy một người, toàn quyền phụ trách việc quân Tây Nam, nhanh chóng đem cục diện trấn an.

Chỉ thuần túy chiêu an, thổ dân sợ uy mà không có đức.

Thuần túy tiêu diệt, lại rất khó, bởi quân đội có thể đánh của Càn Quốc ta hơn phân nửa đều đặt ở Tam Biên, Yến nhân mới thật sự là họa lớn của Đại Càn ta.

Cho nên, dùng chính sách phân hóa tan rã, mới có thể nhanh chóng ổn định cục diện.

-Ai khanh có nguyện ý làm?

-Thần, nguyện ý.

-Chuẩn, ngày mai ai khanh mặc quan phục thượng triều nghe tuyên chỉ.

-Tạ quan gia.

Tây Nam?

Hắn đi?

Lạc Minh Đạt quỳ rạp trên mặt đất, vài lần muốn ngẩng đầu nói cái gì đó, nhắc nhở chút vài lần muốn ngẩng đầu nói cái gì đó, nhắc nhở chút gì đó, nhưng rồi lại không dám, bởi hắn rõ ràng, những lời bản thân muốn nhắc, trong lòng quan gia kỳ thật vốn biết.

Quan gia đã phê chuẩn.

Ngân Giáp vệ là cơ quan đặc vụ cường đại nhất của Đại Càn.

Tại Ngân Giáp vệ có một hồ sơ cơ mật hàng tối cao.

Thân là đô đốc Ngân Giáp vệ, Lạc Minh Đạt tất nhiên có tư cách đi xem, trong đó có tài liệu ghi lại, vị Lý Tầm Đạo tọa trấn Hậu sơn không lộ sơn hiển thủy này, cũng chính là Tầm Đạo tiên sinh này, kỳ thật chính là... Cô nhi nhà Vô Diện tướng công, năm đó được Tàng phu tử mang lên núi.

Quan gia lấy một quả khô, ném vài viên vào trong miệng, hỏi:

-Lần này ái khanh vào cung, chắc đã cảm ứng được điều gì?

-Bẩm quan gia, thần ở trên núi, cảm giác đã có người muốn liếc nhìn mệch cách của đứa nhỏ kia.

Nói xong, Tầm Đạo tiên sinh dừng một chút, nói tiếp:

-Cái này vốn là việc nhỏ, nhưng thần cho rằng, thời gian đến rồi, thời điểm thần xuống núi, đến rồi.

-Ha ha, còn không phải sao.

Quan gia ứng một chút, ngay sau đó, hắn nhìn về phía Lạc Minh Đạt:

-Đêm đó nhận được tin tức, ta gọi đồ ngu kia đến trước mặt, mắng nửa buổi tối, nhưng đồ ngu kia sống chết không thừa nhận, chuyện này do hắn làm.

-Lạc đô đốc kia không đến mức này, phu nhân Tĩnh Nam Hầu, khi đó là Tĩnh Nam phi, mới là quân cờ hữu dụng nhất, chẳng sợ đã sớm mất đi liên hệ với quân cờ kia, cũng mất đi việc hô ứng, nhưng một tầng thân phận kia của nàng, không có khả năng bị tróc đi.

-Lý ái khanh cũng cho rằng như vậy đúng không?

Tầm Đạo tiên sinh gật đầu, nói:

-Phải, người có mắt tất nhiên sẽ không cho rằng đây là thủ đoạn của Lạc đô đốc hay thủ đoạn của quan gia ngài, cái này, quá mệt, không đáng. Người thật sự có tâm, sẽ phỏng đoán...

-Phỏng đoán đây là bút tích của vị Hoàng Đế đối diện kia, vì phòng ngừa đuôi to khó vẫy?

Quan gia lắc đầu, nói tiếp:

-Hắn lấy nghĩa tụ tập hai vị kia lên, tính làm như vậy, nói chung có thể trực tiếp để Điền Vô Kính trực tiếp giết chết đứa con kia là được. Đâu cần phiền toái như vậy?

Thấy phía dưới Lạc Minh Đạt và Tầm Đạo tiên sinh còn muốn mở miệng, quan gia giơ tay lên đánh gãy lời bọn họ, nói:

-Trẫm là Hoàng Đế, hắn cũng là Hoàng Đế, cho nên, trẫm càng dễ hiểu hắn hơn, trẫm cũng càng có thể hiểu Điền Vô Kính, trẫm cảm thấy, chuyện của Đàm Quang, vị Yến Hoàng kia hẳn cũng không phải không hoàn toàn không biết gì, nhưng muốn nói đó là hắn mạnh mẽ xuống tay, muốn chặt đứt con nối dõi của Điền gian, chặt đứt truyền thừa của Tĩnh Nam quân.

Trẫm cảm thấy, không đến mức.

Đương nhiên, hắn, cũng không tránh khỏi thật sự sạch sẽ.

Trên đời này, chữ dễ dàng viết nhất chính là “Nhất”.

Trước sau như một, người thi hành biện pháp chính trị, kiêng kị nhất chính là thay đổi xoành xoạch.

Người làm Hoàng Đế, thích giảng nhất chính là câu “Vua không nói hai lời”.

Cơ Nhuận Hào lấy nghĩa khí nhờ Lý Lương Đình và Điền Vô Kính tương trợ, ba người này, mặc kệ thế nào, đều trước sau như một tiến lên, bởi, ai cũng không có biện pháp quay đầu lại.

Lúc này, ai dám quay đầu lại, người đó chính là cái đích cho mọi người chỉ trích.

Lý gia, trăm năm Trấn Bắc Hầu phủ;

Điền gia, trăm năm môn phiệt;

Ném, cũng ném đi rồi.

Nhưng Cơ gia hắn, chính là xã tắc giang sơn tám trăm năm!

Ngươi muốn nói Cơ Nhuận Hào hắn là kẻ ngốc.

Vậy trẫm, vị Hoàng Đế đã từng bị Thiết kỵ Đại Yến thay phiên nhục nhã kia...

Tính là cái gì?

Nói tới đây, đôi mắt quan gia chậm rãi trầm xuống, từng chữ từng chữ nói:

-Có một cánh tay khác, vào năm đó nhúng tay vào sự kiện kia. Khiến chúng ta bị ô uế sạch sẽ!

...

-Hô! Hô! Hô!

Tiếng thở dốc thô nặng diễn ra đều đều, không ngừng quanh quẩn trong sân.

Chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra, vào thời gian rảnh rỗi, Trịnh hầu gia nói chung vẫn sẽ dành thời gian luyện đao.

Đời trước chăm chỉ học tập thi đại học, vì một cái tương lai tốt đẹp, có vẻ quá mức hư vô mờ mịt, người lúc ấy có thể thật sự nhận thức được điểm này, cũng không nhiều.

Nhưng Trịnh Phàm thường thường phải tham gia vào chiến tranh, đồng thời ngày thường cũng lo lắng bị ám sát, uy hiếp từ sinh tử, cái này kỳ thật là phương thức thúc giục hữu hiệu nhất.

Người mù xuất hiện trên sân khẩu, đứng ở chỗ đó nhìn chủ thượng luyện đao.

Võ giả và kiếm khách, là hai phương pháp tu luyện bất đồng.

Nhưng kiếm khách là kiếm khách, kiếm khách theo đuổi, chính là kiếm;

Võ giả, lại không nhất định phải dùng đao, mà nguyên nhân Võ giả thường sử dụng đao, bởi loại binh khí như đao kia, càng phủ hợp với thân thể của Võ giả.

Đương nhiên, nếu có thích hợp nói, cũng có thể dùng thương côn bổng hoặc lưu tinh chủy gì đó.

Trịnh hầu gia cho tới nay luyện chính là đao.

Chẳng sợ Kiếm Thánh ở cách vách, Trịnh hầu gia cũng không lựa chọn thay đổi, dùng một thanh kiếm luyện chơi chơi.

Phẩm chất của đao Trịnh hầu gia sử dụng luôn thay đổi, từ đao bình thường, một đường biến thành Ô Nhai, nhưng bản tâm vẫn luôn không thay đổi.

Sau khi luyện xong, Trịnh Phàm đút đao vào bao.

-------

Phóng tác: Hắc Ám Chi Long

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!